Chương 234: “Bật lửa nhỏ” muốn nỗ lực

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,070 lượt đọc

Chương 234: “Bật lửa nhỏ” muốn nỗ lực

Lúc đến thời gian ăn tết ai cũng cảm thấy mỗi ngày trôi qua đều rất nhanh chóng, chỉ mới chớp mắt một cái thôi đã hết ngày rồi.

Phân chia quà tặng cho ngày tết xong các đơn vị bắt đầu khua chiêng gõ mõ sắp xếp ngày nghỉ cho các công nhân. Ví dụ như các xưởng lớn như nhà máy đường quốc doanh này, ngoại trừ một số bộ phận không thể rời khỏi xưởng nhà máy để nghỉ ra thì những bộ phận khác đều dần dần đi về nhà để chuẩn bị ăn tết.

Và điều không may mắn đó chính là phòng y tế của Vương Anh không nằm trong số bộ phận khác đó.

Cho dù là đến tết thì cũng phải có người ở lại trực.

Trừ đêm ba mươi tết và ngày mùng một của năm mới không cần, còn lại toàn bộ thời gian của mỗi ngày phải có một bác sĩ và một hộ sĩ ở lại phòng y tế phòng trường hợp có bệnh nhân. Bác sĩ Dương bắt đầu sắp xếp ngày trực cho các bác sĩ và hộ sĩ.

"Vì Vương Anh đang mang thai nên chúng ta phải chăm sóc, thấu hiểu cho thai phụ một chút, trong mấy ngày tết không cần sắp xếp cho cô ấy trực ban, các cô các cậu có ý kiến gì không?"

Không phải là bà ấy muốn cho Vương Anh đi cửa sau mà trên thực tế ở trong xưởng nhà máy này nếu có ai mang thai thì sẽ phân công người khác giúp đỡ, ai cũng sẽ nhường thai phụ một tí.

Hai bác sĩ khác không có ý kiến gì nên bác sĩ Dương nhìn về phía Giang Lâm.

Sắc mặt của bác sĩ Giang hơi lạ, không giống như là đang tức giận ngược lại là có thêm sự nóng lòng muốn thể hiện.

"... Bác sĩ Giang có ý kiến gì hay không?"

"Không có."

Đương nhiên là Giang Lâm sẽ không có ý kiến gì rồi, gần đây cô ta đang cố gắng hết sức mình, thậm chí còn lôi ra mấy quyển y trước đây để học hết, ngay cả chú của cô ta cũng phải thấy ngạc nhiên vì điều này, còn sợ bản thân đã nói quá tàn nhẫn nên mới khiến cho cô ta chăm chỉ tiến lên như vậy.

Giang Lâm nuốt cục tức xuống bụng, cô ta muốn mau chóng vượt qua Vương Anh, đánh vào mặt của Dương Tình một cái thật đau. Cô ta dùng đầu óc không được thông minh lắm của mình cân nhắc cảm thấy mục tiêu phía trước của mình chính là vượt mặt Vương Anh.

Có được người chồng tốt hay không đều không quan trọng, cuối cùng chỉ có khả năng làm việc mới là cái chính đọng lại ở trong cuộc đời của con người.

Giang Lâm im lặng nhìn bác sĩ Dương đang phân công ở kia. Cô ta cảm thấy mục tiêu trước mặt của mình là quyết định rất đúng đắn.

Cô ta phải đặt mình vào trước Vương Anh ở trong mắt của bác sĩ Dương mới được!

Bác sĩ Dương là lãnh đạo, cho nên cô ta phải dành được vị trí quan trọng ở trong lòng của bác sĩ Dương có như thế cô ta mới có thể vượt Vương Anh, trở thành trụ cột của phòng y tế!

Cứ như thế, Giang Lâm đồng ý không chút do dự, sự nhiệt tình này của cô ta làm cho tất cả mọi người đều phải mở to con mắt ra vì ngạc nhiên.

Nếu là trước kia chắc chắn Giang Lâm sẽ nói vài câu châm chọc Vương Anh một chút, nào là đi làm không có tính nghiêm túc, nào là vô trách nhiệm...

Sao hôm nay cô ta dễ nói chuyện thế chứ?

Trong tất cả mọi người chỉ có Dương Tình biết được nguyên nhân vì sao Giang Lâm lại đồng ý nhanh như vậy, gương mặt đang tươi cười của cô ta sắp không chịu đựng nổi nữa rồi.

Vương Anh cũng có chút giật mình, cô nhìn Giang Lâm với ánh mắt kỳ quái.

Giang Lâm bị từng ấy ánh mắt chiếu vào thấy không được tự nhiên nên đành ném vào một câu: "Mấy người nhìn gì mà nhìn?" Sau đó đi ra khỏi phòng y tế vào phòng khám bệnh.

Lần trước có bệnh nhân cao huyết áp tới đây khám bệnh, may có Vương Anh nhanh tay lẹ mắt dùng kim ghim xử lý nhanh chóng, khẩn cấp nên người bệnh đó mới không xảy ra chuyện gì. Đáng chết, cô ta phải đi lấy bệnh án xem xem lần trước Vương Anh đã dùng cách gì. Chờ cô ta học xong nhất định phải bộc lộ tài năng ở trước mặt Dương Tình cho Vương Anh coi!

Giang Lâm mới chạy đi thì bác sĩ Dương đành bất đắc dĩ mà nói: "Vậy cứ như thế đi, danh sách chia ngày trực tôi đã dán ở trên cửa, mọi người xem và nhớ kỹ ngày nào mình đi, đến giờ là phải có mặt ở đây đấy."

Khoảng thời gian gần đây Giang Lâm cực kỳ tích cực, tích cực trong việc khám bệnh rồi trong việc lật sách ra học, cũng vì quá tích cực nên bác sĩ Dương khó mà mở lời nói với cô ta rằng việc cô ta rời đi trong khi cả phòng y tế đang họp là điều không đúng.

Thôi bỏ đi, chỉ cần cô ta có ý thức trong công việc là được rồi.

Phòng y tế bàn bạc xong về việc chia ca trực thì bắt đầu hứng khởi chào đón tết đến xuân về.

Mấy ngày còn lại trong lòng mọi người đều hiểu rõ nên đã thay phiên nhau xin nghỉ. Đã đến lúc ăn tết rồi chẳng lẽ không đi mua thịt ư? Không được mua gà mua cá sao? Còn có kẹo đường, pháo giấy, mứt quả, giấy hồng, bắp rang...

Từng món từng món đều phải chuẩn bị dần dần, hiện giờ không có nhiều nhà dán ông thần táo ở trước cửa nhà nữa nhưng câu đối chắc chắn là phải có. Hai năm gần đây bị quản chế nghiêm ngặt còn treo được sao giờ được thả lỏng rồi lại không treo?

Vì Vương Anh mang thai nên không thể đi chào hỏi nhiều người được mặc dù cô cảm thấy bản thân vẫn có thể đi nhưng Từ Sương lại không cho, anh muốn cẩn thận một chút thì hay hơn.

Vì thế Từ Sương xách theo nửa con gà đi tìm Lưu đại nương, người đang quản lý đại viện này một chuyến.

Lưu đại nương nhận quà xong thấy có hơi xấu hổ, bà ấy có thể nhìn ra được người đàn ông tên Từ Sương này thật sự để vợ vào trong mắt mà cưng chiều, yêu thương vợ vô cùng. Có vợ nhà ai mang thai mà được chồng quý như này không? Mới mang thai ba bốn tháng đã như vậy thì sau này chẳng phải càng được cưng nựng hơn ư?

Có điều Lưu đại nương không phải là người nhiều chuyện, nghĩ kĩ một chút vợ chồng son nhà người ta đều là công nhân, chồng làm đầu bếp ở tiệm cơm Quốc Doanh trên huyện thành, vợ thì làm bác sĩ ở phòng y tế, phía trên chỉ có một người mẹ chồng không còn ai ở bên người nữa, phía dưới chỉ có đứa con đang thành hình nằm trong bụng. Nhân số đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, cho nên người ta quý trọng vợ cũng là điều bình thường có gì mà phải hỏi nhiều đúng không?

Lưu đại nương là người nghĩ thoáng cực kỳ, nhớ năm đó khi bà ấy mang thai đứa con trai thứ nhất, khi ấy vẫn đang ở trong chế độ xã hội cũ, bà ấy mang thai nhưng vẫn phải làm lụng vất vả, khi sinh đứa con trai thứ nhất ra bà ấy phải nằm trên giường đất, đến khi mang thai đứa con thứ hai bà ấy cũng đã vào làm ở trong xưởng nhà máy và sinh ra đứa con trai thứ hai ở trong phòng y tế của xưởng nhà máy đó. Hơn nữa, lúc sinh đứa con trai thứ hai thì đã bắt đầu vào chế độ xã hội tiên tiến rồi.

Từ Sương cầm gà tới cảm ơn Lưu đại nương, Lưu đại nương cũng không để phí nửa con gà này.

Năm mới đến việc sắm sửa là điều tất yếu, bà ấy đến hỏi Vương Anh trước xem thử có cần mua đồ gì về không.

Vương Anh nhìn tới nhìn lui thấy đồ muốn mua cũng không nhiều lắm. Cả nhà chỉ có hai người ở cho nên không ăn nhiều lắm, Từ Sương đã chia thịt gà với thịt vịt thêm mấy con cá xong rồi.

Lưu đại nương nhìn cái bụng của Vương Anh nói: "Hay là khi nhà của tôi mua cái gì thì sẽ mua cho nhà cô một phần nhé?"

Việc cướp cá cũng là một kỹ thuật sống, thường phải đến xếp hàng từ nửa đêm qua nên mới mua được nhưng nếu đi muộn hơn thì sẽ phải trắng tay mà ra về.

Vương Anh cũng không từ chối, nói lời cảm ơn với Lưu đại nương.

Mấy đứa nhỏ ở trong đại viện đều đã được nghỉ học cho nên bỗng chốc toàn bộ nơi này được tràn ngập trong những tiếng cười đùa nghịch ngợm, rất vui tươi náo nhiệt.

Nhà họ Mã có sáu đứa con nít, nhà họ Lưu có hai người con trai sinh ra được tám đứa cháu, nếu không phải chạy nhảy ở trong sân thì sẽ đi ra bên ngoài cười đùa vui vẻ.

Từ sau lần Hứa Đại Bảo của nhà họ Hứa lừa lấy trứng của nhà họ Mã thì hai nhà đã kết thù với nhau, cả hai nhà đều lệnh cho mấy đứa bé không được chơi với nhau nữa, dù nhìn nhau một cái cũng không được.

Cho nên Hứa Đại Bảo chỉ có thể mỏi mắt nhìn anh em của nhà mình lạc cả nhóm với nhau chơi với anh em nhà Dương Dương.

Hơn nữa, Hứa Đại Bảo là đứa nhóc bướng bỉnh không thích chơi với mấy người cùng tuổi nên nhìn qua có vẻ hơi cô đơn và đáng thương.

Hứa đại nương thấy cháu trai của mình như vậy lập tức giận sôi máu bèn chỉ cây dâu mắng cây hòe một hồi lâu khiến cho mấy đứa con nít sợ hãi không dám chơi trong đại viện nữa chạy nhanh đi ra ngoài chơi.

Ánh mắt của Hứa đại nương hiện lên sự độc ác, ngoài miệng vẫn khuyên bảo cháu trai: "Đại Bảo ngoan, chúng ta không cần chơi với mấy đứa mất dạy đó, con đi đòi mẹ con tiền để đi mua hộp bi sang đại viện bên cạnh chơi đi."

Giờ một hộp bi phải mất một xu tiền cho nên không phải trẻ con nhà ai cũng có thể mua được.

Có điều Hứa đại nương cũng không thèm để bụng chút tiền này, dù sao thì người bỏ tiền ra không phải là bà ta.

Hứa Đại Bảo nghe thấy bà nội nói cho cậu ta đi mua hộp bi chơi thì vui sướng đi tìm Trương Vân.

Trương Vân đang quét dọn ở trong nhà, hôm nay là ngày hai mươi tư tháng chạp là thời gian dọn dẹp để đón tết.

Mặc dù hai gian nhà nhà của Trương Vẫn có diện tích rộng nhưng hướng ở không được tốt lắm, một gian thì không được ánh nắng chiếu vào, quanh năm chỉ sống trong sự âm u và bụi bẩn, cho nên nhân lúc này quét dọn sạch sẽ mới được.

Trên đầu của Trương Vân quấn một cái khăn nhỏ, cầm chiếc chủi trần quét quét khắp nơi. Đừng thấy trong nhà có ít người nhưng ba chồng của cô ta là kẻ nghiện thuốc, mấy năm nay giống như cái máy cưa, cưa hết mọi thứ trong nhà, ngoại trừ ăn uống hút thuốc là ngủ ngáy, chẳng khác nào người tàng hình ở trong căn nhà này.

Mẹ chồng thì không hề thông cảm cho cô ta một tí nào nhưng cơ thể của mẹ chồng không tốt, có khả năng cũng không sống cùng với nhau được mấy ngày nữa.

Còn phần Hứa Lỗi, đây là điều Trương Vân tiếc nuối nhất, rõ ràng chồng của mình là người có văn hóa, lúc đi học thành tích cũng không tệ lắm. Khi theo đuổi cô ta còn viết từng bức thư tình để gửi đi nữa, có đôi khi Trương Vân cảm thấy chuỗi ngày sống trên đời này quá đau khổ quá vất vả thì sẽ đưa những bức thư tình đó ra đọc lại, chỉ cần đọc một lần như được tiếp thêm sức mạnh vô tận vậy.

Trương Vân cảm thấy cho dù là vì Hứa Lỗi hay là vì chính mình thì cũng không thể không cố gắng được, cái nhà này không có cô ta là không được.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right