Chương 230: “Mẹ mìn” lộ diện

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,703 lượt đọc

Chương 230: “Mẹ mìn” lộ diện

Đêm khuya, người trong khu đều đã ngủ rồi.

Hứa Lỗi sột soạt rời khỏi giường, trên người khoác một chiếc áo khoác dày, cổ được bẻ, tay áo xếp theo nếp, chân đi một đôi giày vải. Nhìn qua cả người đều buồn ngủ, giống như đang muốn ra ngoài đi vệ sinh.

Khi đi ra khỏi cửa, ánh mắt của Hứa Lỗi đã biến đổi, làm gì còn sự mơ màng vừa rồi. Anh ta nhìn xung quanh một vòng, thấy không có ai, liền nhanh chóng đi qua con đường nhỏ, không đến năm phút đã đến một ngôi nhà rách nát.

Anh ta nhẹ nhàng gõ cửa, người bên trong giống như đang chờ, nhanh chóng mở ra một khe hở.

Hứa Lỗi lách mình đi vào.

Trần nhà của ngôi nhà này lọt gió, nên bình thường không có ai ở. Hứa Lỗi đi vào liền thấy ba người ngồi vây quanh bên nhau, ở giữa họ còn có mấy cái bánh nướng lớn.

"Ai u, Hứa lão tam của chúng ta tới rồi sao? Ăn không?"

Ánh mắt Hứa Lỗi lành lạnh: "Mấy người còn có tâm trạng ăn uống sao? Nói nghe một chút, sao hôm nay lại tìm được hàng ở chỗ khu nhà tôi thế."

Trong đám đó một người mặt sẹo ngây ngô nói: "Không phải là do... Lũ lụt vọt Long Vương miếu* sao."

*lũ lụt vọt Long Vương miếu: là một câu nói bỏ lửng, trích từ câu: "Đại thủy trùng liễu Long Vương miếu, tự gia nhân đả tự gia nhân": tạm dịch: lũ lụt lên trôi miếu Long Vương, người nhà mình đánh người nhà mình. So sánh cho tình cảnh người cùng một nhà, không quen biết nhau mà xảy ra hiểu lầm.

"Đúng vậy đúng vậy, Tư Mao nhìn thấy thời cơ tốt liền thuận tay bắt một đứa, ai biết lại đến được trên đầu cậu đâu. Thật trùng hợp đó!"

Hứa Lỗi hung hăng nói: "Tôi nhìn mấy người đây là ước gì tôi bị bắt lại đúng không? Những quy định đặt ra lúc trước đều là đánh rắm sao? Đã nói là khi tôi ra hiệu thì mấy người mới hành động, cho dù là nhặt hàng thì cũng chỉ nhặt ở trên xe lửa với nông thôn, đã ở trong thành này mà mấy người cũng bắt, đang chờ bị bắt được sao?"

Mặt sẹo gãi gãi cái mũi, ngượng ngùng cười gượng: "Đúng thật là do Tư Mao không cẩn thận... Vậy, Tư Mao, cho anh ba của cậu đánh một cái đi, đấm một cái coi như tạ tội đi."

Hứa Lỗi hừ một tiếng không nói, mà một bóng dáng nho nhỏ đứng lên, ánh sáng không quá rõ nhưng cơ thể đối phương lại nhỏ hơn người khác một nửa!

Nhìn qua chỉ giống như trẻ con bảy tám tuổi! Nhưng khi đứa nhỏ này mở mồm thì lại là âm thanh trưởng thành của người lớn, hắn ta chính là một người lùn: "Anh ba, hôm nay là do mắt em vụng về, lần sau sẽ không như thế nữa."

Hứa Lỗi miễn cưỡng nhận cái lễ này. Ngược lại thúc giục nói: "Chuyện này vừa xảy ra, mấy người ở lại đây không thích hợp, sáng mai lên chuyến xe sớm nhất rồi đi đi."

Mặt sẹo không vui nói: "Lão tam, lời này của cậu là cậu muốn từ bỏ sao? không phải cậu đã giải quyết xong rồi sao? Tổng cộng có ba đứa, chúng ta cũng đã tìm được người mua rồi."

Hứa Lỗi châm chọc: "Đúng vậy, không phải tôi đã tìm cho anh mấy đứa trẻ tốt rồi sao, anh cứ muốn phải bắt trước, bắt rồi xảy ra chuyện gì rồi sao?"

Mặt sẹo xoa xoa mặt, có chút bất đắc dĩ: "Thật sự không được nữa à?"

Hứa Lỗi: "Cảnh sát cũng đã đến khu của chúng ta rồi, còn có thể giả nữa sao? Mấy người đi sớm một chút, đừng nghỉ lại chỗ này nữa. Năm này làm ăn không được nữa, muộn nhất đầu xuân năm sau, mấy người lại đến đây. Đến lúc đó tôi sẽ tìm cho mấy người sáu đứa để mà bắt."

Mặt sẹo: "Vậy cũng không nhất định phải đi vào sáng mai, chúng tôi có thể đi xung quanh công xã của khu dân cư này..."

Hứa Lỗi: "Cần phải đi!"

Vài người trong nhà đều giật mình nhìn Hứa Lỗi, sắc mặt Hứa Lỗi ngưng trọng: "Hôm nay cảnh sát đến đã không tính, tuy chỉ một hai người nhưng cũng đã hỏi đông hỏi tây. Tuy rằng không hỏi được cái gì, nhưng hiển nhiên họ đã có chút nghi ngờ rồi. Mấy người nhìn đi, bọn họ trở về nghĩ cả đêm, ngày mai còn phải đến khu chúng ta tìm đứa nhỏ kia hỏi tình huống. Tuy rằng lão tứ ngụy trang tốt, nhưng một khi bị người khác phát hiện ra thì sau này họ sẽ cẩn thận gấp bội. Điều tra đến chúng ta cũng chỉ là sớm hay muộn mà thôi."

Mặt sẹo bị anh ta làm cho căng thẳng: "Cho tới bây giờ lão tứ chưa từng thất thủ, chắc sẽ không đến mức như vậy đâu?"

Hứa Lỗi: "Vụ án mấy năm trước hình như vẫn chưa được cho qua đâu đúng không? Hôm nay tôi còn thấy cha nội cảnh sát kia chính là người điều tra vụ án năm trước. Sợ nhất chính là loại người điều tra cả hai vụ án như vậy, đến lúc đó bọn họ liên kết hai vụ án lại với nhau thì sẽ rất phiền toái."

Mặt sẹo cắn răng: "Được rồi, một lát nữa chúng tôi sẽ dọn đi."

Địa phương này trong thời gian ngắn coi như không thể đến!

Hứa Lỗi truyền tin tức cho họ xong, mới nhanh chóng rời đi. Trở lại khu dân vừa đẩy cửa vào liền gặp phải con trai cả Mã gia Mã Ủng Quân.

Mã Ủng Quân: "Mẹ nó..."

Nhìn thấy người đó là Hứa Lỗi liền trực tiếp hừ một tiếng: "Tao còn tưởng ai chứ, buổi tối đi vệ sinh có thể gặp thứ xui xẻo này đúng là bất ngờ ghê!"

Hứa Lỗi: "... Anh Ủng Quân, nhà các anh đánh cũng đã đánh rồi, chúng ta lại ở chung một khu, quan hệ cũng không đến mức căng thẳng như vậy đâu đúng không?"

Mã Ủng Quân: "Phi! Mày cũng xứng gọi tao là anh à! Đánh mày thì làm sao, con cái nhà mấy người cũng không ra thể thống gì! Mẹ mày và vợ mày còn động thủ nữa, cả nhà mày đúng là chẳng phải thứ gì tốt đẹp!"

Tính cách Mã Ủng Quân có tật xấu, đầu óc cũng không nhanh nhẹn. Hôm nay đánh Hứa Lỗi, trong lòng cậu ta vui không chịu được, lại có thêm tính bắt nạt kẻ yếu, lúc này xung quanh cũng không có ai, Hứa Lỗi lại nói lời mềm mỏng, cái đuôi của Mã Ủng Quân đã vểnh lên cao ngất. Vui vẻ lại cho Hứa Lỗi một đấm!

Hứa Lỗi bị đánh ngốc.

Mã Ủng Quân còn ở đó hừ hừ: "Mày thấy được không? Sau này mày mà bảo mẹ mày và vợ mày bắt nạt bọn tao thì tao sẽ đánh mày một cái!"

Nói xong mấy lời tàn nhẫn liền kẹp chân chạy một mạch đi vệ sinh, hồn nhiên mặc kệ Hứa Lỗi bị đánh ngã trên mặt đất.

Nghiêm túc mà nói thì nắm tay của Mã Ủng Quân cũng không quá lực lưỡng, nhưng mà Hứa Lỗi lại là một người da giòn như giấy đèn lồng ngôi sao.

Giá trị vũ lực của Hứa Lỗi thật sự bình thường, rất bình thường, cả người đều ốm yếu. Không nói Mã Ủng Quân thì ngay cả một cô gái nào đó trong khu cũng có thể đẩy ngã anh ta.

Vừa bị Mã Ủng Quân đánh một trận, trong bụng Hứa Lỗi đã tràn ngập lửa giận.

Mẹ nó! Đúng là một kẻ ngu ngốc! Đáng nhẽ hôm nay không nên bắt con của lão nhị Mã gia mà phải bắt cóc cả nhà Mã Ủng Quân này mới đúng!

Hứa Lỗi mang theo ánh mắt tối tăm trở về nhà, vợ anh ta là Trương Vân hôm nay cũng bị đánh không ít, nằm trên giường không tự chủ được mà rên rỉ, ngâm ra tiếng.

Trong mắt Hứa Lỗi tràn đầy sự ghét bỏ. Nếu không phải phải lập gia đình để làm vỏ bọc thì căn bản anh sẽ chướng mắt loại phụ nữ như Trương Vân này!

Tự xưng thanh cao, trong mắt không chấp nhận nửa hạt cát, người khác lừa cô ta hai ba câu cô ta liền coi là thật, ngu đến dọa người.

Cả thể xác và tinh thần Hứa Lỗi đều mệt mỏi nằm trên giường, tính toán thời gian.

Việc làm này của anh ta chỉ để lấy máy cái phiếu thì không được nữa rồi, rốt cuộc thì việc này cũng mang tính nguy hiểm cao. Đội này của bọn họ, lúc bắt đầu Hứa Lỗi cũng không phải thành viên chính thức, mà chỉ là người đưa tin tức cho họ, chính là cung cấp thông tin cho họ đổi lấy tiền. Sau này anh ta mới quen được người ở đây, làm một người đưa tin chuyên nghiệp.

Bọn họ là một đoàn đội nhỏ có mấy chục người, chia làm mấy đội nhỏ. Có nhiều người làm nhà đầu tư trục lợi, cũng có rất nhiều người cờ bạc, còn có những người giống như anh ta làm mẹ mìn nữa.

Bọn họ giúp đỡ lẫn nhau, không chỉ ở trong huyện này mà cả mấy cái huyện xung quanh đều có bóng dáng của bọn họ.

Phần lớn bọn họ đều là người dân bản xứ, người nào cũng có gia đình và công việc ổn định, như vậy mới có thể giấu tai mắt người ngoài. Ha ba năm thì đi một lần, nếu làm tốt thì một lần có thể bắt được mấy đứa trẻ, khi đến vùng nông thôn còn có thể tùy cơ mà bắt thêm mấy đứa. Một đứa trẻ ít tuổi bán hai trăm, còn có đứa lớn lên đẹp lại thông minh thì ba trăm bốn trăm đều có thể bán được. Mấy cô bé thì lại càng quý, giá cả đều từ ba trăm đổ lên.

Một năm làm mấy lần thì cũng có thể nhận đến cả trăm đồng.

Bây giờ trong tay Hứa Lỗi cũng đã tích góp được hàng nghìn đồng.

Chờ đến lúc anh ta rửa tay không làm nữa, anh ta liền tính đá Trương Vân đi. Trước khi đi thì sẽ bán thêm một đứa trẻ ở khu nữa! Anh ta có tiền rồi thì có thể chạy trốn đến phương nam, đến lúc đó trực tiếp nhập cư trái phép đi Hồng Kông.

Khi đến được Hồng Kông thì loại phụ nữ nào mà không có chứ?

Lòng mang theo mộng đẹp như vậy, Hứa Lỗi nặng nề tiến vào giấc ngủ...

***

Từ Sương đem suy đoán của bản thân nói cho Trần Đông, lúc mới bắt đầu Trần Đông còn tưởng đồ đệ tới để hưng sư vấn tội ngày hôm qua ông ăn thịt uống rượu, nhưng khi nghe Từ Sương nói xong, mặt của ông lão cũng tối sầm lại. Đời này của ông tuy không cưới vợ cũng không cần con cái, nhưng ông chướng mắt nhất chính là mấy mẹ mìn.

Ngay cả xã hội cũ bắt được mẹ mìn đã muốn đánh chết rồi, vậy mà xã hội mới vẫn còn mẹ mìn, Trần Đông càng giận hơn.

"Còn bắt đến khu của chúng ta sao, ha hả, đúng là tìm chết mà!"

Một bên Trần Đông nhờ người truyền đi mấy lời kia, một bên thừa dịp tan làm đi đến chợ đen một chuyến. Không bao lâu liền trở về, cả người sảng khoái.

Vương Anh vừa lúc tan làm đến ăn cơm, nhìn thấy như vậy cũng cảm thấy rất kỳ quái, Trần Đông nhỏ giọng nói: "Sư phụ đã tìm thấy một người, tên đó cũng không phải thứ gì tốt lành nhưng lại chưa từng chạm mặt bọn chúng, sư phụ chọn hắn, để hắn giúp đỡ canh chừng."

Vương Anh: "... Nhìn không ra sư phụ lại là người hắc bạch đều ăn nha!"

Trần Đông: "Cái gì mà hắc bạch! Bây giờ người ta đã là công dân tốt rồi! Chỉ là anh em xã hội cũ hơi nhiều mà thôi. Tuy nhiên người kia nói, sợ là bọn kia đã chạy rồi, đã chạy rồi thì rất khó tìm thấy. Đoán chừng người truyền tin tức cũng sẽ trốn đi. Chỉ có thể để lần sau mấy người này lại đến, hắn mới có thể nghe được chút tiếng gió."

Vương Anh lập tức an tâm hơn nhiều: "Vậy được rồi."

Nếu không cô cũng không thể yên tâm mang thai đứa nhỏ trong bụng được. Khi nói Vương Anh ngáp một cái, vừa đúng lúc Từ Sương lại đây đưa cơm cho cô, nhìn thấy cô như vậy liền nói: "Em ăn cơm trước đi rồi anh đưa em về ngủ bù."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right