Chương 231: Điều tra lại

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,200 lượt đọc

Chương 231: Điều tra lại

Chuyện tối hôm qua không kết thúc đơn giản như vậy, thời điểm rạng sáng ở Mã gia làm ầm ĩ một vùng, Vương Anh nghiêng tai nghe thì biết được, bạn nhỏ Lư Đản đột nhiên phát sốt lúc nửa đêm.

Rốt cuộc cũng là người bác sĩ, Vương Anh không thể yên tâm mà ngủ thoải mái được, liền mặc quần áo đi đến Mã gia giúp đứa nhỏ hạ sốt, sau đó thấy tình trạng đứa nhỏ không tốt lắm, liền tìm từ trong nhà hai loại thuốc cho uống. Cho uống xong lại giục người Mã gia đưa thằng bé đến bệnh viện.

Lăn lộn như vậy xong, trời cũng đã sáng, họ đi rồi cô cũng không ngủ được nữa, chuẩn bị đơn giản liền đi làm.

Từ Sương làm cho Vương Anh một nồi, bột mì trắng trộn với nước thành dạng nhão như hồ dán, quét dầu dọc theo thành nồi, chia thành hai bên, một nửa là bánh ngô, một nửa còn lại là nước lèo khi cho thêm nước, nhất định phải dùng mỡ lợn và nước ấm, như vậy bên ngoài bánh bột ngô mới có thể thấm được nước ấm, dày thêm. lại cho thêm hai quả trứng gà vào, thêm chút hành lá được thái, đỏ vào hai giọt dầu mè. Mặc dù nó trông không đẹp, nhưng mùi thơm lại ngào ngạt, vừa thanh thanh đạm đạm cũng khiến người ta ấm dạ dày, Vương Anh ăn xong cơm liền trở về ngủ bù, hồn nhiên không biết cảnh sát lại tới một lần nữa.

Hôm nay bác cảnh sát già được người nhắc nhở đứa nhỏ có vấn đề, ông ấy lại đi hỏi Lư Đản, hỏi những đứa trẻ chơi cùng thằng bé ở đâu, sau khi so sánh, ông liền phát hiện điểm quan trọng.

Trong đám trẻ chơi đùa ngày hôm qua có một đứa không thấy đâu!

Người cảnh sát lập tức hiểu ra, tất nhiên đối phương là một đội có một đứa nhỏ, hoặc là, người kia căn bản không phải trẻ con!

Cảnh sát nghe qua ở xã hội cũ có người dùng người lùn để bắt trẻ con, xoa xoa mặt liền bắt đầu liên kết với sự việc năm kia, phương thức mẹ mìn bắt cóc đã tìm ra rồi, nhưng càng quan trọng hơn chính là... Tại sao bọn họ có thể tìm được đúng người bị lừa, sự việc năm kia ngay cả khuôn mặt cũng không hỏi được, nhất định là có người cung cấp thông tin!

Lại so sánh một lần nữa, bác cảnh sát già đã thành công tìm thấy người trung gian trùng hợp giữa hai việc — Hứa Lỗi.

Sự kiện năm kia, mấy người bị mất tích đều ở xung quanh tiệm cơm quốc doanh của khu, thậm chí trong đó còn có một nhà là người phục vụ giống như Hứa Lỗi. Năm nay manh mối lại càng rõ ràng, đương sự vừa mới báo án thì sau đó đứa trẻ đã được tìm thấy. Trung gian cũng chỉ có một nhà Hứa Lỗi trong khu, biết Mã Đại Liên đi báo án.

Người cảnh sát già không thỏa mãn với việc chỉ tìm được một cái đinh, ông ấy điều tra đến hồ sơ, gọi mấy cuộc điện thoại cho mấy đồn công an ở huyện xung quanh. Cuối cùng hình thành ra một suy đoán. Sắc mặt ông ấy ngưng trọng đem kết quả điều tra gửi lên phía trên hội báo, trực tiếp đưa đến người đứng đầu phụ trách trị an.

"Vậy? Theo như ông nói thì có một băng nhóm tội phạm lớn sao?"

Một người lật tay, sắc mặt cũng không khó coi, ngược lại lại mang theo chút chờ mong. Phần báo cáo này không chỉ là bản án ở địa phương, mà còn có mấy vụ án treo ở các huyện xung quanh, vài vụ một vòng, xâu chuỗi tin tức lại cũng cho thấy đối phương không chỉ đơn giản là một đội bắt cóc, mà là một tổ chức lớn đứng sau.

"Truyền tin tức cho các khu trực thuộc, lần này bọn chúng đã chạy thì không tính, nhưng sau này đội của chúng sẽ lại đến, nhất định phải bắt hết chúng trong một lưới! Còn có người bị nghi ngờ là kẻ truyền tin tức này, phải để mắt cho tôi!"

***

Hứa Lỗi vẫn hồn nhiên không biết bản thân đã bị người khác theo dõi, ngược lại bà Lưu mới nhận chức quản lý Đại Viện đã mở một cuộc họp với mấy hộ gia đình.

"Từ hôm nay trở đi, Đại Viện của chúng ta sẽ không ở chung với Đại viện bên cạnh, chúng ta sẽ là một viện độc lập. Tôi biết cưỡng ép mọi người duy trì mới quan hệ tốt sẽ không dễ dàng như vậy, nhưng tôi vẫn muốn nhấn mạnh thêm, có xung đột thì vẫn được, nhưng bà con xa không bằng láng giềng gần, ngày thường cũng không nên gây chuyện. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, tôi sẽ không đứng về phía ai, mà tôi sẽ đứng về phía chữ Lý."

Bà Lưu nói rõ ra quan điểm của bản thân, lúc bà ấy còn trẻ cũng có công việc, là một người nóng nảy, bây giờ có thật sự gây ra chuyện gì lớn bà ấy cũng sẽ không mặc kệ.

Vừa nói ra lời này, sắc mặt của nhà họ Mã và nhà họ Hứa đều không dễ nhìn.

Mã Đại Liên ngáp luôn mồm nhưng cô ta cảm thấy bản thân và bà Lưu dù sao cũng không có xung đột gì lớn, còn thường xuyên cùng nhau đi mua đồ ăn, mối quan hệ này không phải gần gũi hơn bà Hứa à? Dựa vào lời nói cứng rắn như vậy, vậy không phải sẽ đứng về phía cô ta à?

Mà bà Hứa lại thấy người như bà Lưu quá gian xảo dối trá, không có lòng yêu thương, gần đây chuyện nhà bà ta không thuận lợi. Đầu tiên là bị nhà họ Mã đánh một trận, sau đó còn bị Dương Đản và bà nội của nó nói về chuyện cải trắng, cho nên Mã Đại Liên thấy bà ta thì nói bóng nói gió ý chỉ bà ta là kẻ trộm. Chính vì như vậy bà Lưu cũng mang đồ hốt đống cải đang phơi khô kia mang vào trong phòng đặt ở nơi có thể nhìn thấy.

Hành động vừa rồi không thể nghi ngờ đã xúc phạm bà Hứa nặng nề, trong lòng bà ta đã mắng hai người bọn họ hơn một trăm ngàn lần.

Bọn họ cũng không suy nghĩ thử, nếu như cuộc sống của bà ta tốt hơn thì sao bà ta lại muốn thứ nhỏ tí tẹo đó chứ? Bình thường đều là hàng xóm ở chung một khu, chỉ dựa vào cuộc sống của hai nhà bọn họ tốt hơn nhà bà ta nhiều mà sao hai con người này lại không có lòng thương người chứ?

Bà Hứa vừa oan ức vừa oán hận.

Trong một Đại viện, Vương Anh cảm thấy cách bà Lưu nói rất hợp với suy nghĩ của cô.

Bây giờ ân huệ lớn hơn trời, có đôi khi rõ ràng là người ta vô lý nhưng chỉ cần giả vờ đáng thương, người khác sẽ không nói lên lời. Vương Anh thấy như vậy rất phiền phức, nếu việc đúng sai không quan trọng, vậy tất cả mọi người cũng đừng một lòng một dạ mong cuộc sống mình tốt đẹp, vì dù sao cũng là ai đáng thương người đó có lý mà thôi.

Lần đầu tiên hội nghị của Đại viện cứ kết thúc sơ sài như vậy, ngược lại bà Lưu lại thuận miệng nói một câu.

"Hứa Lỗi, lúc trước cậu có nói về chuyện muốn đổi phòng, rất không may, hai gian phòng bỏ trống của Đại viện bên cạnh đều đã được sắp xếp cho bên ngoài, đúng lúc đến ngay sau cậu, sợ là cậu ở bên đây không dễ đổi."

Vương Anh giật mình nhìn thoáng qua Hứa Lỗi, vì hai nhà đánh nhau vậy mà người nhà này muốn chuyển đi ư?

Hứa Lỗi mói một tiếng "Xui xẻo", nhưng trên mặt lại không nhìn ra được điều gì.

Anh ta thở dài một hơi: "Tôi cũng chỉ hỏi thử bà thôi, không hỏi thăm được thì không chuyển nữa. Tôi vẫn ở khu của chúng ta, nếu không phải vì Đại Bảo nhà tôi gây chuyện, tôi thật sự cũng không muốn chuyển đi đâu. Chủ yếu nếu tôi ở lại đây, sẽ luôn thấy xấu hổ với mọi người..."

Qủa thật Hứa Lỗi muốn chuyển đi, chủ yếu vì chuyện lần này ầm ĩ lớn lên, hơn nữa anh ta luôn thấy khu nhà này không thoải mái. Có một loại cảm giác có một cái lưới lớn ở một nơi tăm tối nào đó chậm rãi mở ra.

Anh ta làm công việc lấy "mạng người" nên có lúc cảm giác rất chuẩn.

Hứa Lỗi suy nghĩ, chuyển đi xa thì anh ta có vẻ đang chột dạ, tốt nhất đổi lấy một căn phòng với đơn vị, xung quanh có mấy Đại viện là được. Phòng của nhà anh ta hiện tại chỉ có hai gian nhưng diện tích lại lớn, đổi lấy một nhà ba gian không lớn như vậy cũng được.

Nhưng nếu bà Lưu lại nói Đại viện bên cạnh cũng không còn phòng trống, vậy chuyện này cũng chỉ có thể bỏ qua.

Hứa Lỗi nói xong, Mã Ủng Quân trực tiếp cười nhạo một tiếng: "Cậu cũng không phải nhân viên phục vụ của quán cơm, vẫn nên nằm mơ thì hơn!"

Bà Lưu không nói chuyện, trên thực tế đúng là như vậy, nếu bây giờ Hứa Lỗi không bán công việc đi, vậy dù anh ta muốn đổi lấy một căn phòng cũng vẫn được, nhưng nhà của anh ta bây giờ nói trắng ra có tên tuổi cũng chỉ đủ để chiếm một căn phòng, công việc đã không còn liên quan đến quán cơm. Lúc bà Lưu đến hỏi thăm, khu phố đó đã nói thẳng, phòng trống ở bên cạnh gần đây đã được phân ra ngoài, cho dù không được phân đi, cũng không đến lượt Hứa Lỗi.

Hứa Lỗi cừa nghe thấy Mã Ủng Quân nói chuyện như vậy thì tức giận, tên ngu ngốc này, vậy mà lại dám cười nhạo anh ta!

Mẹ nó, chờ đến khi bản thân anh ta đi thì anh ta sẽ bán tất cả đám con cái nhà hắn ta đến nơi xa nhất!

Chuyện mất con giống như một cơn gió, mọi người trong Đại viện rất nhanh đã quên hết chuyện này.

Nguyên nhân chủ yếu nhất là vì sắp đến năm mới rồi!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right