Chương 226: Tìm thấy đứa nhỏ
Hứa Lỗi vừa nói xong, bác gái Mã đã hứ một tiếng nhìn anh ta.
"Cậu đi á? Cậu đi thì có cái rắm! Đừng tưởng tôi không biết, cậu ghen ghét nhà tôi đông con nít mà Trương Vân nhà cậu chỉ sinh có một đứa! Cậu nói đi, có phải nhà cậu cố ý khiến Lư Đản nhà tôi mất tích không?"
"Cả nhà mấy người là đồ chẳng ra gì! Cậu thì hút máu vợ cậu! Còn nhà cậu ghen tị đỏ mắt! Ghen tị nhà họ Lưu sống tốt, ghen tị nhà chúng tôi đông con!"
Thấy bác gái Mã lại tóm lấy cổ áo của Hứa Lỗi đòi giải thích, Cát Nguyệt không nói nên lời luôn.
"Bác gái, chúng ta mau đi thôi!" Giờ đã là lúc nào rồi, nhà họ Hứa cũng không chạy đi đâu được, chẳng lẽ họ cứ chờ trong viện vậy sao, chờ cháu trai trở về rồi tính sổ không được sao?
Cát Nguyệt làm việc trong lò mổ nên sức lực rất lớn, kéo Mã Đại Liên đi thẳng ra ngoài
Mặt Hứa Lỗi vẫn còn vẻ hổ thẹn, nói với bà Hứa: "Mẹ, con cũng ra ngoài tìm thử xem sao, mẹ ở nhà giúp bác gái Mã trông nhà cửa."
Nói vừa hết câu, anh ta vội vàng chạy đi.
Bà Hứa trợn tròn mắt, người trong sân tập thể này đi tìm Lư Đản hết rồi, chẳng lẽ chỉ còn lại mỗi bà ấy?
Bà ấy bước rề rà vào nhà họ Mã.
Người lớn trong nhà họ Mã đều đi tìm người rồi, mấy đứa lớn cũng đi theo luôn, chỉ còn ba đứa nhỏ nhất là ở nhà, đứa năm tuổi, đứa ba tuổi, một đứa hơn một tuổi một xíu.
Cái bà già Mã Đại Liên ngu ngốc kia cứ khăng khăng bám lấy Đại Bảo nhà bà ấy không buông, chuyện này có dính dáng gì tới Đại Bảo đâu. Ai bảo Lư Đản nhà bà ta tự mình bất cẩn, đường thì rộng thênh thang, ai biết được thằng nhóc này chui vào cái ổ chó ở xó nào chứ.
Vả lại, thứ ngu đần do một bà già ngu ngốc sinh ra, đã mất thì cũng mất rồi! Nhà nghèo đến nỗi tè ra máu mà còn đẻ một đống cháu chắt, bởi vậy nhà họ mới lạc mất cháu đấy!
Bà Hứa không thể không thừa nhận rằng những lời Mã Đại Liên nói lúc nãy thật sự đã chọc trúng chỗ đau bà ấy.
Không phải sao, trong mấy hộ sống trong sân tập thể này, nhà họ Lưu tuy có Cát Nguyệt ở nhà thứ hai gả vào nhà được mấy năm chưa sinh con nhưng nhà người ta có của ăn của để. Ba người làm công nhân chính thức, cuộc sống nhà họ tốt hơn nhà mấy người hàng xóm lâu năm như bà ấy nhiều.
Bà Lưu cũng là một người lòng dạ sắt đá, đóng cửa ở nhà ăn sung mặc sướng mà chẳng giúp đỡ cho nhà bọn họ.
Bà Hứa nhiều lần trù ẻo sau lưng mong đàn ông nhà họ Lưu xảy ra chuyện bất trắc.
Còn nhà họ Mã, dù cũng nghèo nhưng bên đó không phải nghèo vì chuyện công ăn việc làm, mà nghèo bởi nhà họ Mã có con đàn cháu đống.
Chính bởi điều này đã đủ khiến bà Hứa thấy gai mắt.
Ba đứa con trai nhà họ Mã, trừ đứa nhỏ nhất ra thì hai đứa con trai lớn đều lấy vợ rồi, vợ sinh được là cứ sinh thôi.
Nhà họ Mã đứa này vừa sinh xong là tới đứa kia sinh, một nhà ba hộ. Dù cuộc sống của họ Mã khó khăn nhưng không khí của cả nhà bao giờ cũng náo nhiệt nhộn nhịp.
Chỉ có nhà bà Hứa, tiền không có, người không đông.
Có đôi khi, bà Hứa thấy nhà người ta sống tốt mà ghen tị đến đỏ mắt, căm ghét đến mức không thể không trù ẻo hai nhà này gặp dăm ba chuyện xui rủi gì đó, tốt hơn hết là chuyện lớn, khiến vợ con nhà bọn họ ly tán, không một ai có kết cục tốt cả!
Chẳng qua nói vậy thôi chứ bà Hứa cũng rõ, bà ấy chỉ dám nghĩ thầm trong bụng. Nếu như thật sự có chuyện gì ập đến, nhà bà ấy cũng có hai người đàn ông yếu đuối nhu nhược, có đánh nhau cũng đánh không lại hai nhà kia.
Bà Hứa kìm nén cơn bực dọc, lúc bà ấy vui vẻ nhất trong ngày là vào nhà vệ sinh công cộng khi không có người, mắng chửi với không khí một lúc, lời nào khó nghe là chửi cái nấy, xả xong cơn tức thì lại quay lại giả vờ làm một bà lão ốm yếu. Gặp những người hàng xóm này còn phải đón tiếp niềm nở.
Bà Hứa bước đến cửa nhà họ Mã, ba đứa trẻ nhà họ Mã đều ở đang ở trong nhà, anh trai mất tích đã dọa cho bọn trẻ sợ hãi.
Ngày trước người lớn hay nói, trẻ con bị mấy kẻ bắt cóc trẻ con bắt đi thê thảm lắm, chúng không cho ăn, không cho uống còn lấy roi da đánh nữa.
Đứa lớn nhất trong ba đứa ở lại của nhà họ Mã là Dương Đản của nhà thứ hai, mới năm tuổi. Dương Đản đang ôm Cẩu Đản của nhà thứ ba và em gái nhà mình là Miêu Miêu mới một tuổi. Trông ba đứa vẫn đang nơm nớp lo sợ.
Bà Hứa thấy ba đứa trẻ sợ sệt không dám ra ngoài, tự nhiên thấy yên tâm hơn nhiều.
Bà ấy khỏi phải co đầu rụt cổ nữa mà ngược lại còn sải bước đi lắc lư trong sân.
Vừa đi vừa lẩm bẩm mắng.
"Mã Đại Liên này là cái đồ xui xẻo, là bà già ngu ngốc trời sinh, lại còn làm khó làm dễ tôi. Hừ, cũng không tự nhìn xem mình là cái thá gì."
"Hừm, cải thảo nhà bà ta phơi kiểu gì còn ngon hơn nhà tôi thế? Nặng thật, chết tiệt, tôi tức chết mất."
"Nhà họ Lưu cũng chẳng phải thứ gì hay ho, làm mất một con thỏ con mà còn gióng trống khua chiêng, bà già Đậu Hồng Anh xấu xa, có chút chuyện bé tí cũng chuyện bé xé ra to. Định khoe khoang bà ấy là người quản lý hay gì?
"Chà, củ cải nhà bà ta nhìn cũng được đấy."
"Còn nhà họ Từ nữa, hai vợ chồng nhà họ Từ bên đấy cũng là quỷ hẹp hòi! Hừ, lấy nhau mấy năm rồi mà giờ mới có bầu, chẳng biết có sinh được hay không nữa, nói không chừng cũng giống con thứ hai của nhà họ Lưu, bầu một đứa, mất một đứa.
"Sao trước cửa nhà con bé đó không phơi đồ khô nhỉ..."
...
Vương Anh và Lưu Dương, Lưu Nguyệt nhìn thấy bà Hứa đang đi dạo lững thững bên ngoài trông không khác gì một con ngỗng, miệng bà ấy càu nhàu trong khi tay thì đang bốc lấy bốc để trước cửa các nhà.
Coi bộ mấy món đồ trong tay bà ấy sắp ôm không nổi rồi!
Vương Anh: ...
Hai đứa trẻ Lưu Dương và Lưu Nguyệt nghiến răng ken két: "Đó là của nhà cháu mà!"
Tiết trời càng lúc càng lạnh, mùa đông đến sẽ ít được ăn rau tươi, người ở sân này ngoài việc tích trữ rau ra thì sẽ chế biến rau củ với nhiều kiểu ăn khác nhau.
Củ cải trắng cắt thì từng khúc nhỏ, cho vào nước muối ngâm rồi mang ra ngoài phơi, chú ý phơi phần ở giữa sao cho thật khô. Củ cải phơi khô cho thêm ớt và gia vị vào trộn đều lên, vị của món dưa muối rất hấp dẫn, có điều kiện hơn thì cho thêm chút dầu mè, ít đậu phộng rang, chỉ một món dưa chua thôi là đã có thể ăn cơm rồi.
Nhà họ Lưu và nhà họ Mã đều phơi củ cải. Nhà họ Hứa thì không.
Bà Hứa không muốn động tay, phơi củ cải khô mệt lắm, không những cắt ra, ngâm củ cải mà còn phải trông chừng kẻo bị chuột hay mèo hoang tha đi mất, nguyên một ngày không có lấy tí thời gian rảnh rỗi.
Ban ngày Trương Vân đi làm rồi, một mình bà ấy ở nhà làm biếng không muốn động đậy.
Chẳng qua bà ấy không muốn làm chứ không phải là không muốn ăn.
Món dưa cải muối chua này ăn trong ngày đông giá rét là đúng bài. Dù sao cải thảo luộc với củ cải ăn mãi mấy hôm cũng ngán. Lúc ấy có món củ cải muối ăn thêm, đổi món cũng không tệ.
Bà Hứa từng mặt dày táo tợn đi xin củ cải khô của nhà họ Lưu và nhà họ Mã.
Theo lý mà nói thì món này cũng chẳng đáng bao đồng, đều là hàng xóm lâu năm với nhau, đỡ đần nhau một tay thì có làm sao?
Bà Hứa ỷ y mình có lý chẳng sợ mà đến cửa nhưng đã bị nhà họ Lưu và nhà họ Mã từ chối.
Đùa chứ, các nhà khác đổi món muối dưa cho nhau là chuyện thường tình. Nhưng khi đến nhà mình không cầm theo thứ gì, tay không đến cửa xin, chẳng có đạo lý gì cả. Có qua có lại mới toại lòng nhau, có lễ đưa qua thì người ta mới đưa lại chứ.
Thế là bà Hứa chỉ đành ngậm ngùi qua sân bên cạnh bán, đổi được nửa bát củ cải khô về ăn.
Thấy hôm nay không có ai ở đây, bà Hứa được nước vui vẻ làm càn, bốc một nắm lớn củ cải khô trước nhà họ Lưu.
Hai cây cải thảo lớn, một nắm củ cải khô, đúng là không đáng nhiêu tiền cả. Nhưng nghĩ đến đây là đồ của hai người hàng xóm luôn coi thường mình, trong lòng bà Hứa thấy thật hả hê.
Đáng tiếc là ban ngày Từ Sương và Vương Anh đều đi làm, nên trước giờ hai vợ chồng không phơi đồ bên ngoài vào những ngày đi làm. Bà Hứa không ăn trộm được món gì của nhà họ Từ, trong lòng có hơi khó chịu.
Người bạn nhỏ Lưu Dương tức đến nỗi nắm chặt tay, định ra ngoài cãi cọ với bà Hứa: "Củ cải khô của nhà cháu!"
Củ cải khô là món cậu bé thích ăn nhất, điều kiện nhà cậu bé thuộc gia đình khá giả, mỗi lần ăn món này đều trộn chung với dầu mè, nhai trong miệng giòn giòn, ăn kèm với màn thầu nhân thập cẩm, đó là chưa kể nó ngon ra sao. Mà Lưu Dương biết phơi củ cải khô không dễ dàng gì cho cam, hồi trước giành ăn củ cải khô với em gái, bà nội phạt cậu bé có thời gian rảnh là ở nhà làm. Cậu bé làm việc vất vả cắt hai cái củ cải, thiếu chút nữa là bị cắt trúng tay.
Hu hu hu, bà nội Hứa xấu tính quá đi mất, ăn trộm củ cải khô của nhà cậu bé.
Vương Anh giữ hai đứa bé lại: "Mấy đứa đừng ra ngoài."
Có bà cụ già ở ngoài đó, dù cho hai đứa trẻ có nói lý lẽ đến mấy nhưng chỉ cần đôi ba câu của đối phương là đã áp chế được rồi.
Vương Anh thấy bà Hứa vẫn chưa chịu thôi, bà ấy nằm xuống trước cửa nhà cô nhìn qua cửa thuỷ tinh nhìn vào trong nhà nhưng không thấy gì. Bà ấy bèn ôm cải thảo và củ cải trong lòng, tay rờ rờ cục than của nhà Vương Anh.
Vương Anh: ...
Một cục than còn chưa đến một xu, cái này có rẻ cũng phải tận dụng lấy về, đúng là vét cho sạch mà.
Vương Anh đứng ở cửa nhà họ Lưu nhìn chằm chằm, thấy đối phương đã chạm tới cục than, cô bất ngờ hô một tiếng.
"Á! Có trộm!"
Bà Hứa bị dọa giật cả mình, đừng nói là cục than, rau củ ôm trong tay cũng rơi xuống tung toé dưới đất. Bà ấy quay đầu nhìn xem là ai tiếng của người nào, bà ấy quay cổ nhanh quá khiến cả người bật ngửa ra sau.
"Ôi trời!" Bà Hứa ngã sõng soài trước cửa nhà Vương Anh, chỗ thắt lưng đau điếng.
Vương Anh không ra khỏi cửa, cô vẫn đứng ở cửa nhà họ Lưu như cũ: "Là bà Hứa ạ, bác hù cháu sợ chết khiếp!"
Bà Hứa: ... Cô mở to mắt nói bậy bạ gì đấy! Là ai hù chết ai!
"Bà Hứa tìm cháu có việc gì vậy? Nếu bác có chuyện muốn nói, lần sau bác đừng quanh quẩn trước cửa nhà cháu mà im thin thít như vậy. Bây giờ cháu đang có bầu, bị hù dọa là chịu không nổi, bác mau đứng dậy đi. Ai dô, dưới đất có thứ gì mà nhiều thế kia?"
Bà Hứa đứng dậy, bực mình mà không có chỗ để xả. Ban đầu bà ấy đã có ý định mình sẽ khóc lóc om sòm, mặc kệ có phải rau củ là do bà ấy trộm hay không nhưng đối phương lại hù bà ấy ngã sõng soài ra đất, chẳng lẽ không định bồi thường cho bà ấy sao?
Bà ấy là một bà lão, lúc ngã xuống nhìn thì không có chuyện gì, mà về nhà xem thử chắc chắn là bị bầm một mảng lớn rồi.
Ấy mà Vương Anh này thật sự rất vô lý, đứng cách xa như thế, còn nói bừa là mình bị bà ấy dọa?
Bà Hứa tức muốn sôi máu, vừa nghe Vương Anh hỏi mấy món dưới đất, tim bà ấy như treo tít trên cao.
"Đây đều là..."
Vương Anh nói chen vào: "Ôi, sao cháu thấy chỗ cải thảo này trông giống của nhà bác gái Mã vậy? Củ cải giống của nhà bác Lưu à? Bác đây là..."
Bà Hứa vội ngắt lời Vương Anh: "Tôi mới vừa thấy có con mèo, lập tức kéo đẩy đồ sang đây, tôi sợ con mèo kia chui vào nhà cháu nên mới chạy qua xem thử. Vừa rồi chính cháu mới doạ..."
Vương Anh: "Vậy cháu cảm ơn bác nhiều lắm. Nhưng lần sau bác đừng làm thế nữa, đồ này đồ kia mất thì chúng ta cứ hô một tiếng là được rồi, bác đứng ở đó làm cháu suýt chút nữa tưởng bác muốn trộm than của nhà cháu cơ đấy."
Bà Hứa giấu bàn tay đen thui ra sau lưng chà qua chà lại, vội cười ha ha. Thầm hối hận trong lòng, nếu biết sớm thì bày ấy không sờ tới cục than nhà Vương Anh rồi. Vừa chạm vào than là bàn tay dính lọ đen thui. Không thể tiếp tục cãi cọ với Vương Anh được, không khéo lại khiến bà ấy không chiếm được thứ gì ngon.
Vương Anh: "Dương Dương, cháu đi gọi mấy bạn nhỏ nhà họ Mã sang đây, ôm đồ của nhà mấy đứa về đi."
Lưu Dương chạy ra ngoài nhanh như bay, một lúc sau cậu bé dẫn Dương Đản ra ngoài, hai đứa bé hấp tấp ôm cải thảo và củ cải nhà mình lên, đến cả cái kệ phơi ngoài cửa cũng không dám đặt đó nữa, bê hết vào trong nhà.
Bà nội Hứa này xấu người xấu nết quá, khi nào người lớn về cậu bé sẽ mách lại cho xem.
Bà Hứa đi loanh quanh một vòng, chẳng vơ vét được thứ gì mà eo còn bị đau. Bà ấy đành chống lưng đi về nhà, nghiến răng nghiến lợi thầm mắng Vương Anh xen vào chuyện riêng của bà ấy.
Bà Hứa vừa về quay về nhà thì bên ngoài có tiếng ồn ào. Vương Anh cứ tưởng cảnh sát đến, hoá ra là những người đi tìm Lư Đản quay về.
"Tìm thấy rồi! Tìm thấy thằng bé rồi!"
"Không hiểu thằng bé chui vào đống rơm rạ nhà người ta kiểu gì rồi ngủ quên trong đó luôn!"
"Nhà họ Mã đâu, về nhà đánh thằng thằng bé nhẹ thôi."
"May là không bị bọn bắt cóc trẻ em dẫn đi, cũng nhờ thằng bé kia lanh lợi, nhắc nhở chúng ta đi tìm trong đống rơm rạ."
"Còn phải nói, xong chuyện rồi, mau đi về nghỉ ngơi thôi. Về nhà cũng dặn dò bọn trẻ ra ngoài chơi cần thận, coi chừng xảy ra chuyện lớn đấy."