Chương 238: Manh mối
Cậu bé đi tới nhà của cô bé buộc tóc thành hình sừng dê có tên gọi là Đinh Tư Điềm.
Đinh Tư Điềm đang ôm chén cơm cá ăn ngon lành thấy cậu bạn của mình tới thì lập tức vẫy tay bảo cậu bạn lại ngồi gần mình. Bố của Đinh Tư Điềm là Đinh Nham, là một quân nhân xuất ngũ, dù vẻ ngoài cao to vạm vỡ nhưng thấy cậu nhóc tới cũng cực kỳ vui vẻ hào phóng bới cho cậu nhóc một chén cơm to.
Đinh Tư Điềm ăn một hơi hết sạch đồ ăn trong chén cơm rồi hỏi: "Đại Nguyên, sao sáng nay cậu không tới tìm bọn tớ chơi? Bọn tớ chơi đánh giặc vẫn còn thiếu một người đó."
Trong miệng của Đại Nguyên vẫn còn đang ngậm miếng cá, nói chuyện mơ màng: "Thực ra tớ muốn đi tìm các cậu chơi nhưng có một chú nào đó... Chú đó có thẹo ở trên mặt, chú ấy tìm tớ nói là đi tìm bố của Hứa Đại Bảo, nhưng đến khi tớ đi tới đại viện cách vách lại không thấy bố của Hứa Đại Bảo đâu sau đó tớ quên mất tiêu..."
Vẻ mặt của Đinh Tư Điềm nghiêm túc: "Đại Nguyên lần sau cậu không tới được thì phải nói cho bọn tớ biết đó, nếu không bọn tớ vẫn phải giữ chỗ lại cho cậu! Chúng tớ diễn trận tập binh thì được nhưng nếu như diễn cảnh đánh thật mà không có cậu thì bọn tớ đành để người khác làm tiểu binh để diễn tiếp thôi."
Đại Nguyên: "Ừ ừ... Tớ biết rồi!"
Lúc này bố của Đinh Tư Điềm là Đinh Nham bỗng dưng hỏi xen vào một câu: "Đại Nguyên, cháu nói có chú nào đó có thẹo trên mặt đến tìm bố của Hứa Đại Bảo để nói chuyện sao? Là nói chuyện gì vậy?"
Đại Nguyên chớp chớp đôi mắt to tròn nói: "Cháu cũng không biết ạ, chú đó chỉ nói cháu đi tìm bố của Hứa Đại Bảo, nói với bố của Hứa Đại Bảo là ông cậu của bố Hứa Đại Bảo đã xảy ra chuyện nên có mấy người họ hàng muốn đến ở nhờ."
Đinh Nham kéo ghế lại gần rồi hỏi: "Vậy hả? Vậy người đó không nói cụ thể là xảy ra chuyện gì sao?"
Đại Nguyên nghiêng đầu: "Không có ạ... Sau đó cháu đi tìm bố của Hứa Đại Bảo nhưng lại không có ở nhà. Bà nội của cậu ấy rất hung dữ, nên cháu không nói gì rồi đi về nhà ạ."
Vẻ mặt của Đinh Nham bỗng nhiên trở nên rất kỳ lạ: "Vậy người đó có nói gì khác hay không? Người đó có cho cháu thứ gì không?"
Đại Nguyên: "Chú đó cho cháu một viên kẹo đường thôi còn những cái khác thì không nói gì."
Ngay lập tức hai mắt của Đinh Nham sáng lên: "Tư Điềm, con ở nhà cho ngoan nhé buổi chiều bố còn có việc nên đi ra ngoài một chuyến."
Buổi chiều Đinh Nham chạy như bay từ nhà đến chỗ lãnh đạo, mà lãnh đạo chính là vị cảnh sát có dáng vẻ đứng tuổi kia.
Vị cảnh sát già giật mình: "Sao cậu lại tới vào lúc này."
Từ khi xác định rằng Hứa Lỗi có vấn đề, vị cảnh sát già này đã thông báo tin tức lên tổng bộ, bên trên đã cử xuống hai cảnh sát là quân nhân mới chuyển nghề đến đây.
Hai người kia vốn định chuyển tới đồn công an làm việc nhưng vị cảnh sát già lại cảm thấy trước tiên khoan hãy nóng vội mà sắp xếp hai người nhận công việc phân chức sau đó đi tới ở cạnh đại viện một bên đại viện mà Hứa Lỗi ở. Nhằm mục đích quan sát nhất cử nhất động của Hứa Lỗi.
Lúc này chưa được một tháng mà đã có tin tức gì rồi ư?
Đinh Nham lập tức nói ra hết những tin tức mà mình vừa mới biết được: "Đứa nhóc kia khi nói chuyện không để ý nhưng tôi cảm thấy chắc chắn tám đến chín phần. Nếu không phải là đồng bọn của Hứa Lỗi thì tại sao lại phải cẩn thận như thế? Nếu tên đó là người thân của Hứa Lỗi vì sao không đến thẳng nhà mà còn phải nhờ một đứa nhóc đi chuyển lời?"
Vị cảnh sát già cũng cực kỳ vui mừng nhưng rốt cuộc ông ấy cũng kiên nhân hơn so với người mới như Đinh Nham: "Cậu đi về trước đi, khoan hãy rút dây động rừng. Tôi sẽ đi thám thính tình huống một chút, người này mới đi chưa tới một tháng mà đã trở lại chắc chắn là có nguyên nhân sâu xa."
Đinh Nham đồng ý rời đi, còn vị cảnh sát già bắt đầu bấm số gọi điện thoại.
Không bao lâu sau đã biết nguyên nhân vì sao.
Kết hợp với những hồ sơ mà các anh em đã điều tra bắt đầu hình thành bản án, trước đó vị cảnh sát già đã đưa bản án lên tổng bộ vì thế rất nhanh các đồn công an ở các huyện lân cận cũng đã biết chuyện này.
Tưởng tượng việc huyện Nam Thiệu muốn dựa vào việc này để lập công ai nấy cũng cảm thấy không vui.
Vụ án này là vụ án lớn, nếu để người ta dùng một lưới bắt hết, thì chẳng phải chứng tỏ bọn họ là những kẻ phế vật ư?
Vì thế mấy huyện xung quanh không làm theo lời của vị cảnh sát già nói chờ đợi tìm ra chỗ ẩn náu của bọn lừa đảo rồi tóm gọn, mà là chuẩn bị kiểm tra toàn bộ, công lao này không thể để cho những người khác đoạt đi được.
Kết quả qua cuộc điều tra này đúng là điều tra ra được một số thứ.
Đầu tiên là điều tra sòng bạc, ở đây toàn tụ tập những kẻ ăn chơi thích đánh bài không thiếu bất cứ thứ gì. Đừng thấy mọi người sống cuộc sống khó khăn nhưng cũng có những kẻ không quản được móng vuốt của mình mà vươn tay ra đánh cuộc với sự nghèo đói của chính bản thân.
Đồn công an nghĩ ngợi sau đó quyết định trước khi ăn tết phải thực hiện hành động chuyên nghiệp, tìm hiểu nguồn gốc thật kĩ rồi tóm gọn cả bọn luôn.
Hành động này vừa ra mọi người xung quanh ai cũng bắt đầu thi đua. Cho đến tận bây giờ chỉ còn huyện Nam Thiệu là còn chờ đợi không nhúc nhích.
Vị cảnh sát già: ...
Khó trách mấy tên đó chạy tới nơi này, hóa ra là vì ở nơi khác không có chỗ nào là an toàn.
Được thôi, cũng không cần chờ đợi nữa.
Nếu đã tới đây rồi thì cứ ở lại đây chuẩn bị ăn cơm tết miễn phí ở trong nhà tù đi!
***
Ngày hai mươi bảy tết, cách giao thừa chuyển sang năm mới ba ngày, tất cả mọi người dù có phải bận rộn với công việc hay không thì cũng không có ai có tâm tư để làm việc cả.
Ồ anh nói có việc cần làm ư? Chuyện gì thì cũng phải chờ đến sau tết rồi hãy nói lại với tôi!
Căng thẳng cả một năm đến thời gian ăn tết mới được thả lỏng đôi chút, từng nhà từng nhà đã bắt đầu chuẩn bị cho bữa cơm tất niên cuối năm.
Sau khi Trần Đông trải qua quãng thời gian mùa đông ăn ít thức ăn đi, mặc dù không gầy tới mức cả người chỉ còn mỗi xương nhưng tốt xấu gì cũng đã giảm được mấy chục cân, bụng nhỏ lại khá nhiều.
Vương Anh bắt mạch cho ông ấy xong cực kỳ hài lòng, cho nên đã cho Trần sư phó vài ngày thoải mái ăn uống thỏa thích.
Ngay lập tức Trần Đông vui mừng đi tìm Mã sư phó hẹn đi uống vài chén rượu nhỏ.
Mã sư phó nói với vẻ ngạc nhiên: "Năm nay ông không chuẩn bị sắm sửa tết nhất gì sao?"
Năm vừa rồi mặc dù cái ông già này chỉ có một mình nhưng cũng sẽ chuẩn bị ít trái cây rồi hạt dưa cho có hình thức, chờ đến tết có đám trẻ con tới chúc tết sẽ đưa cho chúng ăn. Ngoài đồ ăn ra Trần Đông còn hào phóng mua hai cây quất đặt ở trong nhà cho có không khí...
Mấy năm nay Mã sư phó đã quen với việc Trần Đông đưa ra những ý nghĩ nghèo nàn như thế, vậy mà năm nay ông ấy không chuẩn bị gì nên có hơi tò mò.
Trần Đông cười hà hà nói thẳng: "Có phải ông quên đứa học trò của tôi rồi không? Đã có thằng bé thì còn cần tôi tự mình chuẩn bị mọi thứ hay sao?"
Đừng thấy Từ Sương có vẻ như không có gì tôn kính với người sư phụ là Trần Đông đây, lại thêm một Vương Anh hay kiểm soát chế độ ăn uống nữa nhưng cuối cùng người có hai đứa ngoan ngoãn này ở bên cạnh chăm sóc nên đương nhiên là không giống nhau rồi.
Năm nay bộ đồ mà Trần Đông đang mặc trên người chính là của Vương Anh mua cho ông ấy, những trái cây đặt ở trong nhà cũng là Vương Anh chia cho, con cá lần trước mua được là nhờ Từ Sương giúp đỡ...
Trần Đông ra vẻ lúng túng nói với người bạn già của mình: "Tôi đã nói với hai đứa nó là không cần nhưng hai đứa vẫn cứ chuẩn bị giúp tôi. Học trò của tôi rang hạt dẻ với đậu phộng, vợ của học trò tôi lại làm đậu phộng da cá với đậu phộng ngào đường, tôi ăn thì cảm thấy giống nhau cả thôi, có điều nếu như đem đi bán bên ngoài thì cũng tạm được. Với lại còn có cá dạ đỏ, tôi nói là tôi tự làm được nhưng tên nhóc đó vẫn làm thêm một phần cá dạ đỏ chiên đưa tới. Chiên còn ngon hơn cả Lão La chiên ở tiệm nữa..."
Mã sư phó: ...
Câm miệng đi, cái đồ miệng đầy phân nhà ông chả thốt ra được câu nào cho thơm cả!
Mã sư phó không cam lòng yếu thế: "Học trò của tôi cũng không tồi, gần đây còn tặng cho tôi cả bao hạt thông ở quê của thằng bé, nghe nói khi hái hạt thông cần rất nhiều công sức đó."
Trần Đông: "Học trò của ông? Là Mã Ủng Quân à?"
Mặt của Mã sư phó bị kéo xuống tận đáy: "... Ông muốn cãi nhau với tôi có đúng không?"
Mã Ủng Quân là một đứa học trò vừa không có năng lực vừa không biết hiếu thuận, cho dù ông ta có thừa nhận ai là học trò thì cũng không thừa nhận cái tên đó là học trò!