Chương 240: “Cán bộ” không biết chữ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 537 lượt đọc

Chương 240: “Cán bộ” không biết chữ

Mặt của Hứa Lỗi bạnh ra chứng tỏ tâm trạng không được tốt.

Tên mặt thẹo sờ sờ mũi rồi cười mỉa nói: "Chuyện này thật sự không còn cách nào khác nữa. Anh cũng đừng trách anh em chúng tôi, mấy người anh em chúng tôi suýt chút nữa đã bị bọn người bên công xã bắt vào tù rồi đấy."

Bọn họ có mang theo mấy đứa nhóc đi theo nhưng ai biết được mới ra khỏi huyện thành đã bị nhóm xã viên của công xã để ý, bắt đầu nâng cao cảnh giác. Vì quá hoảng loạn nên bọn họ đành ném bọn nhóc đó giữa đường rồi chạy lấy người, không còn nơi nào khác để đi chỉ đành tới nơi này để tránh đầu sóng ngọn gió.

Hứa Lỗi vẫn không nói lời nào điều này khiến cho tên mặt thẹo và mấy người đi cùng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Mọi người đều cùng một giuộc với nhau có ai mà không muốn kéo nhau theo đâu? Bây giờ gặp chuyện anh ta lập tức mặc kệ mười mấy người đang đứng chờ ư?

Trong đám buôn người có hai người là nữ, hai người đó bày ra vẻ mặt dịu dàng đứng ra hòa giải: "Anh Hứa lo lắng cũng đúng, vừa nãy Lão Tứ cũng đã đi thăm dò cảnh giác một hồi rồi. Anh Hứa đừng quá lo lắng cứ yên tâm đi, chúng tôi ở qua năm mới là sẽ đi, anh chỉ cần sắp xếp cho chúng tôi chỗ ở để đợi là được."

Tất nhiên, qua năm mới trước khi đi phải xách được vài con gà con đi theo, năm nay vận may của bọn họ không được tốt lắm, tiền kiếm được so với năm ngoái ít hơn nhiều.

Cuối cùng vẻ mặt của Hứa Lỗi cũng tốt lên, anh ta tức giận nhìn thoáng qua nhóm người, vẫy tay: "Tất cả đi theo tôi."

Người cũng đã tìm tới tận đây rồi anh ta còn có quyền nói lại sao?

Hứa Lỗi sắp xếp cho đám người ở những nơi khác nhau, điều tốt chính là lần này bọn họ không mang theo con nít nên chỉ với mấy người lớn to xác dù là nhét đại vào phòng nào cũng được, người ta chỉ cho là người đến từ nơi khác đến thăm người thân, tính ra mọi chuyện cũng cực kỳ thuận lợi.

Hứa Lỗi sắp xếp xong cảm thấy cả trái tim đều mệt mỏi vô cùng.

Hiện giờ anh ta cảm nhận được sự việc càng lúc càng khó giải quyết.

Trước kia chỉ có mục đích kiếm tiền nên không sao giờ liên quan đến cả đống người này, trong lòng anh ta vẫn thấy sợ hãi.

Nỗi phiền lòng của Hứa Lỗi không hề viết lên mặt, vẻ mặt của anh ta vẫn bình thường, anh ta không về nhà mà xoay người đi mua hai củ khoai lang nướng đi tới khu ký túc xá của công nhân viên của nhà máy phân hóa học.

Trong ký túc xá của công nhân viên chức có người gọi tên Tôn Mai: "Bạn trai của cô tới tìm cô này Tôn Mai."

Tôn Mai chạy lại gương nhìn một chút sau đó lấy tờ giấy son màu hồng nhấp nhấp vài cái vào cánh môi cuối cùng mới chạy đi xuống như một con chim nhỏ.

Để lại đằng sau là những tiếng bàn tán xôn xao của nhóm nhân viên.

"Đối tượng lần này Tiểu Mai tìm đúng là không tệ, nhìn cực kỳ sáng sủa."

"Nghe nói anh ta làm công việc rất khá, là cán bộ của huyện ủy chúng ta đó."

"Còn trẻ như thế mà đã làm cán bộ à?"

"Hình như cả bố và mẹ đều tham gia quân ngũ, ở trong bộ đội vũ trang, anh ta vào được đó chính là nhờ đi cửa sau mới được."

"Ha ha, Tiểu Mai nhặt được bảo bối rồi."

"Còn không phải sao, lúc trước mẹ của cô ta bị mất mặt, mấy năm nay vẫn luôn muốn tìm cho cô ta một người chồng tài giỏi để giúp đỡ em trai mình. Trước kia tôi còn cảm thấy Tiểu Mai chắc chắn sẽ không tìm được ai biết được người ta thật sự đã tìm được người, cũng không uổng phí công sức chờ đợi hơn hai mươi năm."

...

Tôn Mai chạy nhanh như chớp xuống dưới tầng gặp Hứa Lỗi, nũng nịu nói: "Sao anh lại tới đây vào lúc này? Em còn nghĩ phải đến lúc tan làm thì anh mới tới gặp em nữa đó."

Vẻ mặt của Hứa Lỗi hiện lên sự yêu chiều sủng nịch: "Anh nghĩ chắc là thời gian ăn tết, em nhất định sẽ được tan làm sớm cho nên mới tới đây thử vận may xem. Không ngờ đúng là vận may của anh không tệ."

Mặt của Tôn Mai đỏ lên, cô ta lặng lẽ nhìn xung quanh một cái rồi nắm lấy bàn tay của Hứa Lỗi: "Hôm nay anh có mệt không? Có lẽ công việc ở ban huyện ủy rất bận rộn nhỉ?"

Mặt của Hứa Lỗi không đổi sắc: "Vẫn ổn, bọn họ nể mặt bố của anh ba phần nên chăm sóc anh rất nhiều, những việc anh làm đều là những việc nhẹ. Nếu không như thế thì làm sao anh có thể có thời gian tới đây tìm em cơ chứ đúng không?"

Tôn Mai hiện lên sự ngưỡng mộ dành với Hứa Lỗi: "Anh đúng là giỏi quá!"

Trong lòng của Hứa Lỗi lập tức xuất hiện ánh sao sáng vui vẻ, anh ta hưởng thụ lời khen này: "Giống nhau cả thôi, này, cái này là anh mua cho em."

Củ khoai lang nóng hầm hập tỏa ra sự ấm áp giữa trời lạnh gió rét, Tôn Mai cầm lấy bao giấy cảm nhận hơi ấm đó, ngước mắt lên: "Sắp đến lúc ăn tết rồi, anh có muốn đến nhà của em..."

Tôn Mai nghĩ, bản thân đã không ít lần mạnh miệng ở trước mặt mẹ của mình, hai người đã yêu đương nửa năm có phải đã đến lúc tính đến chuyện của tương lai rồi không? Nên đi gặp bố mẹ của nhau rồi?

Hứa Lỗi sờ tóc cô ta: "Hiện tại vẫn chưa phải lúc."

"Giờ anh vừa mới vào làm ở huyện ủy cho nên công việc vẫn chưa đi vào quỹ đạo. Hơn nữa, anh cảm thấy nên đưa em đến gặp bố mẹ của anh trước... Gần đây bố mẹ vẫn đang sắp xếp cho anh đi xem mắt những cô con gái của các chiến hữu..."

Bàn tay của Tôn Mai nắm chặt lại ngay lập tức, trong lòng dấy lên nỗi đau đáu khó chịu.

Cô ta biết bản thân không xứng với Hứa Lỗi, dù Hứa Lỗi lớn hơn cô ta mấy tuổi nhưng không thể nghi ngờ công việc gia đình của Hứa Lỗi là tốt nhất ở cả huyện thành này cho đến thời điểm bây giờ.

Vì thế Tôn Mai mới nóng lòng muốn đưa Hứa Lỗi về nhà ra mắt để nắm chặt được sự đồng ý của anh ta.

"Vậy được rồi, tất cả đều nghe theo anh."

Hứa Lỗi: "Anh đi về trước đây, à, cái này cũng cho em."

Hứa Lỗi đưa cho Tôn Mai một bức thư, nhỏ giọng nói: "Chờ qua tết anh sẽ đến tìm em nữa."

Trái tim đang dần chìm xuống của Tôn Mai lại được đẩy lên tới đỉnh điểm.

Cô ta chìm đắm vào hiện thực như một giấc mơ cầm bức thư và củ khoai lang nướng trở về ký túc xá.

Tất nhiên củ khoai lang nướng được chia đều cho tất cả mọi người, mỗi người đều cầm phần của mình mà ăn, còn mỗi bức thư lại được cô ta cất giữ giống như bảo bối. Sau khi mở ra xem chỉ thấy những chữ đó giống như là kí hiệu khó hiểu.

Có một đồng nghiệp nhìn thoáng qua mù mờ gãi đầu hỏi.

"Tôn Mai, bạn trai của cô viết thư tình cho cô bằng tiếng Anh à?"

Nhưng đường nét đó không giống như chữ Trung Quốc cho lắm.

Mặt Tôn Mai đỏ lên: "Không phải là tiếng Anh... Là thơ ghép vần."

Tôn Mai cất bức thư ấy đi không cho bất kỳ ai xem nữa.

Nhắc đến chuyện này Tôn Mai cảm thấy người này đúng là kỳ quái, ăn khoai lang nướng của mình đi mắc mớ gì không biết xấu hổ mò lại đọc trộm thư của bạn trai cô ta chứ?

Hứa Lỗi nói anh ta là học sinh sinh viên tốt nghiệp đúng thời hạn có điều mấy năm nay bận bịu làm việc nên có đôi chữ không nhớ quá rõ cho nên sẽ dùng ghép vần.

Dùng ghép vần ư?

Tôn Mai không hề cảm thấy như thế là không đúng hay là đúng!

Giờ không phải ai cũng biết chữ viết cho nên mọi người sẽ theo thói quen mà dùng từ ghép vần lại.

Tôn Mai cất bức thư đi, người đồng nghiệp vừa nãy mới hỏi cũng phát hiện ra bản thân vừa nãy nói sai cho nên không còn nói gì nữa.

Chờ đến khi Tôn Mai dọn đồ đi ra ngoài mấy đồng nghiệp mới nói nhỏ với nhau.

"Không phải bạn trai của Tôn Mai làm cán bộ ư? Sao cán bộ mà còn dùng ghép vần thế? Chẳng lẽ không biết viết chữ à?"

"Bởi thế mới nói."

"Nhưng cô cũng đừng nói gì cả, nhìn đi, làm Tôn Mai bực mình rồi kìa."

...

Mặc dù Hứa Lỗi phải tiêu tiền để đi mua khoai lang nướng cho Tôn Mai nhưng anh ta lại cảm thấy rất vui sướng.

Sự vui sướng này không phải là kiểu dùng tiền để lấy lòng người mình thích mà là kiểu vui sướng khi gài bẫy được một cô gái ngây thơ, Hứa Lỗi biết bản thân làm gì tồn tại thứ cảm giác đó dành cho Tôn Mai chứ?

Nhưng mỗi lần Hứa Lỗi gặp Tôn Mai đều cực kỳ vui vẻ.

Hứa Lỗi vừa đi vừa ngâm nga đắm chìm trong ảo tưởng do mình tạo ra. Anh ta cảm thấy cả cuộc đời của mình điều xấu hổ nhất đó chính là sinh ra trong nhà họ Hứa.

Nếu không phải sinh ra trong gia đình nghèo thì chắc chắn anh ta sẽ được sống trong những ngày như tưởng tượng của mình.

Có bố mẹ quyền thế, tiền đồ của tương lai rộng mở, giơ tay nhấc chân một cái là có cả đống con gái tin phục, còn có cả tiền tiêu không bao giờ hết.

Hứa Lỗi tìm đến Tôn Mai không phải vì chuyện tình yêu giữa nam và nữ, cũng không phải là để làm cho Tôn Mai yêu mình mà anh ta chỉ muốn tìm một người phụ nữ ngu ngốc để thực hiện những ảo tưởng do chính bản thân sắp đặt.

Người trước đây cùng xây nên ảo tưởng cho anh ta chính là Trương Vân, có điều phụ nữ nào cũng như nhau, sau khi cưới về nhà rồi thì không còn sức hấp dẫn nữa.

Lúc còn ở bên ngoài khi còn chưa kết hôn, cái cảm giác được người khác tin tưởng không có nghi ngờ gì khiến cho Hứa Lỗi có thể giải tỏa hết những nội tâm đầy áp lực của mình.

Số lần Hứa Lỗi tìm đến Tôn Mai không nhiều lắm, mỗi một lần đi tìm là khi trong lòng cảm thấy phiền muộn, ở trước mặt Tôn Mai ngụy trang thành con cháu của gia đình giàu có, khoe cuộc sống 'hoàn mỹ' của anh ta sau đó càng làm cho Hứa Lỗi kiên định hơn rất nhiều.

Kiên định cho rằng cả đời của anh ta là do bố mẹ hủy hoại.

Ở trong lòng Hứa Lỗi, bản thân anh ta tài hoa hơn người, là dạng người tài giỏi đến mức khiến cho người khác phải ghen tị.

Nếu không phải do bố mẹ của anh ta, nếu không phải do cái thời đại chết tiệt này thì anh ta đã sớm trở thành người đứng đầu nhân sinh rồi!

Mấy năm nay Hứa Lỗi hăng say tích cóp tiền chính là vì muốn chạy tới Hồng Kông, nghe nói cuộc sống ở đó như ở thiên đường.

Giờ anh ta đã có một ngàn đồng trong tay đủ để đi đường và sống thoải mái. Ngay lập tức Hứa Lỗi quét sạch những áp lực đó, đi chậm rãi về nhà. Mới vừa vào cửa anh ta đã ngửi được một mùi hương ngọt ngào, không cần nhìn cũng biết mùi đó được phát ra từ nhà của Vương Anh.

Ánh mắt Hứa Lỗi sáng lên, thật đáng tiếc, nếu không phải vì ở chung một đại viện thì anh ta đã đi câu Vương Anh một chút rồi.

Không những là vì Vương Anh xinh đẹp mà quan trọng là anh ta cảm thấy một đầu bếp như Từ Sương kém hơn so với anh ta.

Từ Sương biết viết thư tình giống như anh ta ư?

Từ Sương có thể kiếm được nhiều tiền như anh ta à?

Từ Sương có thể thông minh được như anh ta không?

Mẹ nó, tên này đúng là mạng chó mới cưới được một người vợ xinh đẹp như thế mà!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right