Chương 239: Cặn bã

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,864 lượt đọc

Chương 239: Cặn bã

Hai ông bạn già người ngồi nói một câu này người ngồi hát thêm câu kia ăn thịt uống rượu vô cùng vui vẻ, mỗi năm có ba trăm sáu mươi lăm ngày cứ thế trôi từ năm này qua năm khác, cũng chỉ có những ngày này mới được nghỉ ngơi đôi chút, thả lỏng tinh thần. Bọn trẻ con chơi đùa ở bên ngoài sân, nhóm lão nương vội vàng chuẩn bị cho ngày tết, bọn họ cũng không cần phải đi làm lụng nữa, có vài người qua nhà nhau ngồi uống chút rượu ngọt, aida, ngày tháng yên bình này giống như sống với thần tiên vậy.

Trần Đông đang say sưa uống rượu bỗng nhiên có người xốc mành cửa của nhà họ Mã lên đi vào.

"Ôi cha, cuộc sống của Trần sư phó của chúng ta đúng là tuyệt vời nha!"

Trần Đông vui vẻ bàn tay cầm chén rượu lên đưa cho người đó: "Sao hôm nay ông lại tới đây?"

Người đến chính là một người anh em đã quen biết lâu năm với Trần Đông, người anh em này bằng tuổi với Trần Đông nhưng đôi mắt đã híp đi một nửa, đôi bàn tay cũng không còn linh hoạt được nữa.

Nhưng nếu người khác cảm thấy đây chỉ là một ông già bình thường không có việc gì làm thì sai rồi, người này họ Tống, khi còn ở xã hội cũ làm nghề xe kéo. Vừa mới bắt đầu mưu sinh đã dốc hết sức mình làm lụng sau đó tập hợp các anh em lại ở trong hang động rồng rắn tranh giành bảo vệ lẫn nhau. Ai cũng không biết người đại ca này thâm sâu bao nhiêu, sau khi tiến vào xã hội tân tiến, người đàn ông họ Tống này đã giải tán anh em, nhưng dù thế đến tận bây giờ thế nhân vẫn còn nhắc tới những gì mà ông ấy đã làm.

Lão Tống quay về nghề đạp xe kéo, đủ nuôi sống cả nhà không cần lo thiếu thốn hay đói bụng.

"Vì sao tôi tới đây chẳng lẽ ông không biết à?" Lão Tống rót một chén rượu, nâng nâng cằm lên với Trần Đông sau đó cụng chén: "Chuyện mà ông nhờ tôi đã có chút manh mối rồi."

Trần Đông: "Có manh mối? Không thể nào, chỉ mới mấy ngày thôi sao có thể tìm thấy manh mối một cách nhanh chóng như thế được?"

Lão Tống: "Ông tin hay không thì tùy, sáng nay có chuyến xe lửa đến đây, tổng cộng có tới bảy đến tám người sẽ xuống."

Ngay tức khắc Trần Đông tỉnh táo lại, nhìn lão Tống một cái sau đó hỏi: "Anh trai già của tôi ơi, ông cảm thấy việc này nên làm thế nào bây giờ?"

Đừng thấy Trần Đông biết nhiều người, có mối quan hệ rộng rãi mà tưởng ông ấy là người thông minh, có cách xoay sở, nhưng đến khi gặp phải loại chuyện cặn bã này, ông không nghĩ được cách gì. Bắt người ta tới đồn công an? Được thì được, cũng là một cách hay nhưng làm thế nào để bắt được ngay tại hiện trường mà việc khó nhất đó chính là định tội. Trần Đông cảm thấy chuyện xấu xa này như dẫm phải bãi mìn, tốt nhất là kết án khiến cho bọn chúng ở trong tù cả đời không thể ra ngoài nhìn bầu trời tự do được thì ông ấy mới yên tâm.

Với lại vợ của học trò mình còn đang mang thai, lỡ như đến lúc đó mấy tên kia nảy ra ý định xấu mà bản thân chỉ là một ông già không thể làm gì, không có cách nào để xử lý rồi bọn chúng ra tay với đứa con chưa thành hình của học trò mình thì làm sao?

Lão Tống nhấp một ngụm rượu híp đôi mắt nhỏ lại nhỏ giọng nói: "Tôi cảm thấy ông không cần phải lo lắng khổ tâm như vậy, một khi cả đám này xuống xe lửa là sẽ có một đống người theo dõi, nhìn chằm chằm chứ không riêng gì mỗi mình tôi đâu. Tôi thấy có một số cảnh sát mặc thường phục để điều tra đó."

Phản ứng đầu tiên của Trần Đông đó chính là vui mừng sau đó cân nhắc cẩn thận một lúc thì lắc đầu: "Dù những điều đó đều rất tốt nhưng tôi vẫn lo lắng cho đại viện của chúng ta. Tên khốn kia chỉ là cái bánh bột bắp rơi từ trên trời rơi xuống bị dẫm lên mặt đất một cái— Cho nên đó không phải là một cái bánh tốt, chỉ sợ nếu chó cùng rứt giậu với tên kia thì cả đống con nít ở đại viện chúng ta sẽ bị nguy hiểm."

Lão Tống cười ha hả: "Cái này thì đơn giản thôi!"

Ông ấy lấy đôi đũa ở bên cạnh gắp một miếng thịt luộc chín hồng: "Nếu ông không yên tâm thì cứ tìm việc cho tên kia làm. Khiến cho nhà tên kia bị xáo trộn lên khiến cho tên kia bực mình. Sau đó tôi sẽ kiểm tra xem ở bên trong có những gì, dù là một nắm tóc cũng phải lôi ra ngoài cho bằng được, nhưng người này vừa tàn nhẫn vừa trầm tính, cho nên tốt nhất là đừng dây dưa với anh ta, anh ta có thể vì bản thân mà bỏ lại cả đám người đấy."

Trần Đông vỗ đùi một cái: "Ông nói cũng đúng! Tôi thấy tên khốn này đúng là kẻ có tâm địa độc ác tàn nhẫn, ngay cả vợ và con trai cũng không quan tâm, chắc chắn là đã có tâm tư chuẩn bị trốn đi thật xa rồi."

Lão Tống khoa chân múa tay nói thêm: "Tên chó má này cũng không phải là kẻ ra gì, không những dựa dấm vào vợ mà còn trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài... Đã có hai người vợ bé không nói mà còn có mối quan hệ không đứng đắn với một cô gái nữa chứ!"

Vẻ mặt của Trần Đông đầy sự khinh thường ghét bỏ: "Tên gà con đó mà cũng dám đi ăn vụng ở bên ngoài à? Không những thế mà còn dám thông đồng với người khác? Chẳng lẽ vợ của tên đó không phát hiện ra điều gì khác thường ư?"

Lão Tống: "Không phải là thông đồng theo kiểu đó mà là cô gái kia bị tên này lừa, tên này nói mình là cán bộ gì gì đó đang muốn làm quen với người ta, bình thường đều mời cô gái đó đi ăn cơm rồi xem phim, mấy người xung quanh cũng bị lừa như thế."

Trần Đông: "Vậy ý của ông là?"

Lão Tống: "Tôi muốn chọc thủng chuyện này ra."

Lão Tống nhìn sang Mã sư phó đang ngồi như chim cút dỏng tai nghe một bên, chỉ vào người ông ta nói: "Bảo đứa em gái họ của ông này từng theo đuổi ông đi thọc chuyện của tên kia được không? Dù sao hai nhà cũng có ân oán sẵn cho nên rất thích hợp để đi thọc một gậy."

Trần Đông: "... Ông có thể đừng nhắc tới chuyện theo đuổi này có được không hả?"

Mã sư phó nói một cách yếu đuối: "Tôi cũng không thể nói được gì, em gái họ của tôi nói nếu như không để cho nó theo đuổi Lão Trần thì sẽ trở mặt không nhận người với tôi."

Trần Đông: "... Mấy người đừng có nói tới chuyện theo đuổi nữa..."

Lão Tống: "Trọng điểm không phải là cái này, dù sao cũng là do đầu óc của em gái họ của ông mơ mộng hão huyền, học trò của Mã sư phó là... Mã Ủng Quân có đúng không? Bảo tên đó lấy gậy đi thọc đi."

Mã sư phó: "... Thật ra Mã Ủng Quân cũng không tính là học trò của tôi."

Mã sư phó nghĩ một lát sau đó mới lựa lời thương lượng: "Hay là thôi đi, cho dù tôi có cách nhưng cũng không thể để cho bọn họ vào trong đó. Nhà của Ủng Quân còn có mấy đứa nhóc nữa, nếu như bị Hứa Lỗi ghi hận lên thì mấy đứa nhóc phải làm sao bây giờ?"

Lão Tống: "Nói như thế cũng đúng. Vậy để tôi đi tìm người khác."

"Giờ là xã hội tân tiến mà còn có kẻ như này, nếu như ở xã hội cũ có thắp đèn mới bắt được loại người chuyên đi bắt cóc con nít như này. Đúng là đồ khốn nạn, năm nay tên đó xứng đáng được vào tù ăn cơm miễn phí."

Mới đầu Lão Tống chỉ là giúp Trần Đông một việc nho nhỏ nhưng càng điều tra mới phát hiện sự thật lúc đó mới thấy tá hỏa.

Hứa Lỗi đúng là một kẻ chứa đủ năm vị độc trên người mình, là một người đàn ông cao lớn nhưng lại dựa dẫm vợ, đã thế còn đi ra ngoài ong bướm, kiếm được tiền cũng không để cho cả nhà dùng, ngay cả đứa bé tí cũng có thể hạ thủ được, bình thường còn giả dạng người cao sang quý phái đi lừa người ta...

Lão Tống cảm thấy bản thân cần phải nhào tên này một trận rồi mới đưa vào tù, nếu không cứ để cho Hứa Lỗi ở ngoài vòng pháp luật thì chắc chắn chỉ biết than thầm mình không được tốt.

Loại người này chính là thế đó, oán trời hờn đất giận tổ tiên, trách thời thế không tốt, trách quốc gia không được phát triển, căm phẫn bố mẹ không phải là cán bộ, giận vợ không có đủ tiền cho mình tiêu, ghét con cái không biết cố gắng, oán xã hội bất công không công bằng. Oán tới oán lui mà không biết oán bản thân mình, chỉ toàn tìm những lý do tầm phào để bào chữa cho mình!

Lão Tống hừ hừ vài tiếng, nếu lúc này không lăn nhào cho tên kia bị tróc một lớp da ra thì ông ấy không chịu được!

Hứa Lỗi bị dập mặt thì lòng của ông ấy mới cảm thấy hả dạ!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right