Chương 236: “Họ hàng” đến nhờ vả
Hứa Đại Bảo cầm tiền đi mua hộp bi, vẻ mặt vui mừng hết sức.
Cậu ta vui vẻ mang theo hộp bi đi sang đại viện bên cạnh để chơi, thu nạp thêm nhiều đàn em cùng nhau chơi đánh giặc.
Ở đại viện bên cạnh mới có hai nhà chuyển đến, cả hai nhà này đều có con nhỏ, hai cô bé đó bằng tuổi với Hứa Đại Bảo.
Hai cô bé cùng mấy cậu trai chơi trò chơi một hồi, mỗi lần chơi đánh giặc thì hai cô bé đều sẽ giành chiến thắng.
Hứa Đại Bảo cảm thấy không vui, cậu ta chỉ vào hai cô bé kia: "Hai cậu đi đi! Chúng tôi không muốn chơi với hai cậu nữa."
Một cô bé bện tóc thành hai cái sừng lớn giọng nói: "Hứa Đại Bảo, đó là do cậu không thắng được bọn tớ nên mới đuổi bọn tớ đi có đúng không? Thua là không cho bọn tôi chơi nữa, sao cậu không tự nói bản thân chạy trốn chậm đi hả?"
Cô bé gái bên cạnh cũng nói theo: "Đúng đó! Là do cậu chạy chậm chứ không phải do bọn tôi!"
Hứa Đại Bảo ở trong nhà là một đứa nghịch ngợm, khi chơi cùng với bọn trẻ nhà họ Mã đều giành thắng lợi tất nhiên sẽ không chịu nổi sự khinh bỉ của người khác rồi: "Các cậu nói gì thì là cái đó à? Các cậu mới là mấy đứa chơi ngốc đó. Tôi không chơi với con gái mấy người. Bà nội tôi nói nếu như với con gái sẽ trở thành pê đê."
Cô bé bện tóc thành hai cái sừng hai bên không biết pê đê là gì nhưng cũng biết đó chẳng phải là từ gì hay ho: "Chơi không được thì cứ nói thẳng ra đi, cậu không cần phải lấy lý do chơi với con gái bọn tôi sẽ thành pê đê đâu."
Hứa Đại Bảo tức giận, chưa bao giờ cậu ta bị mắng như vậy, bắt đầu giở thói ngang ngược lên cãi nhau với người ta.
Hít một hơi sâu rồi học theo những lời đánh rắm của bà nội cậu ta: "Cậu là đồ đĩ quỷ nhỏ, là đồ con nhóc đoản mệnh! Còn không mau cút sang một bên cho tôi! Đừng để tôi lấy roi nhỏ ra quất cho cậu ăn phân thối của mình đó!"
Có nằm mơ thì Hứa đại nương cũng không ngờ được bản thân mình ngày thường đi tìm chỗ nào vắng vẻ để mắng người lại bị cháu trai nghe được còn học những câu dơ bẩn đỏ để mắng người khác nữa.
Cứ như thế Hứa Đại Bảo mắng một hồi, đến mức nhóm trẻ con ở đại viện bên cạnh phải đứng lên chỉ trích cậu ta.
"Hứa Đại Bảo, sao cậu lại nói người khác như thế? Sao cậu có thể mắng những câu dơ bẩn vậy chứ?"
"Đúng thế, cậu tới đại viện của bọn tôi chơi đã đành còn không biết xấu hổ mà mắng người của bọn tôi?"
"Cậu thì tốt lành gì mà mắng người ta như thế?"
Hứa Đại Bảo loạn lên, chớp mắt hô to: "Các cậu là có ý gì? Bắt nạt tôi có đúng không? Hôm nay tôi sẽ không cho các cậu chơi bi với tôi nữa!"
Nhóm trẻ con cũng đang tức giận.
"Không chơi thì không chơi!"
"Qua tết xong bọn tôi sẽ đi mua."
"Đi, chúng ta qua bên kia chơi đi."
Hứa Đại Bảo bị cô lập, cậu ta giận sôi máu lên, cầm hộp bi trở về nhà, đi vào ngõ nhỏ.
Không chơi thì không chơi.
Có ai hiếm lạ gì đâu.
Hứa Đại Bảo nhanh chóng đi vào ngõ nhỏ rồi biến mất. Nhưng khi cậu ta đi rồi bỗng có một người đàn ông có sẹo trên mặt vội vàng chạy tới đây.
Người đàn ông đó ngó trái ngó phải thấy một cậu bé chơi ở bên cạnh lập tức kéo lại cho cậu bé một viên kẹo đường vẻ mặt tươi cười nói.
"Bạn học nhỏ à, cháu có thể đi gọi một người của nhà họ Hứa ra cho chú được không?"
"Cháu cứ nói với bố của Hứa Đại Bảo là nhà của ông cậu của anh ta đã xảy ra chuyện, giờ mấy người thân thích đang ngồi xe lửa tới tìm anh ta ở nhờ đó."
Tên mặt thẹo không thể ngờ rằng năm nay mình sẽ gặp xui xẻo đến như vậy.
Bọn họ có thực hiện một cuộc giao dịch mua bán ở huyện Nam Thiệu nhưng không thành công cho nên đã bị Hứa Lỗi thúc giục rời đi. Tên mặt thẹo đành phải đi với mấy tên khác đến hội họp với các anh em đang làm ăn ở khu vực cạnh huyện thành.
Đúng vậy, nhóm mẹ mìn bọn chúng phân thành từng tổ nhỏ để làm ăn, ở thời đại này một chuyến đi thôi cũng chẳng dễ dàng gì. Nào là cần thư giới thiệu, nào là tiền nong, nào là đồ ăn áo mặc, ngủ nghỉ màn trời chiếu đất, nếu như chỉ bắt cóc được năm sáu đứa thì chẳng bù lại được công sức cả chuyến đi.
Cho nên bọn họ chia làm hai nhóm, mỗi nhóm ba người đi tới các huyện lân cận tìm vài đứa nhóc, dự tính trước mắt là năm đến sáu đứa. Chờ đến khi hai nhóm họp lại rồi sẽ đi tới nông thôn tóm thêm vài đứa nhóc nữa, nghĩ cũng thấy chuyến đi này đáng giá biết bao nhiêu!
Nhưng ai biết được năm nay đụng phải sao Thái Tuế gì mà bỗng nhiên cảnh sát các khu lân cận bắt đầu điều tra dân cư ở nơi khác di cư tới từ năm ngoái.
Tên mặt thẹo cảm thấy đen đủi hết sức. Vì sao mấy người anh em toàn chọn dịp tết để bắt cóc trẻ con chứ? Đương nhiên là vì thời gian ăn tết là khoảng thời gian nghỉ ngơi của đám nhóc con, bọn trẻ sẽ vây lại thành đoàn để chơi với nhau như thế sẽ dễ dàng bắt hơn.
Với lại, thời gian ăn tết có nhiều người đi thăm người thân cho nên việc đi lại ở trong huyện thành trở nên phức tạp hơn vì thế sẽ thuận lợi cho bọn chúng ẩn nấp.
Kết quả năm nay không làm ăn được gì, có lẽ là bởi vì các khu lân cận điều tra dân cư ở nơi khác đến nên bị thần hồn nát thần tính mà người nằm vùng ở sòng bạc ngầm của bọn chúng cũng bị người ta báo cáo rồi bắt đi, mấy tên đại ca chiếm công việc béo bở của sòng bạc ngầm đó cũng đã bị người ta cho vào nhà giam cả rồi.
Có lẽ vì chuyện của sòng bạc đã dọa tên mặt thẹo sợ hãi, cộng thêm chuyện tên mặt thẹo biết được thông tin các huyện bên cạnh cũng bắt tay vào điều tra những dân cư ở bên ngoài tới và những kẻ ăn trộm ăn cắp.
Vì thế mà tên mặt thẹo lập tức rơi vào đường khó, những nơi định đi cũng không còn an toàn nữa, mấy người đưa tin cũng không hề có chút tin tức nào, không biết là do đã bị bắt hay là do tiếng gió quá lớn nên không dám phát tin ra bên ngoài.
Dưới loại tình huống tiến thoái lưỡng nan này, tên mặt thẹo có rất ít đường sống để chọn lựa.
Hắn ta tìm người hỏi vài câu rồi hỏi mấy người anh em vẫn chưa bị đụng tới rốt cuộc cũng biết được rằng chỉ có huyện Nam Thiệu là chưa có động tĩnh gì.
Cho nên hắn ta chỉ còn cách duy nhất đó chính là đưa theo các anh em đến đây để nương nhờ Hứa Lỗi.
Tên mặt thẹo nhanh chóng nói tin này cho mấy người anh em sau đó tự mình quấn kín mít mặt rồi rời đi.
Khu vực dân cư này là nơi khu dân cư lâu đời, vết thẹo trên mặt anh ta khó tránh sẽ khiến người khác sinh ra sự cảnh giác.
Tên mặt thẹo đi rồi, đứa bé ngậm kẹo đường vào miệng kia đi tìm Hứa Đại Bảo.
Không khéo là Hứa Đại Bảo chưa về nhà và bố của Hứa Đại Bảo cũng không có nhà.
Chỉ có bà nội và mẹ của Hứa Đại Bảo ở đó nhưng đứa bé trai ấy vẫn cảm thấy hơi sợ hãi. Mấy nhà xung quanh đều biết mẹ của Hứa Đại Bảo là giáo viên, bình thường dù có im lặng không nói lời nào cũng đủ để dọa sợ người khác rồi. Mà bà nội của Hứa Đại Bảo lại là người không ra gì, nhưng...
"Đại Bảo không có ở nhà, cháu mau đi về nhà cháu đi."
Có lẽ là do không có người lớn đi cùng cho nên sự chán ghét của Hứa đại nương đối với con nít có thể nhìn rõ được ở trên mặt.
Vốn dĩ cậu bé đó muốn nói thẳng cho bà nội của Hứa Đại Bảo biết nhưng cậu bé không dám mở miệng, chỉ biết nhanh chóng chạy như bay về đại viện của mình.
Bà Hứa lầm bà lầm bầm: "Ở đâu ra đứa nhóc bẩn thỉu thế không biết, cả mặt chỉ có nước mũi tèm lèm không ra cái thể thống cống rãnh gì cả! Bố mẹ của đứa đó chắc chắn không phải là kẻ tốt lành gì, trong miệng còn ngậm kẹo đường, con nít con nôi ăn kẹo đường làm gì? Đúng là không có tình yêu thương các bạn là thế, đi tìm Đại Bảo mà cũng không biết đường đưa thêm một viên cho thằng bé..."
Câu nói này vừa vặn bị người có lỗ tai nhạy bén như Vương Anh nghe thấy...
Nói thật, cô đã từng gặp nhiều người có tính tình hãm rồi nhưng bà Hứa là người đầu tiên khiến cho cô cảm thấy hết nói nổi như này, nhìn thấy bất cứ chuyện gì đều phải mắng hai ba câu mới hả lòng hả dạ. Giống như có thành kiến rất lớn đối với tất cả mọi người, câu từ kỳ quái gì cũng có thể nói ra khỏi miệng.
Vương Anh lắc đầu, tay xách theo hai con cá mở cửa đi vào nhà.
Mặc dù trước đó đã thỏa thuận bác gái Lưu sẽ mua cá giúp Vương Anh nhưng không ngờ kế hoạch này lại diễn ra nhanh như vậy. Tuy rằng cá mua được còn bé hơn so với con cá nhỏ ở đại đội bảy, nhưng lại là loại khó gặp.
Cá đỏ dạ!
Vương Anh vừa nhìn thấy loại cá này đã cười như được mùa, trong lòng mừng rỡ không chịu được, loại cá đỏ dạ hoang dại này có thể bán được một lần là năm chữ số đó nha, bởi vì mấy chục năm sau loại cá này trở thành loại cá hiếm nên giá trị được đẩy lên vô cùng cao chỉ có những con người giàu có mới mua về ăn thể hiện bản thân mà thôi. Sau đó nữa, chỉ có những người ở giới thượng lưu cao cấp mới mua được con cá này.
Vừa nhìn thấy con cá đỏ dạ hoang dại này Vương Anh lập tức lên tinh thần. Tuy rằng nhà mình đã mua hết định mức rồi nhưng không phải còn có chợ đen ư?
Trong lúc ăn tết việc kiểm soát thị trường chợ đen là điều khá khó khăn từ đó an ninh sẽ lỏng lẻo đi, chủ yếu là do hiện giờ không chỉ có người ở nông thôn lên mua ở chợ đen mà còn có một số người sống trong cuộc sống khó khăn, nên sẽ bán phần cá của nhà mình ở chợ đen để kiếm thêm thu nhập.
Vương Anh nắm chắc thời cơ tìm được mấy người đang có ý muốn bán cá trong đám người đứng ngoài chợ, thành công mua được hai con cá đỏ dạ.
Mẻ cá lớn này mới được bắt về nếu chiên vàng nó lên khẳng định rất ngon và giòn tan.
Có rất nhiều cách để chiên cá vàng rụm giòn ngon, gia vị cũng không phải cái gì quá hiếm hay đặc biệt nhưng điểm mấu chốt để làm tăng hương vị đó chính là phải biết dùng mỡ heo để chiên.
Bỏ mỡ heo vào nồi cho gia vị vào sau đó bỏ cá vào khay sau đó đặt lên miệng nồi hầm cách lửa một lúc. Tốt nhất là nên dùng mỡ heo mới chiên, vì như thế khi chiên cá sẽ có màu vàng óng nhìn bắt mắt hơn, đưa đũa lại gắp một miếng là có thể lấy được miếng thịt cá trắng thơm, cho vào miệng ăn cùng với cơm chan nước dùng tất cả tạo nên món ăn thơm nồng mê người.
Một nhân tài có những cách chế biến món ăn ngon như Vương Anh đưa cá về nhà sau đó bắt đầu chỉ đạo Từ Sương bắt tay vào làm, mấy năm nay bản thân Từ Sương đã không ít lần làm món cá cho Vương Anh ăn, cho nên tay nghề không hề lúng túng chút nào.
Không phải chỉ là dùng mỡ heo nấu cá thôi ư? Không thành vấn đề.