Chương 228: Đánh nhau
Đinh Chiêu Đệ còn muốn đánh lần nữa, nhưng bị bác cảnh sát nhanh tay ngăn lại.
"Đồng chí, cô đừng đánh nữa, cũng không nhất định là do con cô nói dối, không chừng còn có nguyên nhân gì khác."
Bác gái Lưu biết Đinh Chiêu Đệ cảm xúc thay đổi sau khi sợ hãi hoảng loạn, sợ con nhỏ sẽ nói gì đó không thích hợp với người ngoài nên cũng chạy nhanh ra cản lại: "Chiêu Đệ cô làm gì thế, thằng bé mới trở về, đừng động tay làm gì, lúc này lại khóc nữa, cẩn thận nửa đêm không yên mà tỉnh giấc."
Sư phụ Mã cũng nhíu mày: "Động tay động chân làm cái gì chứ, đồng chí cảnh sát còn chưa hỏi xong đâu."
Người lớn lo lắng thì trẻ con cũng lo lắng mà. Sao có thể vì sĩ diện mà tra tấn con mình chứ.
Mã Đại Liên lúng túng đứng ở đằng sau không dám nói lời nào, nhưng bà ta cũng mơ hồ đứng về phía Đinh Chiêu Đệ.
Đứa nhỏ Lư Đản này cũng thật là, sao lại không nghĩ ra được chứ. Thật xấu hổ, mất hết cả mặt mũi, giống hệt cha của thằng bé!
Mấy người có tiếng nói đều đã lên tiếng cả, Đinh Chiêu Đệ cũng chỉ có thể nhịn xuống, cười làm lành nói: "Không đánh không đánh nữa, do tôi cũng sốt ruột thôi."
Bác cảnh sát: "Vậy được rồi, bạn nhỏ, bác hỏi lại cháu, hôm nay cháu đi chơi ở đâu thế?"
Lư Đản uất uất ức ức: "Là chỗ mà cháu trước kia thường xuyên đi, ở phía ngõ Hoài Hoa bên kia có một khoảng đất trống rộng lớn. Mấy đứa Tráng Tráng cũng ở chỗ đó."
"Tráng Tráng là ai thế?"
"Là bạn chung trường với cháu, còn có hàng xóm, bạn bè và em trai cậu ấy nữa."
"Vậy các cháu chơi trong bao lâu?"
"Cũng giống ngày thường, sau khi tan học liền đi chơi, sau đó mẹ Tráng Tráng gọi cậu ấy về ăn cơm, chúng cháu liền trở về."
...
Hai cảnh sát vừa hỏi vừa ghi chép lại, ghi chép một hồi đến cuối cùng cả hai đều thở dài. Một chút tin tức hữu dụng cũng không có.
Vương Anh lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.
"Được rồi, như vậy đi, cảm ơn mọi người đã phối hợp điều tra, chúng tôi đi trước đây."
Hai cảnh sát tạm biệt rời đi.
Khi đi tới cửa vừa đúng lúc Từ Sương và Trần Đông tan làm trở về, nhìn thấy trong khu có mũ kê-pi*, trong lòng Từ Sương trở lên căng thẳng. Bất chấp việc không nhường đường cho người khác liền chạy nhanh vọt vào.
*mũ kê-pi: để chỉ loại mũ có vành cứng dùng trong quân phục của quân đội Pháp, về sau được mở rộng nghĩa dùng để chỉ loại mũ có vành cứng dùng chung với đồng phục, phần lớn trong các đồng phục quân đội, cảnh sát.
Lão cảnh sát: "... Đây là?"
Trong lòng Trần Đông thầm mắng học trò, nhìn thấy cảnh sát liền chạy, anh ngại bản thân quá trong sạch nên phải tự hắt vào bản thân một bát nước bẩn có đúng không?
"Chúng tôi cũng ở trong khu này, vợ của cậu ấy mang thai cho nên mới có chút khẩn trương thôi."
Cảnh sát gật gật đầu nhưng vẫn chưa nói gì.
Cảnh sát đi rồi, sự tranh chấp trong khu dân cư mới bắt đầu.
"Hứa gia đâu! Mấy người đều chết trong nhà hết rồi à? Lăn nhanh ra đây cho tôi!"
"Mã Đại Liên, bà không cần phải nói chuyện khó nghe như vậy, cháu bà được tìm thấy rồi không phải là tốt rồi sao?"
"Tìm về là tìm về, Hứa Đại Bảo nhà cô đúng là đứa nhát gan, thấy người không trở về còn không biết nói với mọi người một câu sao?"
"Đại Bảo nhà chúng tôi làm sao mà biết được Lư Đản nhà mấy người không về chứ."
"Cô nói kiểu rắm gì thế! Tôi đã hỏi ở trong sân bao nhiêu lần xem có nhìn thấy Lư Đản nhà tôi hay không, lỗ tai mấy người đều bị lông lừa chặn hết lại sao?"
"Bác Mã à, hôm nay đúng là do Đại Bảo nhà chúng tôi sai, tôi sẽ nói với bà một lời xin lỗi."
"Con trai con xin lỗi cái gì chứ! Bọn họ đang bắt nạt nhà chúng ta ít người mà, ai u ông trời ơi, tôi biết mấy người đều khinh thường chúng tôi, là nhà chúng tôi nghèo, ba đời cũng chỉ có một đứa trẻ là Đại bảo, mấy người muốn tôi chết đi..."
...
Hai bà cụ làm chủ Mã gia và Hứa gia bóp eo cãi nhau, không biết Hứa Lỗi trở về khi nào nhưng hiếm khi anh ta không trốn ở trong nhà mà là đứng ở phía trước tỏ vẻ khiêm tốn.
Nhìn thấy con trai cúi đầu với đối thủ một mất một còn của mình, bà Hứa giận đến không chịu được, cũng không thèm kể khổ nữa, đi lên nhất định phải xâu xé với Mã Đại Liên.
Đinh Chiêu Đệ làm sao có thể nhìn mẹ chồng mình bất lợi? Thả Lư Đản xuống cũng tham gia vào cuộc chiến.
Bên này con dâu bà ta vừa tham gia, Trương Vân vừa mới về nhà xe đạp còn chưa dừng hẳn cũng tham gia.
"Mấy người dám bắt nạt mẹ chồng tôi sao!" Tuy rằng cô ta là giáo viên nhưng cô ta cũng là người nóng tính!
Trần Đông đứng ở cửa lớn không đi vào, sờ sờ vào trong túi tìm hạt dưa và đậu phộng, than thở một chút gần đây Vương Anh và Từ Sương cho ông ấy ăn mấy món ăn tạp quá độc ác. Sau đó cũng bừng bừng hứng thú xem hai nhà cấu xé lẫn nhau.
Ngày thường ông đều ở khu sau, mấy việc tranh chấp ở khu trước ông cũng không tham dự. Nhưng trường hợp lớn như vậy, ông vẫn chưa từng thấy một lần nào.
Nhìn một bên là bà cụ Mã đang bị giật tóc kéo xuống.
Chậc chậc, khóe mắt Trương Vân đã xanh tím hết rồi, không biết ngày mai có thể đi làm được không đây.
Ai u, bà Hứa ngã xuống rồi!
Chà, Hứa Lỗi cũng ngã xuống rồi, cái tên đàn ông vô dụng này, đánh nhau còn không mạnh bằng vợ mình.
...
Hai nhà tranh chấp có kết cục là Mã gia toàn thắng. Thật ra người nhà Mã gia đông, trong tình huống sử dụng vũ lực kiểu này, bọn họ chiếm được ưu thế rất lớn.
Mã Đại Liên mất một mảng tóc trên đỉnh đầu, mắng một câu: "Nói với Đại Bảo nhà mấy người, sau này đừng chơi với cháu nhà tôi nữa! Mới ba tuổi đã già như vậy, cũng chẳng ra gì cả!"
Không thể nghi ngờ lời nói này đã chọc trúng vảy ngược của Trương Vân, hai mắt Trương Vân đỏ đậm, nhìn bộ dạng như muốn đi lên liều mạng.
Cả mặt người quản lý tối sầm lại, ông ta thật sự rất tức giận. Lúc nãy khi hai nhà đánh nhau ông ta hét lên lớn tiếng như vậy cũng không dừng được, cứ như thế mà đánh tiếp trước mặt ông ta. Con mẹ nó, đây là không để ông ta vào mắt mà!
Ông ta hao tâm tổn trí đi tìm một đám người giúp bọn họ tìm con, khi tìm thấy một câu cảm ơn cũng không được nghe, lại còn phải xem đánh nhau.
"Việc của chỗ mấy người sau này đừng tìm tôi nữa! Ngày mai tôi sẽ đi tìm chỗ khác chỗ này của mấy người! Đậu Hồng Anh, về sau cô sẽ là quản lý ở đây được không?"
Bác gái Lưu không biết nói gì, thật ra bà cũng không muốn người quản lý tốt như vậy đi đến chỗ khác. Nhìn lại hai nhà đã đánh xong liên tục thở dốc hô hô thì lại càng thêm mệt mỏi.
Rốt cuộc sư phụ Mã cũng dính dáng đến người Mã gia nên cũng có chút xấu hổ khụ một tiếng. Ông ta sống ở khu bên cạnh, tuy rằng bây giờ đã về hưu nhưng nếu ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu cũng sẽ gặp.
"Nào anh trai đừng tức giận, tức giận với đám nhỏ làm gì cơ chứ, đi, chỗ tôi có một ít thịt đầu heo, hôm nay anh giúp đỡ tìm đứa trẻ cũng rất vất vả rồi, hai anh em ta cắt chút thịt uống chút rượu đi."
Nhà Mã Đại Liên còn thiếu chỗ này, ông ta còn phải bổ sung thêm vào. Cho dù nói quan hệ kém thì cũng không thể chặt đứt xương đứt khớp với mấy người họ hàng được.
Sư phụ Mã dẫn người quản lý đi ra ngoài, đi được nửa đường bỗng nhiên có một bóng đen lao tới.
"Mẹ kiếp... Lão Trần à, ông đang làm gì đấy?"
Hù chết người rồi, nếu không biết còn tưởng là kẻ xấu đang ẩn nấp trong cửa.
Trần Đông liếm mặt cười: "Lão Mã à, đã lâu hai chúng ta không gặp. Cuộc sống sau khi về hưu của ông có ổn không vậy? Con cháu trong nhà có hiếu thuận với ông không? Bây giờ con trai ông đang học bếp ở nhà hàng đúng không? Học thế nào rồi?"
Sư phụ Mã không đoán ra Trần Đông làm vậy có ý gì: "Lão Trần à ông không bị bệnh chứ, mấy ngày trước hai ta còn cùng nhau đi câu cá mà."
Gì mà đã lâu không gặp, lâu lắm chỉ là không giống trước kia ngày nào cũng gặp mặt ở nhà hàng thôi hay sao.
Trần Đông: "Gì chứ, chuyện này không quan trọng... Đi đi đi, anh trai đáng quý của tôi ơi, đi cùng nào, đã lâu không gặp rồi, chúng ta phải tâm sự cho đàng hoàng chứ."
Sư phụ Mã: "Ai đã lâu không gặp ông chứ..."
Trần Đông: "Này đi đi đi..."
Bụng ông ấy cồn cào cả lên vì thèm rồi này, thịt đầu heo đó, ông ấy đã không ăn năm sáu ngày rồi, nhân lúc học trò nhà mình không có thời gian, chạy đi ăn nhanh rồi trở về là được!
Ông ấy đoán cũng không sai, lúc này Từ Sương đúng là không có thời gian thật.
Anh vọt vào khu nhà, nhìn thấy Vương Anh đứng một bên cũng không có tinh thần, tức giận đem vợ mình về nhà.
Vương Anh dở khóc dở cười: "Thật sự không có chuyện gì đâu, em chỉ đi xem náo nhiệt thôi mà."
Từ Sương: "Bây giờ em phải cẩn thận, loại náo nhiệt này không phải thứ gì tốt đâu."
Nếu người thông minh thì còn tốt, còn biết nặng biết nhẹ. Chỉ sợ người nào đó ngu ngốc, sau khi tức giận thì cứ vậy đánh tới, làm gì nhận ra ai với ai.
Vương Anh bừng bừng hứng thú: "Bọn họ đã đánh nhau tiếp rồi sao?"
Từ Sương: "... Vẫn chưa đánh."
Vương Anh: "Em không ra ngoài nữa, anh mở cửa sổ ra đi, em chỉ ngồi bên cửa sổ nhìn thôi."
Từ Sương: ...
Vương Anh làm nũng: "Em sẽ không đi ra đâu thật mà, bên ngoài lạnh chết em mất, em cũng không muốn ra ngoài đâu. Em sẽ đứng cửa sổ chỗ đó để xem."
Từ Sương miễn cưỡng đồng ý: "Vậy thì xem đi, lần sau nhìn thấy bọn họ cãi nhau thì em đừng đứng lên phía trước nữa.
Vừa rồi anh mới nghe qua câu chuyện, việc này vì mấy đứa trẻ mới nháo lên, sợ là sau này quan hệ của hai bên sẽ không tốt.
Vương Anh gật đầu một cách điên cuồng: "Để em xem đã!"
Từ Sương đặt cho cô một chiếc ghế cao ở bên cạnh cửa sổ, lại giúp cô cởi áo khoác ngoài ra, bọc cô trong chiếc thảm lông thỏ. Đặt người được bọc kín mít bên cửa sổ, còn bản thân thì đi đốt bếp nấu cơm.
Bên kia Vương Anh kinh ngạc rống lên: "Ẩy- a! Ai u! Trời ạ..."
Chờ đến lúc bên ngoài đánh nhau xong thì Từ Sương cũng làm xong cơm.