Chương 241: Hành trình chọn vợ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,836 lượt đọc

Chương 241: Hành trình chọn vợ

Hứa Lỗi bỏ qua những ánh mắt hâm mộ đang nhìn chằm chằm vào nhà của vợ chồng Từ Sương mà mở cửa đi vào nhà. Vừa vào nhà đã thấy Trương Vân đang nhào bột, bên trong bột có bỏ thêm ít ngô, ủ cục bột vài phút cho nó nở ra, Trương Vân thở phì phò lấy chày đập bột.

Hứa Lỗi lắc đầu, người phụ nữ như thế sao anh ta có thể chung sống được cả đời đây?

Trương Vân hùng hổ nói to: "Chỉ là ăn tết mà một ngày phải nấu tận bốn bữa, ai không biết còn tưởng là đang mang thai Ngọc Đế không bằng!"

Mặc dù không chỉ rõ họ tên nhưng Hứa Lỗi biết cô ta đang mắng Vương Anh.

Ở trong đại viện này người có cuộc sống tốt nhất chính là Vương Anh, tốt đến mức làm cho những người phụ nữ xung quanh cảm thấy ghen tị, cũng đúng, không biết đang nấu cái gì mà mùi thơm thơm ngọt ngọt đó làm cho Hứa Đại Bảo khóc lóc kêu gào muốn ăn, hai bàn tay cứ quơ quơ không ngừng nghỉ.

"Ăn ăn ăn, chỉ biết thèm ăn là giỏi!"

...

Vương Anh nhìn chằm chằm vào nồi đang bốc khói trắng đó, hỏi lần thứ N: "Cái này được chưa?"

Từ Sương: "Vẫn chưa chín lắm."

Dầu trong chảo đang sôi xè xè, màu bánh vàng óng ở trong đang được Từ Sương lật qua lật lại, cuối cùng mang theo cái nóng hổi mà để ở trên mâm.

"Em nếm thử xem."

Vương Anh cắn một miếng, giơ ngón tay cái lên: "Ăn ngon lắm!"

"Tuy vị của sữa ngọt nhưng không ngấy, nóng nóng mềm mềm ăn cực kỳ thích."

Làm món sữa tươi chiên, lúc Từ Sương nhờ người đưa tới một lọ sữa bò Vương Anh đã nổi lên ý nghĩ này.

Nhà cô không có tủ lạnh, nhân lúc trời lạnh mới làm món này nếu như muốn ăn nữa thì phải chờ đến năm sau.

Vương Anh tả tỉ mỉ cho Từ Sương hiểu, lấy sữa tươi trộn với tinh bột sau đó đun nóng lên đến khi nào quyện lại thì để đông lạnh, sau đó bỏ trứng gà vào chỗ bột đã được quyện để làm vỏ bên ngoài rồi bắt đầu chiên vào dầu.

Từ trước đến nay đây là lần đầu tiên Từ Sương nghe nói sữa tươi có thể chiên được, nhưng Vương Anh đã nói thế anh cũng đồng ý thử xem sao.

Khi lớp bột mì ở bên ngoài vỡ ra Từ Sương bắt đầu cắt lát và đưa vào chảo để chiên lên.

Bên trong lớp vỏ vàng giòn là cái mềm dẻo của bột và sự ngọt ngào của sữa, Từ Sương mới ăn một miếng nhưng cũng cảm thấy rất ngon.

Vương Anh: "Đưa cho sư phụ vài miếng đi."

Gần đây hai nhà hay ăn chung với nhau, Trần Đông đã đưa số hàng tết dọn qua đây, lúc nào đến giờ cơm là có mặt.

"Trưa nay em muốn ăn cái gì?"

Vương Anh vừa ăn bánh vừa suy nghĩ.

"Hay là trưa nay chúng ta ăn thịt đi có được không?" Trong nhà có khá là nhiều thịt thêm mười cân thịt mà Trần Đông mới đưa tới nữa nên có thể nói là thịt không thiếu.

Từ Sương gật đầu: "Được, trưa nay anh sẽ làm món thịt hầm với khoai sọ và ngó sen nấu thịt nha."

Vương Anh điên cuồng gật đầu không tự giác được nuốt một ngụm nước miếng.

Miếng khoai sọ mềm mềm, củ sen ngọt đậm, tất cả đan xen vào những miếng thịt dai dai, khỏi nói cũng biết ngon đến mức nào.

Thịt ba chỉ được lật đi lật lại ở trong chiếc chảo dầu sôi sùng sục, phần da bên ngoài xuất hiện những đường vân như da hổ xinh đẹp, cắt thành từng miếng nhỏ bỏ thêm chút ớt càng thêm quyến rũ đậm vị, miếng khoai sọ và củ sen nằm yên ở trong chén lớn. Cứ như thế hòa quyện vào nhau cuối cùng cho vào chung hấp lên tầm nửa tiếng, da giòn mềm mềm thịt xốp ngon ngọt miêu tả được hết cái tinh tế trong món ăn dân dã này, kèm theo với màn thầu hay với cơm là chuẩn bài không lẫn đi đâu được.

Trần Đông cầm theo một chiếc màn thầu xé đôi ra bỏ vào một miếng thịt và một miếng củ sen kẹp lại, nước thịt chảy từ kẽ hở của màn thầu rơi vào miệng không thể nào ngăn được. Trần Đông hút nước từ kẽ hở đó sau đó mở to miệng ra cắn một miếng, mà một miếng này làm mất đi nửa cái màn thầu.

Miếng thịt béo mà không ngậy hay ngán gì, chỉ có hơi ngọt nhưng như vậy mới đủ kích thích đầu lưỡi của người ăn. Trần Đông ăn đến mức cả đôi mắt phải nheo lại luôn miệng trầm trồ khen ngon.

"Tên nhóc nhà con tay nghè càng ngày càng tiến bộ rồi."

Trước kia đồ ăn mà Từ Sương làm không tệ hiện giờ không phải là ở mức không tệ mà đã tiến thêm một bước xa hơn.

"Với tay nghề như thế này thì con nên phát triển hơn nữa đi, đợi mấy năm nữa sư phụ sẽ đề cử con lên lãnh đạo để nhận được chút ít đặc cấp."

Không phải cứ thi xong chứng chỉ đầu bếp cấp một là xong, chuyện sau đó mới phức tạp rắc rối hơn cả khi thi chứng chỉ, cần yêu cầu có người ở bên trong tiến hành đề cử còn phải tham gia thi đấu mới có tư cách nhận chứng chỉ cấp một này.

Trần Đông: "Tay nghề của con vượt qua đầu bếp cấp ba hay đầu bếp cấp hai thì không khó nhưng nếu muốn đi xa hơn lại phải xem vào trình độ của con."

Nếu muốn lấy giải thưởng của quốc gia thì phải đứng lên cấp bậc có triển vọng một chút ví dụ như đã là kỹ sư rồi thì phải đi lên kỹ sư cao cấp.

Nhưng nếu như có hai người đứng đầu cùng cạnh tranh với nhau thì điều đó là không có khả năng, mà hơn hết đó là một huân chương vinh dự. Điều đó có nghĩa là tay nghề của người này đã đạt tới đỉnh cao rồi.

Kiếp này chuyện Trần Đông đắc ý và tự hào nhất đó chính là chọn được một người học trò tốt. Mặc dù bản thân không dạy dỗ được gì nhiều nhưng sau khi là đứa có chí tiến thủ biết vươn lên đạt được nhiều thành tích, đứng được ở chỗ cao trở thành một người đầu bếp có triển vọng, mà một sư phụ như ông ấy cũng nhờ đó hưởng được ánh sáng của học trò mình.

Quá đáng giá!

Trần Đông ăn thêm bốn năm cái màn thầu kẹp với thịt và khoai sọ, củ sen. Vẫn là Vương Anh thấy ông ấy ăn quá nhiều nên mau chóng kéo lại mới có thể làm cho Trần Đông dừng miệng.

Trần Đông ăn xong đồ ăn học trò làm vui vẻ quay trở về nhà đắp chăn lên ngủ.

Tới bây giờ Vương Anh đã mang thai được gần bốn tháng, gần đây số lần đi bệnh viện kiểm tra thai kỳ cũng nhiều lên trông thấy.

Từ Sương đã bắt đầu có ý thức khống chế lượng đường cô nạp vào cơ thể, sợ cô ăn quá nhiều đồ ngọt sẽ bị bệnh trong thời kỳ mang thai và lần sau đi khám lại sẽ bị bác sĩ mắng. Lần trước khi đi khám phát hiện trong túi Vương Anh có rất nhiều kẹo bác sĩ đã nghiêm túc cảnh cáo rằng phụ nữ mang thai dù muốn ăn để bồi bổ hay đỡ thèm thì cũng không được ăn quá nhiều. Ở bệnh viện đã có không ít trường hợp người mẹ bị bệnh tiểu đường sau khi sinh con xong.

Điều này Vương Anh cũng biết, cũng hiểu rất rõ nhưng mà...

Cô không thể khống chế được cơn thèm ăn ngọt của mình.

Từ Sương tịch thu hết kẹo trong nhà đi, hôm nay làm món sữa tươi chiên cũng là đồ ngọt là bởi vì mấy mấy hôm sau anh sẽ không để cho cô ăn ngọt nữa với lại thức ăn mặn cũng không thể làm thường xuyên, phải ăn thanh đạm mới tốt.

Vương Anh dựa vào đầu giường ăn hạt dẻ và quả hạch đào, lúc trước cô nghe theo Trương Na mua cái bếp lò về quả nhiên là ý hay, có thể dùng bếp lò để nướng hạt dẻ, không lâu sau mùi hương thơm ngát tỏa ra sau đó cho thêm hai ba củ khoai lang vào nướng, nướng đến khi vỏ vỡ ra để lộ màu vàng mật hấp dẫn bên trong là được. Vương Anh thích nhất là ăn bột ớt rắc ở phía trên củ khoai lang nướng, cay cay ngọt ngọt cực kỳ vừa miệng.

Ở bên chỗ Vương Anh thì ăn uống no say vui vẻ cười đùa còn ở bên chỗ nhà của xưởng nhà máy giữa không khí náo nhiệt của tết có một nhà không hề hòa hợp vào bầu không khí này.

Từ khi vào tháng chạp tới nay Triệu Quân vội đến mức không có thời gian để chân chạm đất.

Vội vàng gì ư?

Tất nhiên là vội vàng đi tìm đối tượng rồi!

Mỗi năm tới tháng chạp là nhóm bà mối đều bận quay cuồng, tìm đối tượng cho khách, những người muốn xem mắt ai ai cũng chọn thời gian này cả.

Một là do thời gian này được nghỉ nên mọi người có thì giờ rảnh rỗi hai là đây là nếu thấy phù hợp thì qua tết có thể chuẩn bị đôi chút để giải quyết vấn đề, sau đó thay đổi diện mạo mới cho năm tới luôn. Lý do thực tế hơn đó là khi nào đến tết ai cũng sẽ có đồ mới để mặc không cần lo lắng tiêu tiền đi trang điểm lại.

Và đương nhiên là Triệu Quân sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Có lẽ là bị chuyện Vương Anh mang thai đả kích nên Triệu Quân đã đánh tiếng trước với mấy bà mối. Trước kia anh ta không muốn tìm người có đứa con nhưng hiện tại anh ta không yêu cầu như thế nữa. Hơn nữa, điều kiện của Triệu Quân so ra cũng xem là không quá kém.

Anh ta chuyển nghề, trong tay còn có một chút tiền phí chuyển nghề, Triệu Quân vẫn luôn dành dụm không đụng đến số tiền này. Bởi vì chờ đến năm sau năm sau anh ta biết sẽ có cuộc thay đổi lớn khi đó anh ta muốn đi xuống biển bắt đầu kiếm tiền khởi nghiệp từ đây cho nên số tiền đó có tác dụng rất lớn.

Cho nên Triệu Quân cất tám trăm đồng phí chuyển nghề đó đi không nói với ai, tiền được giấu dưới đáy giường ở trong nhà, chờ tương lai xuống biển cầm xẻng múc xô vàng đầu tiên.

Mà tiền lương của Triệu Quân cũng không thấp mặc dù chỉ là phó đội trưởng của ban bảo vệ nhưng bởi vì có lãnh đạo bộ đội chăm sóc nên hiện giờ mỗi tháng anh ta có bốn mươi đồng tiền lương.

Thêm cả vẻ bề ngoài của Triệu Quân dù có hơi lôi thôi lếch thếch một chút nhưng gương mặt cũng không tệ, có ngũ quan tinh tế có thể nói là tuấn tú.

Kết hợp tất cả những điều này bà mối cũng khẳng định là sẽ kiếm được mối ưng ý cho anh ta.

Khổ nỗi ánh mắt của người tên Triệu Quân này quá cao.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right