Chương 227: Cảnh sát đến

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,384 lượt đọc

Chương 227: Cảnh sát đến

Đứa trẻ của Mã gia đã được tìm về, người dân ở hai khu nhà đều thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn thời gian thì Tết cũng đã đến gần, tự nhiên xuất hiện một mẹ mìn bắt cóc trẻ con, không thể tránh được khiến lòng người hoảng sợ. Vào năm kia sau khi có mấy đứa trẻ bị bắt, toàn bộ huyện thành từ phố lớn đến ngõ nhỏ đều ngừng hoạt động một thời gian dài, nhà nào cũng trông coi con mình chặt chẽ. Nếu chuyện như vậy lại xảy ra một lần nữa thì năm nay có thể an lành không?

Mọi người ở khu bên cạnh đều tản đi, chỉ còn người của viện quản lý đại học và sư phụ Mã đã về hưu còn ở lại, đi theo Đinh Chiêu Đệ đang dở khóc dở cười vào nhà.

"Mẹ ơi! Tìm thấy Lư Đản rồi!"

Con dâu cả của Mã gia Triệu Ngọc Liên gân cổ lên nói nhưng vẫn không thấy Mã Đại Liên đi ra, chỉ có mấy người giữ nhà chạy ra.

Vương Anh cũng không ở trong phòng nữa, chạy nhanh ra ngoài.

"Bác gái Mã đã đi đến đồn công an rồi, đến giờ vẫn chưa thấy về."

"Hả? Mẹ tôi đi đến đồn công an sao?"

Không trách Triệu Ngọc Liên lại giật mình, quả thật mẹ chồng là người có mặt mũi như hổ nhưng gan lại không lớn lắm, đừng nhìn bà ta ở trong khu la lối khóc lóc để chiếm được chỗ tốt nhưng ra ngoài lại rất thành thật. Để bà ta đi một mình đến đồn công an, chỉ sợ là bà ta bị dọa đến cửa cũng không dám đi vào.

Vương Anh: "Chị dâu Cát đi cùng với bà ấy."

Triệu Ngọc Liên lập tức hiểu ra, đoán chừng mẹ chồng nóng nảy không đợi được nữa nên chị dâu Cát mới đề nghị đi đến đồn công an.

Mỗi người Triệu Ngọc Liên và Đinh Chiêu Đệ đều bế con, mấy người đàn ông của nhà họ Mã cũng đứng yên không cử động. Thái độ và cách xử lý của người nhà này thật sự khiến sư phụ Mã đau đầu.

Mẹ của bọn họ đi đến đồn công an là vì để tìm cháu. Đứa trẻ đã tìm thấy, bọn họ không biết cho người đi gọi bà cụ trở về sao?

Đặc biệt là người của viện quản lý đại học, vốn dĩ khi nghe thấy Mã Đại Liên đi đến đồn công an, trong lòng đã có chút không dễ chịu. Nếu việc này bị báo lên phía trên thì dường như ông ta không phải là người quản lý tốt. Nhưng rõ ràng ông ta đã làm rất tốt rồi mà?

Mười mấy người ở khu nhà bên cạnh đều là do ông ta huy động mới có, nhiều người như vậy ở bên ngoài tìm suốt hai giờ đồng hồ cũng đã lạnh cóng như đứa trẻ rồi.

Sư phụ Mã nhìn mấy người không hiểu gì, thật sự không nhịn được nữa. Chỉ có thể tự mình lên tiếng nhắc nhở họ.

"Vậy ai, Ủng Quân, Kiến Quốc, Kháng Mỹ, mấy người chọn một người đi gọi mẹ mình về đi. Nói với bà rằng đã tìm thấy đứa trẻ rồi, đừng làm phiền các đồng chí công an người ta nữa."

Mã Ủng Quân không vui, người mất tích cũng không phải con cậu ta, cậu ta đã ở bên ngoài chịu lạnh giá một lúc lâu rồi đã đủ có tình có nghĩa rồi. Lại nói, bây giờ cậu ta cũng có rất nhiều thành kiến với vị sư phụ trên danh nghĩa này, đây mà là bác họ à, mấy năm nay cũng chưa từng quan tâm lót đường cho cậu ta. Hiện tại ông già này đã về hưu, cậu ta cũng không muốn đi nịnh bợ!

Thật ra về tình về lý thì Mã Kiến Quốc nên đi, nhưng anh ta không thể đi. Lư Đản vừa mới tìm được về nhưng thằng bé đã ngủ rất lâu trên đống cỏ khô, lúc này trán cũng đã nóng lên, anh ta phải trông chừng, nếu có gì không ổn thì sẽ đưa đi bệnh viện.

Hai người anh trai đều từ chối không đi, Mã Kháng Mỹ, người đàn ông độc thân thì trốn không thoát được.

Cậu ta gãi gãi đầu: "Đồn công an nào thế ạ?"

Sư phụ Mã: "Cháu không cần quan tâm cái nào, cứ đi đến cái gần nhất trước, nếu tìm không thấy thì hỏi một chút xem có đồn công ăn nào gần đó không, nếu tìm cả hai chỗ vẫn không thấy người đâu thì trở về đây."

Mã Kháng Mỹ gật gật đầu, chạy một mạch ra ngoài.

Cậu ta đi không được bao lâu đã quay về: "Mẹ cháu đã trở về rồi! Còn dẫn theo hai người cảnh sát nữa!"

Điều này đã khiến cho cả một sân người bị dọa cho tỉnh táo, mọi người đều là người có cuộc sống yên ổn, ngần ấy năm cũng chưa từng có quan hệ nào với cảnh sát nên vừa nghe đến cảnh sát liền có chút lúng túng.

Người quản lý: "Cậu chưa nói cháu trai của cậu đã trở về sao?"

Mã Kháng Mỹ: "Nói rồi chứ, nhưng đồng chí cảnh sát nói đã đến nơi rồi thì vẫn nên tới hỏi một chút."

"Hỏi gì chứ? Đứa trẻ đã trở về không phải là không còn việc gì nữa sao?"

Nói còn chưa dứt lời, đoàn người cảnh sát cũng đã đi vào. Mã Đại Liên giống như con chim cút đi theo sau cùng, trong lòng cũng căng thẳng bồn chồn.

Bà ta sợ cảnh sát sẽ bảo bà ta tìm kiếm rắc rối cho họ, trong lòng bà ta thầm mắng Lư Đản hư hỏng không biết nghe lời. Đã nói đến giờ thì phải về nhà ăn cơm, cứ một hai đòi chơi bên ngoài làm gì, chơi đến mức xảy ra chuyện luôn cơ?

Cát Nguyệt vừa tiến vào trong sân liền lui ra sau, người Mã gia đứng đầy một sân, còn có sư phụ Mã, người quản lý, còn có mẹ chồng của cô ấy ở đây nên việc này không có chuyện của cô ấy, cô ấy rời khỏi vòng vây, suy nghĩ một chút dứt khoát đứng ở bên cạnh cùng với Vương Anh.

Vương Anh khoanh tay lại, vô cùng hứng thú xem náo nhiệt.

Thật ra hai vị cảnh sát đến đều mang vẻ mặt ôn hòa, người quản lý chạy nhanh tới thuyết minh tình huống xảy ra.

Cảnh sát xua xua tay: "Nói thì dễ nghe rồi, chúng tôi tới đây để hỏi thăm chút tình huống của đứa trẻ, không biết bây giờ có tiện không?"

Lúc đó Lư Đản ngủ mơ mơ màng màng, khi bị người tìm được đã trực tiếp bị mẹ ruột tát một cái dọa tỉnh, bây giờ vẫn đang khóc chít chít ôm chặt cổ Đinh Chiêu Đệ. Nghe thấy bác cảnh sát muốn tìm bản thân thì bị dọa không hề nhẹ.

"Không cần bắt cháu! Không cần bắt cháu đâu!"

Đinh Chiêu Đệ rất xấu hổ, cũng tại cô ta, ngày thường lại thích nói rằng: "Nếu con không nghe lời sẽ để cho cảnh sát bắt con đi."

Bác cảnh sát đầu tóc đã có chút trắng bước tới, cười tủm tỉm lấy từ trong túi ra một viên kẹo: "Bạn nhỏ à, các bác tới không phải để bắt cháu mà tới đây để tìm cháu giúp bọn bác điều tra."

Đừng nhìn Lư Đản là đứa bé trai nhưng trong nhà lại có rất nhiều con cháu, nên thằng bé cũng không được quan tâm mấy. Nên đây vẫn là lần đầu tiên có một người lớn nói chuyện với thằng bé đàng hoàng như vậy. Hai tay không nhịn được mà nắm chặt vào góc áo: "Hỗ trợ điều tra... cháu sao ạ?"

Lão cảnh sát: "Đúng vậy, không biết cháu có đồng ý hay không?"

Lư Đản ngại ngùng gật gật đầu.

Cảnh sát lấy giấy bút ra: "Vậy được rồi, bạn nhỏ à, các bác hỏi một chút, sao cháu lại mất tích vậy?"

Từ lúc được tìm về, Lư Đản đã bị mẹ cho ăn một cái tát, tiếp đó còn bị cha thằng bé đánh hai cái vào trán, thằng bé vừa sợ hãi vừa thấy uất ức, ngay cả nói cũng không dám nói gì. Bây giờ rốt cuộc cũng có người hỏi thằng bé tại sao lại mất tích, Lư Đản lúng túng nhìn thoáng qua mẹ ruột của bản thân.

"Cháu, cháu đang chơi chơi, đột nhiên lại buồn ngủ rất buồn ngủ... Sau đó cháu liền tự mình tìm một đống cỏ khô rồi nằm xuống... Nhưng mà cháu không có chui vào đống cỏ khô đó mà..."

Lư Đản uất ức đến chết mất, mấy đứa bọn chúng đang chơi trò đuổi bắt, hai người bắt, còn những người còn lại sẽ chạy đi. Nhưng hôm nay không may, người đi bắt lại chính là anh chị của bọn chúng, thằng bé liền cùng với người bạn thân nhất là Hứa Đại Bảo trốn đi. Trốn đến một nơi ở xa. Hơn nữa người vẫn còn canh chừng nên không thể trở về được, thằng bé sợ bị anh chị bắt được. Vì thế liền nghĩ ở lại chỗ đó không đi đâu cả, chờ thêm một lát nữa, như vậy thằng bé sẽ thắng.

Nhưng nếu bảo chui vào trong đám cỏ khô thì thằng bé không dám, trước đó người lớn đều nói trẻ con nhà ai mà ngủ ở trong đống cỏ khô thì sẽ có đứa nhóc xấu xa nào đó đốt đống cỏ khô đó, thằng bé ở bên trong không biết gì sẽ bị lửa thiêu chết.

Chuyện này có thật hay không thì không chắc, nhưng chắc chắn Lư Đản đã bị câu chuyện này dọa sợ, cho nên dù chết thằng bé cũng sẽ không trốn trong đống cỏ khô, càng không nói đến việc là bọc kín mít lại, người bên ngoài nhìn vào cũng không nhìn thấy thằng bé trong đống cỏ khô.

Cảnh sát vừa nghe được lời này, dù sắc mặc không thay đổi nhưng cách nói chuyện lại nghiêm túc hơn.

"Này bạn nhỏ, hôm nay cháu ra ngoài chơi có gặp được người nào có vẻ kỳ quái không?"

Lư Đản suy nghĩ: "Không có ạ, hôm nay cháu còn chưa gặp được ai là người lớn nữa."

Hai cảnh sát nhìn thoáng qua nhau, trong lòng cũng trầm xuống. Tuy rằng Đinh Chiêu Đệ không nghe rõ họ nói gì nhưng xem bộ dạng này của cảnh sát, còn tưởng rằng Lư Đản nói dối, lại tát thằng bé một cái vào trán.

"Đứa trẻ chết tiệt này, nếu mày không vào trong đó thì sao có thể ở bên trong chứ? Ai có thể nhét mày vào trong đó sao?"

Lư Đản oa mộ cái rồi bật khóc: "Con nói là nói thật mà! Hôm nay con thật là không gặp được ai mà!"

"Mày nói đi! Nói rõ ra! Không được phép nói dối!"

"Con không nói dối..."

"Mày không nói dối thì sao lại vậy? Chắc chắn mày đã quên cái gì rồi!"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right