Chương 237: Lấy đầu bếp thật sung sướng
Từ Sương nổi lửa, xử lý cá sạch sẽ rồi bỏ vào nồi, mùi thơm dần dần tỏa ra khắp bốn phía.
Hương thơm này không phải là mùi tanh khó ngửi hay mùi cấn cấn nhức mũi mà là mùi khiến cho những nhà ở trong đại viện đều không thể ngồi yên ở trong nhà được.
Nhà họ Lưu còn đỡ, bình thường bọn họ cũng có dùng mỡ heo để nấu với thức ăn nhằm tăng vị giác kích thích sự ngon lành cho nên không tính là quá thèm thuồng, chẳng qua là hai đứa nhỏ ở trong nhà cứ mở to mắt ra trông chờ mà thôi, dùng ánh mắt bất mãn để nhìn đĩa cải trắng xào mỡ heo đang đặt ở trên bàn.
Bình tĩnh mà xem xét, thì mỡ heo xào với cải trắng cũng xem như là một món ăn ngon rồi, nhưng ai bảo đồ ăn nhà người ta lại hấp dẫn hơn món này cơ chứ!
Bác gái Lưu cảm thấy hơi mệt mỏi, lúc Trần Đông ở hậu viện cũng hay làm đồ ăn nhưng không giống như bây giờ, từ khi Từ Sương vào đây ở tần suất nhà bọn họ mua thịt nhiều hơn so với trước kia khá là nhiều.
Đó là bởi vì thèm không chịu nổi.
Đừng nói là đứa con nít ngay cả người lớn cũng không thể nhịn cơn thèm khi có mùi thịt thơm xộc vào mũi như thế.
Cho dù dùng nguyên liệu nấu ăn giống nhau, nhưng nhà người ta nấu ra món ngon miệng, hương thơm bay khắp đại viện, chui qua từng ngóc ngách dù chỉ ngửi thôi cũng đủ để ăn được nửa chén cơm rồi.
Bác gái Lưu buồn rầu, suy nghĩ bản thân có nên uyển chuyển nói với Vương Anh vài câu hay không, bảo nhà người ta nhân nhượng tài nghệ có hạn của mình, sau đó hỏi thăm vài cách nấu ăn để đạt đến một phần mười trình độ đó có được không nhỉ?
Cả nhà bên này đang chìm vào không khí bất lực kèm theo sự sầu khổ thì bỗng nhiên bên ngoài vang lên tiếng của Vương Anh.
"Bác gái Lưu có ở nhà không ạ?"
Bác gái Lưu nhanh chóng chạy ra mở mành chắn trước cửa lên: "Có, có ở nhà đây."
Vừa đi ra đã thấy Vương Anh cầm một chén cá đứng trước cửa: "Trong nhà có nấu ít cá nên đưa đến cho thím một ít đây ạ."
Số cá này là do người ta xếp hàng tới tận nửa đêm mới mua được nên đương nhiên Vương Anh sẽ không keo kiệt bủn xỉn vì chút ít này.
Ngay lập tức bác gái Lưu lộ ra vẻ ngượng ngùng: "Nhà của tôi cũng có mà, không cần đâu. Cô còn đang mang thai nên ăn cá nhiều mới tốt."
Bà ấy nói như thế nhưng hai mắt vốn dĩ đang ảm đạm dần hiện ánh sáng mong chờ cong đôi mắt nhìn chằm chằm vào chén cá trên tay Vương Anh.
Ồ ồ ồ, muốn ăn cá quá, muốn ăn món cá của nhà hàng xóm quá.
Vương Anh nhìn thấy vẻ mặt đó của bác gái Lưu, cô đưa chén cá cho bà ấy nói: "Thím cứ đưa vào nhà mà ăn đi, bên nhà tôi còn có rất nhiều."
Bác gái Lưu thấy Vương Anh đưa đồ ăn xong thì xoay người đi về nhà mình nên cũng không từ chối nữa, Vương Anh đang mang thai lỡ cứ đẩy đi đẩy lại không cẩn thận đụng đến bụng thì làm sao giờ?
Bà ấy nói to một tiếng buổi chiều nhà bà ấy có làm món viên khoai lang đỏ nên mời Vương Anh tới chơi tiện thể thưởng thức vài miếng.
Hai đứa bé ở trong nhà đã sắp sửa không chờ được.
"Bà nội, con muốn ăn con muốn ăn."
Cá thơm quá đi!
Nước canh không phải là màu hồng như thịt kho tàu bình thường mà là màu vàng óng ánh hấp dẫn.
Bác gái Lưu nếm thử một ngụm, miếng thịt cá tươi ngon, nước canh đậm đà đặc sệt. Mấy người lớn cùng vài đứa nhóc ở trong nhà nếm thử vài miếng đã nhịn không được cầm chén cơm lên ăn hì hục thiếu nước liếm chén để vét sạch mà thôi.
"Ăn ngon quá! Sau này con cũng muốn làm đầu bếp!"
Nguyệt Nguyệt bắt đầu xây dựng ước mơ to lớn cho riêng mình.
Dương Dương: "Em thì không làm được đâu, em mà làm đầu bếp là sẽ phá hư nồi niêu cho mà xem nhưng anh không giống em cho nên anh có thể làm đầu bếp."
Cô bé cảm thấy không phục nhưng cũng biết anh trai mình nói đúng, cô bé buồn buồn một lúc rồi nói: "Vậy sau này em sẽ gả cho một người chuyên nấu món cá!"
Trước đây cô bé cảm thấy bố của mình cũng rất tốt nhưng hiện tại lại thấy nếu như bố của mình biết nấu ăn có phải mỗi ngày cô bé sẽ được ăn cá hay không?
Giống như em bé ở trong bụng dì Vương Anh vậy, mỗi ngày đều được ăn những món khác nhau. Hơn nữa chồng của dì Vương Anh là chú Từ Sương lại đẹp trai như thế...
Aida, dù sao mẹ của cô bé cũng không thông minh giống như cô bé mà mẹ cũng không thể đổi bố được. Chỉ có thể đợi mình lớn lên tìm một người đầu bếp làm chồng để được ăn hằng ngày thôi.
Hai đứa nhóc con nói chuyện với nhau làm cho tất cả mọi người cười to, Đường Mẫn nở nụ cười chế giễu với chồng của mình.
Người con trai cả của nhà họ Lưu sờ sờ mũi, chột dạ nói: "Mấy ngày nữa anh sẽ đi hỏi thăm người ta một chút."
Không biết người ta đã làm gì mà khiến cho vợ và con gái mình bị lung lay mất rồi?
Cả nhà họ Lưu đang cười nói vui vẻ bên này thì nhà họ Mã bên kia lại đang bàn bạc nên chế biến cá như thế nào.
Mã Đại Liên đang nói với đứa con trai thứ ba của nhà mình: "Mấy ngày nay con đi hỏi nhà họ xem họ chế biến cá như thế nào, khi đi hỏi nhớ mang bánh quai chèo mà nhà ta làm sang đó biết chưa?"
Mã Ủng Quân thấy không phục: "Mẹ, không phải trong nhà có con là đủ rồi hay sao? Tốt xấu gì con cũng là đầu bếp mà."
Sau khi trải qua chuyện của Trần Đông, Mã Đại Liên nhìn đứa con trai này của mình có hơi chướng mắt.
Tên nhóc thúi, mày tưởng người khác không biết mày là người như thế nào sao? Khiến cho mẹ của mày bị xấu hổ một phen còn chưa đủ mà còn không biết xấu hổ nói ra câu đó nữa?
"Con đừng có mà thả rắm nữa! Mất mấy năm mới thi đậu chứng chỉ đầu bếp cấp ba đó nghe chưa!"
Từ năm Mã Ủng Quân thi không đậu chứng chỉ đầu bếp cấp ba phải mất hai năm sau cũng chính là năm nay mới miễn cưỡng thi lấy chứng chỉ được. Bây giờ cũng không thể tự xưng là đầu bếp chẳng qua chỉ làm một phụ bếp nhỏ ở trong tiệm cơm Quốc Doanh.
Mã Ủng Quân bị mẹ của mình rống cho một phát khiến cho cả người buồn bã lập tức ỉu xìu buông xuống.
Anh ta lầm bầm: "Cái này không phải là do mẹ sao? Nếu như mẹ có thể nắm được Trần sư phó vào tay thì đừng nói giờ con chỉ mới là đầu bếp cấp ba mà ngay cả đầu bếp cấp hai cũng sẽ đạt được!"
Vì ở chung một đại viện nên từ khi Từ Sương vào đây Mã Ủng Quân phải quanh vòng quanh Từ Sương, vì thế cứ mỗi lần nhìn Từ Sương là trái tim của anh như bị đâm từng nhát từng nhát, sự đau xót dâng lên đến tận họng.
Nếu như mẹ của anh ta có bản lĩnh đấu tranh thì bây giờ bản thân Mã Ủng Quân sẽ không cần phải kiêng dè hạ mình với Từ Sương như vậy.
Đừng thấy bây giờ anh ta được làm ở trong tiệm cơm lớn nhất, nhưng anh ta biết, lần này số quà tặng lễ tết của Từ Sương nhiều hơn gấp hai lần của anh ta đó! Mã Ủng Quân nhớ tới thôi cả đôi mắt đều lộ ra sự thèm thuồng.
Bà Mã cười nhạo nói: "Con còn dám so sánh với người ta à? Giống nhau cái rắm! Hiện giờ con cứ đi hỏi người ta cách làm cá cái đã! Nếu như con có thể làm ra món cá có hương vị như Từ Sương làm thì mẹ sẽ nhận lỗi, người mẹ già này sẽ vì con mà đánh cược cái mặt để lót đường cho con! Sao hả? Con có làm được hay không?"
Ngay lập tức Mã Ủng Quân không còn lời nào để nói, làm sao anh ta có thể làm được chứ?
Không biết Từ Sương hầm cá kia như thế nào mà không hề có chút mùi tanh. Đúng là gặp quỷ! Nơi bọn họ ở cũng không phải gần sống gần suối gì sao Từ Sương có thể chế biến được con cá đó?
Bác gái Mã mắng Mã Ủng Quân xong thì quay đầu dặn dò người con dâu Đinh Chiêu Đệ: "Thằng ba đi học chế biến cá của Từ Sương đi, đứa này không muốn đưa quà sang thì con phải khách sáo đưa sang thay em nó. Lần trước nhà người ta giúp chúng ta hạ sốt cho thằng nhóc con của con cho nên cần phải xây dựng mối quan hệ tốt với nhà họ đó."
Sau khi Mã đại nương ăn hành từ chỗ Trần Đông thì bà ta đã hiểu rõ. Gặp được người có năng lực cho dù không cần cạnh tranh với người khác thì mọi thứ vẫn sẽ là của mình. Cạnh tranh giành lấy có gì tốt đâu? Còn không phải sẽ bị bại dưới tay người có tố chất hay sao?
Chi bằng có mối quan hệ tốt với họ, sau này không cần lo bản thân không được thứ gì tốt mà dùng.
Mã Đại Liên dù không thông minh nhưng không có nghĩa bà ta là một kẻ cố chấp cay nghiệt. Mặc dù ngày thường không thích cho Vương Anh chiếm chút tiện nghi gì nhưng cô cũng không thèm so đo, có đôi khi còn cho hai đứa nhóc nhà bà mấy viên kẹo đường ăn vui vui.
Như thế là đủ rồi!
Mã Đại Liên nhìn đứa con trai thứ ba của mình đang khù khờ ngu ngốc ngồi ở đó với ánh mắt bất mãn, thở dài trong lòng.
Bây giờ việc lớn nhất trong nhà bà ta đó chính là cưới vợ cho đứa con trai thứ ba này.
Có điều nói thì nói thế nhưng không hề dễ một chút nào.
Tuổi của đứa con trai thứ ba của bà ta không còn nhỏ, đã hai mươi mấy tuổi rồi mà chỉ là nhân viên tạm thời. Mấy năm trước xuống nông thôn sau đó báo bệnh trở về huyện thành, giờ còn không có một công việc chính thức để làm ăn.
Mới nghĩ thôi Mã Đại Liên đã thấy sầu ruột.
Vương Anh vui vẻ xử lý hơn nửa con cá dạ đỏ, ngay cả nước canh cũng ăn hết với cơm, chỉ còn lại mấy miếng cá phi lê mà cô cố ý để lại cho Từ Sương, để lát nữa anh về sẽ ăn cùng với cơm.
Mấy ngày gần đây cô được nghỉ, không có việc gì chỉ biết ngồi trong nhà nghe đài radio, nghĩ xem ăn gì, cuộc sống hằng ngày chẳng khác nào con cá mặn cả.
Thật ra số ngày nghỉ của Từ Sương rất ít, chỉ có ba ngày nghỉ để ăn tết, qua ba ngày nghỉ sẽ là chuỗi ngày bận rộn hơn so với trước rất nhiều.
Có điều cũng may anh chỉ lo phần nấu ăn, mấy buổi sáng gần đây chỉ đi chốc lát rồi về, giữa trưa đi mỗi hai tiếng và buổi tối đi hai tiếng, cứ thế trôi qua được vài ngày.
Còn Vương Anh thì lại rất thảnh thơi, nhưng đại viện ở bên cạnh lại không được nhẹ nhàng như thế.
Mùi thơm của cá bay tận sang bên cạnh khiến cho mọi người không nuốt trôi cơm được.
Đứa bé trai kia vừa mới được tên mặt thẹo cho kẹo đường ăn nên giờ không muốn ăn cơm chỉ biết lấy đũa chọc chọc vào chiếc màn thầu, đúng lúc hôm nay nhà của hai cô bé kia ở trong đại viện cũng làm cá nên mẹ của cậu nhóc kia đưa cho hai miếng bánh hạt mè và mấy miếng bánh hạch đào bảo cậu bé đi đổi lấy cá về ăn.
Ở trong đại viện này chính là như vậy, dù mấy đứa nhóc có đánh nhau như thế nào cũng không phải là vấn đề gì lớn, mấy người lớn cũng sẽ không làm to chuyện lên, đôi lúc còn đưa đồ ăn cho nhau để qua lại nữa.