Chương 232: Khích tướng không thành

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 3,855 lượt đọc

Chương 232: Khích tướng không thành

Vương Anh đi làm, bác sĩ Dương gọi cô đến.

"Nhà máy của chúng ta có phê chuẩn đặc biệt với phụ nữ có thai, bây giờ cô đã mang thai, số lượng theo quy định có năm cân trứng gà, còn có nửa cân đường đỏ, cô xem xem lãnh ngay bây giờ hay đợi đến khi sinh xong lại lãnh sau đây? Muốn lãnh thì tôi sẽ viết phiếu cho cô."

Đây cũng chính là điểm tốt ở đơn vị làm việc.

Phòng y tế sẽ quản lý viết phiếu phúc lợi cho phụ nữ mang thai trong nhà máy, sau khi phụ nữ mang thai lấy phiếu phúc lợi sẽ đến khu hậu cần làm bằng chứng để đổi thành phiếu tương ứng, có thể thêm lương thực vào sổ mua đồ."Nếu cô không muốn lãnh vội thì có thể đợi đến sau khi sinh xong, đến khi đó vẫn sẽ theo số lượng quy định có một hộp sữa bột hoặc là một hộp sữa bột mạch nha."

Vương Anh suy nghĩ một chút: "Trứng gà với đường đỏ thì đợi đến năm sau vậy, sữa bột thì đợi sau khi sinh thì nói tiếp."

Cô cảm thán nói: "Đãi ngộ của nhà máy của chúng ta thật tốt."

Nếu không thì sao bây giờ tất cả mọi người đều muốn vào thành phố làm công nhân chứ, giống như nhà máy lớn Quốc doanh sản xuất đường cũng như vậy, đãi ngộ với công nhân cũng rất tốt.

Bác sĩ Dương: "Đúng vậy, đợi đến khi cô sinh xong, từ khi mang thai đến lúc sinh sản, mỗi tháng phiếu lương thực phát cho cô phần lớn cũng phải mấy cân đó."

Đây cũng là mục đích mà bên trên truyền xuống, mang lại phúc lợi cho công nhân viên chức mang thai.

Nói xong phúc lợi cho phụ nữ mang thai thì đến lúc các khoa được phát quà Tết.

Nhà máy chuẩn bị cho tất cả công nhân viên chức đều là một bao đường cứng, hai cân thịt lợn, một bao bánh hạch đào, hai cân trứng gà.

Bốn loại quà tặng khiến khuôn mặt của tất cả mọi người đều vui vẻ hớn hở.

Trương Na vui vẻ lấy tờ giấy báo gói thịt heo lại: "Mẹ của em được chia cho hai cân thịt, bố của em được chia năm cân, vậy là nhà chúng em đã có bảy cân thịt heo rồi! Có thể ăn liên tục đến qua năm mới hết, cũng không biết có thịt chân trước của con heo không, em thích thịt chân trước băm ra gói sủi cảo lắm, đặc biệt là sủi cảo có nhân bánh gói ngó sen, nhân có hạt ngô cũng không tệ..."Vương Anh thật sự bội phục Trương Na, chuyện phân chia còn có thể nói dông dài ở ngoài miệng như vậy à? Đây cũng không phải thời địa có thể khoe mẽ chuyện giàu có, nếu ai lộ ra chuyện mình sống tốt thì sẽ bị người khác để ý.

Vương Anh đang muốn kéo Trương Na một cái, nhân viên vật tư Tiểu Chu của phòng làm việc đã cười ha ha: "Đúng vậy, thịt trong nhà tôi thì tôi cũng thích nhất là làm sủi cảo hạt ngô, không quá mặn..."

Vương Anh kinh ngạc nhìn thoáng qua mỹ nam thấp lùn Tiểu Chu.

Đến đây lâu như vậy, cô ngoại trừ có quan hệ quan hệ không tốt với Giang Lâm, nhưng lại có mối quan hệ đặc biệt tốt với Trương Na, những người khác thì đều giao tiếp qua. Nhưng đối với mỹ nam thấp lùn Tiểu Chu, cô cũng có một ấn tượng.

Mỹ nam thấp lùn Tiểu Chu thích nhất là nói câu "Mẹ tôi nói" ngoài miệng.

Tuy rằng Trương Na cũng thích như vậy, hai người đều là xem mẹ của mình như bảo bối nhưng mẹ của Trương Na thì Vương Anh đã từng gặp qua, sau khi đối phương đến cảm ơn cô đã nhắc nhở Trương Na chú ý đến lời đồn đã cho cô hai cân bánh hạch đào, có thể nhìn ra bà là một công nhân viên nữ vừa nhanh nhẹn lại hào phóng.

Mà mẹ của Tiểu Chu, tuy rằng Vương Anh chưa từng gặp qua, nhưng có thể từ trong lời nói hằng ngày của Tiểu Chu mà đoán ra được một chút.

"Chị Vương, chị giới thiệu cho em một đối tượng đi mà, yêu cầu của em không cao đâu, chỉ cần đối xử tốt với mẹ của em là được rồi, phải biết hiếu thảo."

"Chị Vương, chị không cần đăng ký cho em trước đâu, em về nhà sẽ hỏi thử mẹ một chút."

"Mẹ em nói vợ không cần xinh đẹp, quan trọng nhất vẫn là phải có tướng vượng nhà."

"Mẹ em..."

...

Vương Anh nghe nhiều rồi cũng biết hoàn cảnh gia đình của Tiểu Chu này.

Điều kiện trong nhà của cậu ấy cũng không tệ, dù sao cũng có công việc béo bở là nhân viên vật tư của phòng y tế như vậy mà cũng có cửa vào với bệnh viện. Bố là công nhân viên trong nhà máy, mẹ thì lại là một nhân viên thu ngân của Viện chăm sóc sức khỏe phụ nữ và trẻ em.

Trong nhà ngoài cậu ấy ra thì còn có một người chị gái nữa, nhưng đã sớm đến nông thôn.

Tiểu Chu nói xong, Trương Na lập tức vui vẻ nói tiếp: "Em cũng thích sủi cảo hạt ngô! Còn có sủi cảo thì là nữa! À, tôm cũng ăn ngon, nhưng ở chỗ của chúng ta rất khó mua được..."

Tiểu Chu: "Đúng vậy..."

Hai người bắt đầu trò chuyện, Vương Anh dứt khoát không lên tiếng nữa.

Nếu đề tài đã không liên quan đến chuyện trong nhà Trương Na được phân chia cái gì thì đương nhiên cũng không cần cố gắng chuyển chủ đề đi.

Nhưng...

Vương Anh sâu xa nhìn thoáng qua Tiểu Chu.

Nếu nói chuyện này là ngẫu nhiên, cô chắc chắn không tin.

Quả nhiên, lúc tan làm, tất cả mọi người vui sướng ôm các đồ được phân chia đi ra ngoài, Tiểu Chu lại bỏ đồ của mình xuống, ân cần nói: "Đồng chí Tiểu Trương, em có cầm được không? Để anh giúp em nhé?"

Hành động này cũng rất rõ ràng, tất cả mọi người của phòng y tế đều hiểu rõ, ánh mắt của Dương Tình hơi trầm xuống.

Trương Na: "Không cần đâu, anh giúp chị Anh đi! Chị ấy còn đang mang thai đó! Em không cần đâu, em có thể cầm được mà!"

Nói xong thì thở hổn hển khiêng những thứ trên tay mình bước đi.

Mọi người: ...

Vương Anh cười tủm tỉm đưa những thứ trên tay mình cho Tiểu Chu: "Vậy làm phiền Tiểu Chu rồi."

Trong lòng Tiểu Chu nghĩ như thế nào thì không ai biết, nhưng trên mặt cậu ấy có hơi buồn rầu một chút rồi cũng nhận lấy: "Không làm phiền gì cả mà! Chị Anh, hôm nay anh Sương không đến đón chị à?"

Vương Anh: "Hôm nay đơn vị của anh ấy cũng được phát quà, nói rằng tối nay mới đến được. Tiểu Chu, sao em lại không động đậy vậy, vì bê đồ nên không di chuyển được à? Bê đồ mà không di chuyển được thì đặt xuống đi, chị đợi ở đây thêm chút nữa cũng được."

Tiểu Chu: "... Không có việc gì hết! Em bê đồ vẫn đi được mà!"

Là một người đàn ông chân chính, không thể nói là nặng nên không di chuyển được được!

Vẻ mặt Vương Anh buồn cười thu dọn các thứ rồi đi ra ngoài.

Cô vừa đi, tất cả mọi người trong phòng làm việc đều che miệng cười trộm.

Giang Lâm vừa mới ở trong phòng khám bệnh xong cho người ta, khi vừa đi vào thấy tất cả mọi người đang cười, trong lòng cô ta cũng không dễ chịu gì.

Sau khi Vương Anh và cô ta cãi nhau một trận, bác sĩ Dương cũng không còn đối xử với cô ta giống như trước kia, thỉnh thoảng mọi người nghe cô ta nói chuyện đâm chọc người khác cũng sẽ trực tiếp phản bác lại.

Chuyện này khiến Giang Lâm tức chết, cô ta về nhà tố cáo kể lại hết tất cả mọi chuyện cho chú nhỏ của mình, sau đó lại bị dạy dỗ. Chú nhỏ nói rằng cô ta không đoàn kết với mọi người, sau này đừng nghĩ có thể thăng tiến.

Giang Lâm vô cùng tủi thân, cô ta thì làm sao cơ chứ? Dù sao cô ta cũng là người tốt nghiệp của trường y khoa chính thức, năng lực khám bệnh cho người khác không tệ, vì sao lại nói cô ta cơ chứ?

Lúc bình thường khi nhìn thấy tất cả mọi người đang cười, Giang Lâm sẽ không thể thiếu việc đâm chọc mấy câu, nhưng bây giờ cô ta đã học khôn hơn, biết người khác sẽ không chiều chuộng cô ta nên chỉ có thể cứng mặt đi vào. Tùy tiện quăng đập quà Tết rồi cũng mang một bao đồ đi.

Dương Tình nhanh chóng thu dọn đồ của bản thân thì cũng đuổi theo, Giang Lâm đang ở nhà của họ hàng, giờ cô ta ở lại ký túc xá của công nhân viên, đi về một hướng.

"Bác sĩ Giang... Bác sĩ Giang, chị đợi em một chút."

Dương Tình vất vả đuổi kịp Giang Lâm, thở hồng hộc: "Chúng ta cùng nhau đi đi."

Giang Lâm nghi ngờ nhìn về phía cô ta: "Cô muốn làm cái gì?"

Bình thường cô ta và Dương Tình cũng coi như có chút giao tình khi gặp mặt, đối phương lại vội vàng như vậy, chắc chắn là có chuyện muốn nói.

Dương Tình: "Em, em em..."

Giang Lâm không kiên nhẫn nhất chính là nghe người khác nói lắp: "Không muốn nói thì không cần nói nữa! Làm mất thời gian của tôi!"

Dương Tình cúi đầu xuống, nhìn điềm đạm đáng yêu, nhưng Giang Lâm không phải đàn ông, không hiểu được mà vẫn truy hỏi. Dương tình không nói, cô ta cũng sẽ không hỏi nữa, chuyện có thể lớn bao nhiêu cơ chứ!

Dương Tình lại nâng mắt lên, Giang Lâm sắp chuyển sang hướng khác mà đi.

Cô ta chỉ có thể vội vàng đuổi theo: "Bác sĩ Giang, em không có chuyện gì hết, chỉ là cảm thấy gần đây chị rất vất vả..."

Giang Lâm: "Tôi vất vả là chuyện của tôi, cần cô đánh rắm à!"

Dương Tình: ...

Người này có phải là có bệnh hay không! Sao có thể mềm cứng đều không ăn cơ chứ!

Giống như sợ Giang Lâm không nghe nữa, Dương Tình nhanh chóng nói: "Em cảm thấy chị quá vất vả rồi, chị nhìn xem, rõ ràng chị là một bác sĩ thực tập, gần đây lại khám bệnh nhiều như vậy, mà bác sĩ Vương Anh thì lại mang thai, vô cùng yếu ớt..."

Giang Lâm: "Tôi là bác sĩ thực tập thì làm sao? Cô chỉ là một y tá lại xem thường tôi là bác sĩ thực tập à?"

Dương Tình: "... Chuyện này không phải là trọng điểm, ý của em là Vương Anh vừa mới đến đã mang thai, vậy không phải công việc ở đơn vị đều để chị gánh vác một phần hay sao?"

Giang Lâm: "Thì làm sao, tôi khám bệnh cô không hài lòng à? Cảm thấy tôi không bằng Vương Anh đúng không?"

Dương Tình: "... Không phải, em cảm thấy chị thật sự rất tốt, nhưng chị bận rộn như vậy mà Vương Anh lại nhàn rỗi như vậy."

Giang Lâm: "Cô thật sự không quen khi thấy tôi khám bệnh chứ gì? Cô đang chế nhạo kỹ thuật của tôi không bằng cô ta đúng không?"

Dương Tình: "... Thật sự em không có ý đó..."

Giang Lâm giận dữ: "Hay cho một Dương Tình như cô, vốn tôi cảm thấy cô là một người không tệ, thì ra lại là một người có cách nhìn như vậy với tôi! Tôi là bác sĩ thực tập thì có làm sao? Dựa vào cái gì tôi lại không thể khám bệnh cho người khác cơ chứ? Cô châm chọc kỹ thuật của tôi không bằng Vương Anh, cảm thấy tôi khám bệnh không tốt bằng Vương Anh đúng không? Cô còn giả vờ ra vẻ nói cái gì mà cô ta mang thai rồi, mang thai thì làm sao? Nhà máy của chúng ta không được mang thai à? Mệt cho cô là một người phụ nữ lại mang loại chuyện mang thai này ra giả vờ để châm chọc tôi, tôi nhớ kỹ cô rồi!"

Vẻ mặt Giang Lâm căm hận: "Sớm muộn gì tôi cũng sẽ để cho những người đang nghi ngờ những chuyện này về tôi phải tán thành với tôi! Tôi không hề dựa vào quan hệ cá nhân với chú!"

Dương Tình: ...

Mẹ nó.

Cô nghe không hiểu tiếng người đúng không?

Tôi có ý đó à?

Chia rẽ, chia rẽ đó cô không nhìn ra à!

Hơn nữa, có quan hệ cá nhân thì liên quan gì? Cô lãng phí tinh thần làm cái gì! Ngoan ngoãn dựa vào quan hệ cá nhân của cô trải qua cuộc sống như lý tưởng không được à?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right