Chương 225: Cả đại viện náo loạn

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 280 lượt đọc

Chương 225: Cả đại viện náo loạn

Vương Anh nhìn qua khung cửa sổ nhà họ Lưu, người nhà họ Mã đều ra ngoài tìm người rồi, trong nhà chỉ còn mấy đứa nhỏ và chị dâu cả nhà họ Mã và bác gái Mã. Bác gái Mã đang lo lắng đi qua đi lại trong nhà.

Chợt nghe thấy tiếng vang ngoài cổng, bác gái Mã cứ thế xông ra ngoài.

"Lư Đản? Là Lư Đản về hở con? Thằng nhóc hư hỏng này sao giờ con mới về..."

Người đẩy cửa bước vào không phải là Lư Đản mà bác gái Mã trông mong, mà là Hứa Lỗi của nhà họ Từ.

"Ôi trời! Bác gái, bác đây là làm gì vậy? Sao lại đứng đợi ngay cổng thế nào?"

Anh ta không nói thì không sao, vừa lên tiếng đã bị cơn tức giận của bác gái Mã vì chờ đợi sốt ruột bộc phát tức thì.

"Cậu còn mặt mũi hỏi nữa! Đều do cậu, đều tại thằng con nhà cậu gây tội đấy!"

Bác gái Mã: "Hai đứa lớn nhà tôi nói Lư Đản nhà chúng tôi theo Đại Bảo nhà cậu chạy ra ngoài chơi. Đều chơi chung một chỗ mà tại sao Đại Bảo nhà cậu về rồi, còn Lư Đản nhà chúng tôi lại không thấy đâu? Tôi mặc kệ, cậu phải trả Lư Đản lại cho tôi!"

Bác gái Mã túm lấy tay áo của Hứa Lỗi không buông, nhà bà ta có sáu đứa cháu. Mặc dù không phải đứa nào cũng quý như vàng nhưng cũng được chăm nom hết mực. Nhất là mấy đứa lớn, lúc vừa ra đời là vừa đúng lúc thiên tai qua được mấy năm, cuộc sống dù có khổ cực đến mấy vẫn nuôi bọn trẻ được. Tại sao lại mất tích vào lúc này chứ?

Bác gái Mã vừa khóc vừa gào ầm ĩ, nhất quyết bắt Hứa Lỗi cho bà ta mội lời giải thích.

Hứa Lỗi tuy là cánh đàn ông nhưng ngày thường anh ta đâu có đi làm. Thành ra mấy năm nay xuống sức chẳng có lực gì cả, bị bác gái Mã giữ lại không cho đi, mà anh ta lại không thể tách nổi tay đối phương ra khỏi tay mình.

"Bác gái Mã! Bác gái Mã! Bác nghe cháu nói đã, khụ khụ..."

"Tôi không nghe! Cậu gọi Đại Bảo nhà cậu ra đây! Tại sao cháu nhà tôi mất tích còn con nhà cậu thì bình yên không sứt mẻ gì?"

Vương Anh lặng lẽ hỏi Cát Nguyệt: "Làm thế nào bây giờ? Chúng ta có nên ra khuyên giải không?"

Cát Nguyệt: "Trước hết đừng nên ra khuyên làm gì."

Cô ấy bĩu môi: "Nhà họ Hứa làm việc không để ý gì cả, con nhà họ dẫn Lư Đản đi ra ngoài, bọn trẻ chia làm hai nhóm, anh trai chị gái Lư Đản không biết Lư Đản có về hay không nhưng Đại Bảo thì biết. Cô đoán kết quả thành ra thế nào? Thằng bé này quay về cũng im ru không nói. Nếu không phải nhà họ Mã tìm quanh một vòng không thấy, quay về trông thấy mặt thằng bé đó thì chắc nó không định nói cho người lớn đâu."

Cát Nguyệt: "Là vậy đấy, cô cũng thấy nhà họ Hứa không đi theo tìm người, ông cụ bà cụ nhà họ cũng núp trong nhà ôm cháu trai nhà mình, định làm lơ cho qua nữa chứ."

Vương Anh: "Làm người kiểu gì vậy không biết."

Cát Nguyệt: "Chứ còn gì nữa, cô cứ chống mắt lên xem đi, cho dù đứa bé có tìm được hay không thì cả nhà họ Mã và nhà họ Từ đều tan đàn xẻ nghé cả."

Nếu tìm thấy đứa bé, vậy chắc chắn phải tính nợ với Hứa Đại Bảo. Tìm không thấy, chỉ cần nhìn vào dáng vẻ ban nảy của mẹ Lư Đản. Đinh Chiêu Đệ là biết, chắc chắn sẽ cho nhà họ Hứa đẹp mặt.

Vương Anh ngẫm nghĩ một lát, cô hơi thắc mắc: "Vậy sao chúng ta không đến đồn cảnh sát báo án nhỉ? Con nít mất tích, chỉ dựa vào mấy hàng xóm chúng ta tìm thì chắc còn không nhanh bằng người ta ấy."

Cát Nguyệt: "... Đồn cảnh sát có thể đảm nhận chứ?"

Đây là sự khác biệt về nhận thức do thời đại khác nhau. Đặt vào bối cảnh thời đại của người sau này thì khi có chuyện xảy ra, đầu tiên sẽ đi tìm cảnh sát xử lý. Mọi người thời này đều chỉ nhờ vào hàng xóm giúp đỡ mình, không được nữa thì đến nhà máy, sau cùng mới nghĩ đến chuyện tìm đồn cảnh sát giúp đỡ.

Nhưng Vương Anh nghĩ chuyện lạc mất con cũng quan trọng không kém những chuyện khác. Nhờ hàng xóm đi tìm, người cũng có hạn, còn không bằng đến đồn cảnh sát lập hồ sơ, dù sao người ở đơn vị nhà nước tìm kiếm người cũng dễ dàng hơn chút.

Vương Anh vừa nói suy nghĩ của mình, Cát Nguyệt cũng cảm thấy có lý.

Đúng vậy. Nếu đúng là tên lừa đảo dụ dỗ bồng trẻ con bỏ trốn thì mọi người tìm ở khu vực xung quanh cũng vô ích thôi.

Cát Nguyệt là người làm việc dứt khoát, lập tức đứng dậy: "Vậy để tôi tới đồn cảnh sát một chuyến nhé, cô với hai đứa nhỏ ở nhà thế nào?"

Vương Anh gật đầu: "Chị mau đi đi, chúng tôi ở trong sân nhà mình không ra ngoài, không có chuyện gì."

Cát Nguyệt khoác chiếc áo lạnh dày rồi ra khỏi cửa, Mã Đại Liên và Hứa Lỗi còn đang lôi lôi kéo kéo om sòm ở ngoài. Cuối cùng bác gái Hứa thôi núp trong nhà giả làm người chết, đi ra lôi kéo tay Mã Đại Liên: "Mã Đại Liên, bà nói năng cho đàng hoàng, Đại Bảo nhà tôi vẫn còn là một đứa con nít thôi, nó có hiểu chuyện gì đâu. Cháu nhà bà lạc mất tôi biết ba đau lòng nhưng bà không thể bôi nhọ cháu nhà tôi thế được. Bà nói như vậy là bị trời phạt đấy, Đại Bảo nhà tôi mới có mười tuổi, bà lại đi gán cho nó một tội ác như thế là muốn làm cho cả nhà chúng tôi đi tìm chỗ chết hay gì?"

Vương Anh líu lưỡi, đẳng cấp của bác gái Từ đúng là cao tay hơn bác gái Mã rất nhiều, nhìn xem bà ấy nói gì này, bà ấy hắt chậu nước bẩn sang nhà người ta còn nhà mình sạch sẽ không hề gì.

May là lúc này Cát Nguyệt đã ra ngoài rồi, chứ không chị ấy sẽ gào khản cổ.

"Hai bác à, giờ là lúc để cãi nhau sao? Đứa bé mất tích cháu biết mọi người đều lo lắng sốt ruột, hai bác đừng tranh cãi nữa. Tìm được thằng bé về trước mới là chuyện đáng lo lúc này. Bác gái Mã, cháu đi cùng bác đến đồn cảnh sát một chuyến nhé, chúng ta đi báo án chuyện thằng bé mất tích, để đồng chí cảnh sát cùng giúp chúng ta tìm thử xem."

Trong mắt Mã Đại Liên ánh lên tia sáng: "Cháu nói đúng đó! Tiểu Cát à, giờ bác đi với cháu luôn!"

Chỉ cần có thể đưa cháu trai trở về, đừng nói là đến đồn cảnh sát, ngay lúc này đây có xui khiến bà ta xông vào Uỷ ban Cách Mạng bà ta cũng sẽ làm!

Cát Nguyệt: "Bác gái Hứa, bác về hỏi Đại Bảo nhà bác xem thử còn bỏ sót tin tức gì nữa không. Bọn cháu đi tìm cảnh sát, nói không chừng lát nữa cảnh sát sẽ đến hỏi thằng bé tình hình lúc đó ra sao."

Bác gái Hứa cười: "Tiểu cát, cháu đâu cần phải nhọc lòng vậy. Lư Đản chắc bị lạc đường thôi, chốc lát nó về ngay ấy mà, đâu đến mức đi quấy rầy đồng chí cảnh sát chứ..."

Cát Nguyệt: "Xem bác nói kìa, lỡ như không phải bị lạc đường thì sao. Chúng ta cứ tìm được thằng bé sớm chút cho yên lòng."

Cát Nguyệt ra hiệu cho bác gái Mã ra ngoài nhưng cô ấy bị người khác cản lại.

Mặt Hứa Lỗi lộ vẻ xấu hổ: "Là con nhà tôi không tốt, thế nên, bác gái Mã, bác không cần đi. Để cháu ra ngoài báo cảnh sát giúp bác."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right