Chương 235: Cô lập
Đúng lúc này Hứa Đại Bảo chạy vào, nhỏ giọng nũng nịu gọi một tiếng mẹ: "Mẹ, con muốn mua hộp bi."
Trương Vân trả lời một cách dứt khoát không thèm nghĩ ngợi: "Mua gì mà mua! Nhà chúng ta không có tiền mà mua đâu."
Một hộp bi có giá một xu, nếu mua hộp bi là mất một bó cải trắng đấy.
Tiền lương một tháng của Trương Vân đâu có nhiều, nếu không chi tiêu cần kiệm thì phải làm sao bây giờ? Chồng và mẹ chồng đều có cơ thể không tốt, không thể ăn uống qua loa được, con nhỏ thì phải đi học mà đã đi học thì cần tiền học phí, còn có chi phí ăn uống quần áo mặc hằng ngày nữa, mỗi ngày Trương Vân mở mắt ra đều cảm thấy áp lực đè nặng lên bờ vai của mình.
Hứa Đại Bảo mím môi, không khóc không làm ầm ĩ, nhưng trong ánh mắt tràn đầy sự oán hận.
Cậu ta cảm thấy bà nội nói rất đúng, mẹ của cậu ta chính là con bò cạp có kịch độc. Bản thân cậu ta có phải là con ruột của mẹ đâu nếu là con ruột chắc chắn mẹ sẽ cho cậu ta tiền mà đi mua hộp bi để chơi có đúng không? Hơn nữa, chuyện lạc cả nhóm với nhau lần trước bà nội khóc lóc cầu xin mẹ cậu ta nhưng mẹ của cậu ta vẫn đánh cho cậu ta một trận ra trò đó thôi.
Hứa Đại Bảo đứng như cọc gỗ ở đó, Trương Vân quét nhà lau cửa mệt muốn chết, ghét bỏ nói: "Con mau đi ra ngoài đi, ở đây toàn là mồ hôi nếu như con bẩn thì mẹ lại phải tắm cho con nữa đấy."
Hứa Đại Bảo càng lúc càng cảm thấy mẹ của cậu ta là mụ phù thủy, còn dám mắng cậu ta nữa.
Cậu ta nhỏ giọng mắng một câu 'Đồ mẹ kế', cậu ta từng nghe người ta nói chỉ có mẹ kế mới đối xử với con nít không tốt, mẹ của mình còn không bằng mẹ kế của người khác, hừ.
Hứa Đại Bảo mắng nhỏ nên Trương Vân không nghe thấy.
Cô ta theo thói quen quản con cái như khi ở trường học, mặc dù trong lòng yêu thương Hứa Đại Bảo nhưng vẫn trưng ra bộ mặt khó ở kia.
"Ai da, con không có việc gì làm thì đi ra ngoài chơi đi." Trương Vân đuổi Hứa Đại Bảo đi ra ngoài.
Hứa Đại Bảo tủi thân khóc lóc đi tìm bà nội.
Không lâu sau Hứa đại nương đã đi vào cửa, vẻ mặt áy náy: "Tiểu Vân, có phải Đại Bảo lại tới tìm con xin tiền mua đồ chơi không? Hay là con cho thằng bé một xu đi, con không biết đấy thôi mấy đứa trẻ ở đại viện của chúng ta đúng là kỳ quặc không có ai chơi với thằng bé cả, mẹ thấy Đại Bảo chơi một mình cực kỳ đáng thương. Mẹ nhìn mà mẹ đau lòng không chịu được, con nói xem mấy người nhà họ Mã kia không phải chỉ là thiếu chút nữa đánh nhau thôi sao có đứa con nít nào mà không đánh nhau cơ chứ với lại đã đánh đâu. Có cần phải cấm bọn chúng chơi với nhau nay không? Trẻ con thì biết cái gì..."
Trong lòng Trương Vân có hơi không được tự nhiên, lần trước cô ta vừa trở về đã thấy mấy đứa trong đại viện đánh nhau, tất nhiên là cô ta không hề nghi ngờ mà nghiêng về phía nhà mình, kết quả sau một hồi tra hỏi cô ta mới biết được hóa ra là do Đại Bảo nhà cô ta làm sai, thằng bé chơi với nhóm trẻ con sau đó đi về mà không có mấy đứa đó cũng không nói.
Trương Vân cảm thấy mâu thuẫn, một bên cô ta thấy Đại Bảo làm thế là sai, sao có thể trở về một mình mà không về với các bạn đã thế còn không chịu nói với bố mẹ của người ta, nếu như đổi lại là Hứa Đại Bảo chưa về mà mấy đứa trẻ cũng không chịu nói gì cho cô ta biết thì chắc chắn Trương Vân sẽ rất tức giận. Nhưng đằng này Trương Vân lại thấy nhà mình có hơi oan uổng, dù sao cũng không phải là do con trai của cô ta cố ý cứ cãi nhau đến mức cả hai nhà cũng không thèm nhìn mặt nhau như thế này thì có hơi quá mức.
Đừng thấy chức danh cô giáo của Trương Vân mà lầm, thực ra cô ta cũng là người có mưu tính, mấy năm nay vì phải bươn chải kiếm củi gạo muối mắm mà sống nên sẽ để mắt tới tất cả mọi thứ, cũng sẽ tính toán xem làm sao để có được chúng.
Ở trong đại viện này một nhà Vương Anh vừa mới tới đã có mối quan hệ tốt với nhà họ Lưu, lại không có mâu thuẫn với nhà họ Mã. Đặc biệt là ngày đó khi mấy đứa bé đi chơi về lạc khi về được nhà lại bị bệnh lúc nửa đêm là do Vương Anh kê thuốc chăm sóc cho chúng, sau đó người nhà họ Mã còn cố ý tới cửa tặng cho cả nhà Vương Anh hai đôi giày bông mà mình vừa mới kiếm được.
Cũng bắt đầu từ khi đó mà mọi người ở trong đại viện tỉnh ngộ ra, trước kia chỉ biết chuyện trong nhà, giờ mới biết được có một bác sĩ ở trong đại viện thì thuận tiện đến mức độ nào.
Cho dù ngày thường không gặp nhưng cũng không thể đắc tội được, lỡ như khi nhà có chuyện gì gấp gáp còn phải tới cửa nhà người ta cầu cứu nữa đó.
Cho nên hiện giờ ở trong đại viện này ngoại trừ nhà của bọn họ ra thì ba nhà còn lại đều chung sống rất hòa bình với nhau.
Không phải bây giờ Trương Vân không hối hận nhưng ai bảo đã đắc tội với Vương Anh khi người ta mới vào đây ở chứ? Lúc này lại quay đầu đi nịnh nọt người ta, Trương Vân không thể làm được.
Nhưng nếu đã không muốn kéo mặt xuống thì Trương Vân cũng chỉ có thể đồng ý với mẹ chồng cho Hứa Đại Bảo đi mua hộp bi chơi, cũng không thể để con trai không có bạn bè được. Mua một hộp bi thì mua đi, để cho thằng bé đi sang cách vách chơi cũng tốt.
Hứa đại nương là người có tầm nhìn, bà ta nhanh chóng trưng ra vẻ mặt ôn hòa: "Tiền con cứ đưa cho mẹ đi lát nữa mẹ đưa cho Đại Bảo. Đứa nhỏ này lại không biết đã chạy đi đâu rồi."
Con dâu đưa tiền cho bà ta để bà ta đưa cho cháu trai, thuận tiện để cho Đại Bảo thấy được thực chất là người bà nội này thương cậu ta hơn so với người mẹ đứt ruột đẻ ra kia.
Trương Vân không nghĩ gì móc tiền trong túi đưa cho bà ta một xu.
Có điều nghĩ lại cũng thấy buồn, ai cũng nói gần cuối năm là sẽ khó khăn qua được quãng thời gian này sẽ là một năm tốt lành, đa số bộ phận sẽ phát lương sớm hơn bình thường tầm nửa tháng.
Trường học cũng như vậy, mấy ngày trước đã phát tiền lương cho các giáo viên rồi.
Lần này số tiền tiêu được y như nước chảy ra bên ngoài vậy, chỗ nào cũng cần dùng tiền, mua ít cuộn vải, mua lương thực, mua thịt heo, mới ngắn ngủi mấy ngày mà đã tiêu hơn nửa tiền lương.
Đã thế còn chưa hết còn phải tính toán làm sao để mua đồ giống như năm ngoái nữa.
Mặt mày Trương Vân ủ rũ cảm thấy có hơi hối hận khi vừa nãy đưa ra một xu tiền cho con đi mua đồ chơi.
Sao Hứa đại nương có thể không nhìn ra tâm sự của cô con dâu chứ? Bà ta cười ha hả nói.
"Tiểu Vân à, bên nhà mẹ đẻ của con... Năm nay con có về đó hay không?"
Điều kiện bên nhà mẹ đẻ của Trương Vân không tồi, mấy năm trước vì Trương Vân nói sẽ gả cho Hứa Lỗi mà cả nhà đều phản đối, còn nói nếu như cô con gái này cứ nhất quyết đòi gả đi thì sẽ không nhận con nữa.
Nhưng Trương Vân vẫn gả cho Hứa Lỗi, không cần một xu tiền lễ hỏi, chỉ đưa quần áo và chăn đệm của mình qua, bí mật đưa theo một trăm đồng làm phí qua cửa.
Sau khi kết hôn mấy năm mối quan hệ giữa Trương Vân và nhà mẹ đẻ vẫn chưa thể hòa hoãn được nhưng năm ngoái cuộc sống quá khó khăn nhà mẹ đẻ của Trương Vân thực sự không nhìn được nữa mềm lòng đưa cho con gái hai mươi đồng. Mà điều làm bà ta tức giận chính là Trương Vân trả hai mươi đồng kia về nhà mẹ đẻ, nói bản thân có ăn rau dại đi nữa cũng sẽ không lấy một đồng của nhà mẹ đẻ.
Hứa đại nương nhìn Trương Vân với ánh mắt phức tạp, trong lòng sốt ruột nhưng trên mặt chỉ còn lại sự áy náy và yêu thương.
"Tiểu Vân à, con vẫn nên về thăm nhà mẹ đẻ một chuyến đi, đã bao nhiêu năm rồi, Đại Bảo cũng đã lớn nên bà thông gia cũng sẽ không nhẫn tâm không nhìn cháu đâu. Tuổi tác của con cũng không còn nhỏ nữa sao không chịu hạ mình về thăm bố mẹ chứ? Công ơn nuôi dưỡng to như biển cao như trời, sao có thể không nhớ đúng không?"
Năm nay vì chuyện của năm ngoái mà ở quê không có trợ giúp gì cả, Hứa đại nương đành phải làm mọi cách để cho Trương Vân suy nghĩ biện pháp kiếm tiền nếu không người mệt sẽ là đứa cháu trai của bà ta.
Trương Vân do dự một hồi lâu, thật ra năm ngoái khi cô ta trả tiền lại cho nhà mẹ để đã thấy hối hận ngay lập tức nhưng lòng tự trọng của cô ta quá cao cho nên cô ta không thể hạ mình được. Hơn nữa, nếu như để hàng xóm thấy cô ta vẫn còn qua lại thân thiết với nhà mẹ đẻ thì cũng không tốt, đến lúc đó sẽ xảy ra một trận tranh cãi nữa cho xem.
Trương Vân: "Có lẽ là thôi đi mẹ ạ."
Cô ta không muốn hạ mình như thế. Hứa đại nương còn muốn nói gì đó thì Trương Vân đã tuôn một tràng y như pháo hoa.
"Mẹ, lúc trước con đã nói rồi, con nguyện ý ở bên anh Lỗi không cần anh ấy làm cái gì, con cũng biết anh Lỗi không cần con làm cái gì cho anh ấy. Chúng con đến với nhau là bởi vì thật lòng yêu nhau, cho dù cuộc sống có khó khăn nhưng con không quan tâm. Những người bên nhà mẹ đẻ đó xem thường con, con cũng không để ý tới. Con biết cuộc sống của con được mãn nguyện là được rồi. Mẹ đừng khuyên con nữa."
Hứa đại nương: ...
Cô ta đang nói đùa cái gì vậy? Nếu như không phải cô là giáo viên thì cô nghĩ tôi sẽ để cho cô vào cửa hay sao?
Sao chỉ mới thế mà cô đã dạy tôi mấy cái đạo lý vớ vẩn thế?
Bà ta lười nói chuyện với kẻ trong đầu chỉ có tình yêu như cô ta, lấy một xu tiền rồi đi tìm cháu trai.