Chương 229: Nghi ngờ của Vương Anh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,451 lượt đọc

Chương 229: Nghi ngờ của Vương Anh

Tuy rằng buổi chiều Vương Anh đã đi ăn ở nhà hàng nhưng bây giờ cô đói rất nhanh, một ngày ăn bốn bữa cũng là chuyện bình thường, lúc đi làm trong túi cũng chuẩn bị kẹo và bánh quy.

Từ Sương xào trứng với cà rốt và mộc nhĩ, trong đó còn bỏ thêm một chút đậu xanh, món ăn vốn dĩ có hương vị thanh đạm được cho thêm không ít ớt cay nên mùi hương cũng là mùi cay. Món chính là bánh bao hấp với củ mài và sữa.

Khi hai người đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ đã nói, nếu có điều kiện thì ăn thực phẩm phong phú một chút. Dù sao bây giờ cũng là mùa đông, nhất là do thời mấy tháng gần đây đều lạnh quá, cả ngày chỉ ăn cải trắng với củ cải, không quá tốt cho phụ nữ mang thai. Có lời bác sĩ nói, Từ Sương liền vắt hết óc ra suy nghĩ xem như thế nào mới là phong phú.

Lúc hai bọn họ vào huyện có mang theo một ít rau khô, một ít mộc nhĩ, cũng không thể thiếu trứng gà. Nhưng dưa muối năm nay thật không nhiều lắm, chỉ làm có một vò.

Theo lý thuyết thì từng đó đồ cũng không coi là thiếu thứ gì, nhưng Từ Sương vẫn dùng trăm phương nghìn kế để cướp đoạt được cái loại phiếu hiếm lạ.

Đổi đậu phộng với hạt mè từ chỗ đồng nghiệp, lại mua thêm đường đỏ và táo đỏ. Khoảng thời gian trước một đống củ sen và củ mài được đưa tới nhà hàng, Từ Sương khó có lần đổi tính, hỏi người ta xem đống đó được phân đến cho xưởng nào, anh đã bí mật đến thử một số chợ đen, còn nhờ cả sư phụ mình Trần Đông giúp đỡ để tìm. Cuối cùng trong nhà cũng có thêm mấy chục cân củ mài và củ sen.

Từ Sương nghe mọi người nói là ăn củ mài rất tốt, đặc biệt gần đây sức ăn của Vương Anh lớn hơn, anh sợ cô ăn nhiều không thể tiêu hóa được, liền cho thêm củ mài vào bánh bao, thậm chí còn nhờ người lấy thêm một lọ sữa, bỏ thêm sữa vào bánh bao lại càng thơm ngon đến dọa người. Mùi hương đó còn khiến bọn nhỏ ở xung quanh khóc vì thơm quá.

Vương Anh ăn bánh bao sữa Hương Sơn, ăn cùng với món xào cay, kết thúc bữa khuya một cách vui vẻ.

Bên ngoài mấy nhà cũng đã yên tĩnh, Hứa gia hùng hùng hổ hổ, Mã gia thì dạy dỗ Lư Đản một trận, còn Lưu gia thì vẫn rất tốt, Lưu Chí Cao và Lưu Chí Xa đã giúp đỡ tìm cả buổi sáng, mệt không chịu được, khi trở về liền đi tắm rồi ngủ luôn.

Sau khi Vương Anh rửa mặt xong lên giường nằm cùng Từ Sương nhưng cô không ngủ được.

Cô lằn vào lòng ngực Từ Sương: "Em cảm thấy không đúng lắm."

Từ Sương: "... Cái gì?"

Vương Anh lặng lẽ nói: "Anh không cảm thấy việc đứa trẻ mất tích hôm nay lạ lắm sao?"

Cô đếm đầu ngón tay tính: "Mặc dù trẻ con dễ ngủ, nhưng cũng không dễ ngủ như vậy, lại có thể ngủ trực tiếp ở ven đường, việc như vậy có khả năng xảy ra sao? Còn nữa nha, đang nằm ở trên đống cỏ khô sao lại có người sẽ đặt thằng bé vào đó? Chẳng lẽ lại có người có lòng tốt như vậy sao? Người tốt bụng nào lại làm việc này chứ? Không nói người khác, nếu hai người chúng ta gặp tình huống như vậy trên đường thì phản ứng đầu tiên có lẽ là đánh thức đứa trẻ đúng không? Hoặc nếu thật sự có chuyện gì thì cũng phải tìm cảnh sát hoặc là đưa đến bệnh viện phải không?"

Lúc ăn cơm Từ Sương cũng đã nghe Vương Anh kể chuyện từ đầu đến cuối, nhẹ nhàng vỗ về bả vai cô: "Không phải ngay cả cảnh sát cũng không điều tra được sao?"

Vương Anh càng thắc mắc: "Mấy cảnh sát đến cũng rất kỳ lạ!"

Cô bảo Mã Đại Liên đi tìm cảnh sát, chỉ muốn bên đó biết tình hình, cũng không quá trông cậy cảnh sát có thể tới nhanh như vậy. Dù sao thì trẻ con bây giờ cũng không được nuôi dưỡng tốt như sau này, bọn trẻ trong thành đều chạy nhảy khắp nơi, không ai quản được. Khả năng đứa trẻ tự đi lạc là rất lớn. Tại sao Mã Đại Liên vừa đi thì lập tức đã có hai cảnh sát tới?

Ở thời này lực lượng cảnh sát cũng không thể so với sau này, một đồn cảnh sát trong khu vực cũng chỉ có bốn năm cảnh sát. Người ta có việc gì cũng đi tìm nhà máy, người có thể tìm đến đồn công an ít lại càng ít.

Vương Anh khẳng định: "Chuyện này chắc chắn có điều ẩn giấu."

Cô giải thích kỹ càng tỉ mỉ với Từ Sương một lúc, một số thứ thức ăn có thể bị ngụy trang để hạ thuốc mê: "Đừng nghĩ cứ đồ chữa bệnh là cứu người, nếu chúng ở trong tay người xấu cũng sẽ trở thành mối nguy hiểm rất lớn. Giả dụ có người cho đứa trẻ một cái kẹo, không biết trong cái kẹo đó có cái gì đâu. Dù sao em vẫn cảm thấy đứa nhỏ Lư Đản này ngủ như vậy không quá bình thường."

Từ Sương nắm chặt cánh tay: "Trong lòng em hiểu là được rồi, đừng đi tìm cảnh sát."

Bọn buôn người không giống với các loại tội phạm khác, nếu không thể một lần bắt hết những người này, để lại một hai người ở bên ngoài thì họ sẽ trả đũa.

Từ Sương biết Vương Anh nhìn bên ngoài thì lười nhác, nhưng ở một số chuyện lớn thì điểm mẫu chốt của cô luôn rõ ràng hơn người khác. Giống như chuyện mở trường tiểu học, cô không trở thành người đứng đầu nhưng lại là người thúc đẩy mọi chuyện.

Kể cả việc trồng dược liệu sau này, Từ Sương cảm thấy vợ anh vì tỉ lệ nhập học trong thôn không cao nên mới nghĩ trăm phương nghìn kế gia tăng thu nhập cho mọi người. Đến khi bọn họ rời khỏi khu dân cư này, những đứa trẻ trong đại đội 7 này đã được đối xử giống như nhau, không quan tâm là con trai hay con gái, đều được đưa đi học.

Nếu nhà ai không cho con đi học sẽ bị mọi người chỉ trỏ sau lưng.

Ai cũng biết đại đội 7 kiếm tiền bằng cách trồng dược liệu, cho một đứa trẻ đi học chỉ tốn có một đồng tiền, giấy bút cũng có thể tiết kiệm được, nếu còn có người không cho con đi học thì có thể thấy lòng dạ đen tối như nào.

Tóm lại, Từ Sương cảm thấy Vương Anh là người rất có tấm lòng nhân đạo, những người có thể vượt qua được bài kiểm tra tính cách mà cô đặt ra thì đều nằm trong phạm vi giúp đỡ của cô.

Từ Sương: "Nếu chuyện này em muốn quản, vậy thì để anh làm cho. Em không cần ra mặt."

Vương Anh vỗ anh một cái: "Anh suy nghĩ quá nhiều rồi, em không phải là người qua loa vậy đâu. Em đang thương lượng với anh là bởi vì em không rõ việc này thôi."

"Anh nghĩ xem việc này kỳ kỳ quái quái, lúc đó bác gái Lưu có nói rằng năm kia huyện thành đã mất tích trẻ con rồi, vụ án kia còn chưa phá được."

"Theo em nghĩ thì hai việc này có thể liên quan đến nhau."

Từ Sương: "Em vẫn cảm thấy lần này có người muốn bắt cóc trẻ con đúng không?"

Vương Anh chần chờ gật đầu: "Nhưng em vẫn không hiểu lắm vì sao cuối cùng người này lại từ bỏ chứ."

Từ Sương tự hỏi trong chốc lát, nói một cách chậm rãi: "Em nói khi cảnh sát đến có hỏi Lư Đản xem có gặp được người nào hay không, Lư Đản đã nói không có. Vậy có khả năng nào người đó, không phải là người lớn... Mà là đứa trẻ con không?"

Tuy rằng đang ấm áp làm ổ trong chăn nhưng da gà của Vương Anh đều nổi hết lên.

"Ý của anh là... Mấy đứa trẻ chơi cùng Lư Đản đó sao?"

Từ Sương: "Em nghĩ xem, chúng ta cũng chưa từng nghĩ đến, Lư Đản nói toàn bộ hành trình nó chỉ chơi cùng với mấy đứa trẻ đó, mà mấy đứa đó ngoại trừ bọn nhỏ ở khu của chúng ta, còn có Tráng Tráng và bạn bè của cậu bé nữa, trẻ con chơi với nhau làm gì có ai hỏi chúng đến từ chỗ nào. Vạn nhất trong đó có người trà trộn vào, cũng không phải là việc gì lớn. Lư Đản cũng không để trong lòng. Đám trẻ chia nhau chút đồ ăn cũng không phải việc gì khó. Chờ Lư Đản mệt rồi, chỉ cần đứa trẻ đó giấu thằng bé đi. Chờ đến khi người lớn tan làm về nhà thì sẽ có đồng lõa đem đứa trẻ mang đi. Vậy không phải chuyện này sẽ trót lọt thần không biết quỷ không hay sao?"

Vương Anh giật mình: "Khó trách, khó trách, sau đó lúc đi tìm thằng bé có một đứa trẻ nói với bọn họ chỗ đống cỏ khô. Không chừng chính là đứa bé kia!"

Vương Anh bắt lấy tay Từ Sương: "Chuyện này cả anh và em đều không cần ra mặt, anh chuyển chút tin tức cho sư phụ đi, hỏi một chút xem có quan hệ với bên đồn công an không rồi lặng lẽ truyền tin cho bên đó. Làm sớm một chút, không nên để lâu."

Vương Anh sờ lên bụng bản thân: "Nếu là lúc trước, em cũng sẽ không ngại ra mặt nói mấy lời, nhưng mà chúng ta cũng có con... Đám người này có thể lợi dụng mấy đứa trẻ làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy có thể thấy được bọn đó là người hung ác độc địa không có điểm dừng, dù sao lần này cũng không bắt cóc được, nên khả năng có thể bắt bọn họ lại cũng không lớn. Không thể mạo hiểm được! Anh bảo sư phụ giúp đỡ, nói với bên đó mấy lời nói là được, chúng ta không ra mặt nữa."

Hơn nữa... điều mà Vương Anh chưa nói chính là, hành vi từ bỏ việc bắt cóc đứa nhỏ cũng rất kỳ quái.

Người đi tìm đứa nhỏ không tìm được, vì sao họ lại bỏ cuộc chứ?

Chẳng lẽ bởi vì biết có người báo án sao?

Vậy thì bọn họ làm sao mà biết được? Là do phía cảnh sát có người gài vào? Hay biết tin tức qua con đường nào khác?

Việc này chưa được tra rõ nhưng cũng đủ khiến cho lòng người sợ hãi.

Từ Sương ừ một tiếng: "Em yên tâm, mạng lưới quan hệ của sư phụ còn rộng hơn cả em nghĩ, để ngày mai khi đi làm anh sẽ nói với sư phụ, nhất định sư phụ có thể tìm được biết pháp vẹn toàn nhất."

Vương Anh thở dài một hơi nhẹ nhõm: "Chỉ mong bọn buôn người bị bắt sớm một chút!"

Nếu không khi con nhà mình sinh ra, mãi mãi cô cũng không yên tâm được.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right