Chương 242: Xem mắt thất bại
Mới đầu thì yêu cầu là cô gái chưa kết hôn lần nào, không lấy người đã kết hôn một lần. Vì thế bà mối chỉ có thể tìm một người ở nông thôn cho anh ta nhưng khi người ta tới lại bị hai đứa nhỏ của Triệu Quân làm ầm ĩ lên không muốn, cô gái nhà người ta đi từ nông thôn vào huyện thành là vì muốn có người chồng có công việc có tiền lương ổn định đến khi tới đây mới hiểu được vì sao Triệu Quân không tìm ở huyện thành mà đi tìm ở nông thôn, chẳng qua người ta muốn kiếm một người phụ nữ chăm sóc cho hai đứa con mà thôi.
Trước đó cô gái kia cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, hiểu được mẹ kế không dễ làm. Nhưng hai đứa nhỏ này quá khắc nghiệt có đúng không?
Tuổi của hai đứa bé còn nhỏ nhưng sao có thể nhìn bà mối và người được giới thiệu cho bố của mình như kẻ thù vậy? Dù cô gái ấy sẵn sàng làm mẹ kế nhưng không hề muốn vào địa ngục để làm mẹ kế như thế! Vì vậy ứng cử viên đầu tiên cũng là ứng cử viên có hy vọng nhất được đề cử đã bị Triệu Quân bỏ lỡ.
Sau đó Triệu Quân nới lỏng điều kiện đi, bởi vì lần trước hai đứa nhỏ nháo nhào lên nên anh ta cũng hiểu được Triệu Đông và Triệu Tây không hề muốn có mẹ kế, cho nên nếu như tìm một người chưa từng lấy chồng sợ là không thể quản hai đứa nó được.
Cho nên Triệu Quân cảm thấy bản thân có thể tìm được một người phụ nữ đã từng kết hôn.
Nhưng anh ta không muốn phụ nữ đã từng kết hôn lại mang theo con về nuôi.
Trong lòng Triệu Quân nghĩ rất hay, rằng phụ nữ đã từng ly hôn chồng lại còn có con riêng thì làm sao mà toàn tâm toàn ý yêu thương chăm sóc cho Triệu Đông và Triệu Tây đây? Đến lúc đó tiền mà anh ta kiếm được chẳng phải sẽ tiêu hết lên người con của người kia sao?
Suy nghĩ ấy cứ kéo dài cả một quãng thời gian, bà mối tìm được vài người nhưng cuối cùng cũng không giải quyết được điều gì.
Đến mức này rồi Triệu Quân không thể không thừa nhận rằng anh ta chỉ có thể hạ thấp điều kiện của mình xuống một chút. Anh ta có thể chống đỡ được lâu nhưng hai đứa trẻ thì không thể.
Bây giờ mọi chuyện đã thành ra như vậy Triệu Quân không thể lừa mình dối người thêm được. Không thể nghi ngờ rằng cả Triệu Đông và Triệu Tây đã đi lệch khỏi quỹ đạo của kiếp trước, con đường phát triển sẽ khác đi rất nhiều.
Ở thời điểm này của kiếp trước anh ta đã đi vào huyện thành chuyển nghề, khi về đến nhà mặc dù Triệu Đông và Triệu Tây đi học tiểu học ở nông thôn nhưng hai đứa nhỏ đều là những đứa trẻ học giỏi đứng đầu cả lớp. Người nào cũng nói hai đứa nó hiểu chuyện, mỗi lần nhìn thấy anh ta là cực kỳ thân thiết.
Làm sao mà giống như bây giờ, thành tích ở cuối lớp, nhìn người khác cũng bày ra vẻ mặt lạnh nhạt khó chịu.
Triệu Quân cần đi tìm một người phụ nữ cho dù là đã từng kết hôn cho dù là cái gì cũng chỉ ở mức ổn đều được. Anh ta chỉ cần người phụ nữ có thể xoay chuyển quỹ đạo lại cho nhà anh ta thôi.
Vì thế năm nay hành trình của Triệu Quân bận đến đáng sợ, mỗi ngày sau khi anh ta tan làm chuyện đầu tiên chính là chạy trên đường đi xem mắt nhà gái.
Người làm mai cho anh ta chính là bà mối Phương, giờ ở trong xưởng nhà máy không còn ai muốn làm mai cho anh ta nữa.
Thứ nhất là do Triệu Quân hay bắt bẻ nhà gái không cho lãnh đạo mặt mũi. Hai là biết được hai đứa nhóc nhà Triệu Quân bướng bỉnh không dễ chọc, trước đó khi chị Ma ở hậu cần giới thiệu đối tượng cho Triệu Quân bị Triệu Đông và Triệu Tây làm loạn lên đã sợ mất mật không dám giới thiệu nữa, còn hai đứa nhóc đã không ít lần ném đá vào cửa sổ nhà chị Ma ấy.
Sau đó bị Triệu Quân đánh cho một trận rồi mới không dám nữa.
Mặc dù mọi người cảm thấy Triệu Đông và Triệu Tây không có mẹ cực kỳ đáng thương nhưng không ai dám nở nụ cười lại bắt chuyện với hai đứa nó cả. Vì vậy Triệu Quân chỉ có thể phó thác chuyện này cho bà mối chuyên nghiệp.
Bà mối Phương cũng xem như là người điển hình cho việc nhận tiền làm việc năng suất, sắp xếp khá nhiều người cho Triệu Quân xem mắt. Biết được tính Triệu Quân hay bắt bẻ nên gần như bà ta đã đưa hết tài nguyên đổ ra ngoài cho anh ta.
Bởi vì Triệu Quân nói chỉ cần biết cách chăm sóc con cái là được nên gần đây bà mối Phương đã giới thiệu không ít nhà gái có đứa con riêng cho.
Nhưng kết quả thì sao... ?
Ngày đầu tiên Triệu Quân đi xem mắt một người phụ nữ để đã mất chồng có con trai riêng. Triệu Quân cảm thấy không hài lòng bởi vì người phụ nữ này thô kệch cao to, nói chuyện y như tiếng sấm rền, cho dù kiếp này anh ta ghét Vương Linh Linh nhưng ít ra vẻ bề ngoài của Vương Linh Linh cũng khá ổn nếu không muốn nói là thanh tú, vì thế Triệu Quân không thể tiếp thu nổi cái này.
Ngày thứ hai, Triệu Quân đi xem mắt một người phụ nữ đã ly hôn chồng và có cô con gái. Triệu Quân vẫn không hài lòng như cũ, lý do là đối phương kết hôn quá sớm, cô con gái của người đó đã mười hai tuổi, để cho cô con gái lớn như thế đi vào cửa thế nào cũng xảy ra vấn đề. Chờ mấy năm nữa gả cho nhà người ta chẳng lẽ anh ta còn phải cho đứa con gái riêng của vợ một phần của hồi môn hay sao?
Ngày thứ ba, cuối cùng Triệu Quân cũng tìm được một người thích hợp, đối phương chỉ có đứa con trai mới ba tuổi, người cũng sảng khoái, diện mạo đoan trang, bố mẹ có công việc bản thân còn có hai gian nhà ở.
Nhưng mà...
"Tôi cũng không gạt gì anh, tôi từng ly hôn với một tên chồng ma quỷ."
"Một người to lớn già tuổi rồi mà làm việc gì cũng dong dài chậm chạp, còn không biết xấu hổ nói trước mặt tôi rằng anh ta cũng không dễ dàng gì, bảo tôi phải nhường nhịn anh ta, mẹ nó. Tôi cố gắng nhẫn nhịn mấy năm nay cuối cùng không nhịn được nữa nên đi đã đề đơn ly hôn."
"Tôi đồng ý tới đây gặp anh không phải có ý gì khác mà là do mẹ của tôi sắp chết rồi."
"Tôi cũng sẽ nói tóm lại, sau khi kết hôn tôi đảm bảo sẽ đối xử tốt với các con của anh, tôi một đứa con, anh có hai đứa con tổng cộng có ba đứa, tôi nhất định sẽ đối xử công bằng bình đẳng. Nhưng anh cũng phải giúp đỡ tôi làm việc nhà, tôi còn có công việc của mình không thể suốt ngày ở nhà xoay quanh ba đứa con được. Hai chúng ta tự kiếm tiền, tất nhiên sẽ không có chuyện để việc nhà cho một người làm, anh nói có được không?"
Triệu Quân im lặng chưa nói gì. Bình tĩnh suy nghĩ lại, anh ta biết người trước mắt là người phù hợp nhất kể từ khi anh ta đi xem mắt tới nay. Nhưng đối phương bỗng dưng đưa ra điểm mấu chốt đó chính là việc phân chia làm việc nhà, làm Triệu Quân khá khó chịu ở trong lòng.
Anh ta không có khái niệm làm việc nhà.
Kiếp trước lúc anh ta còn ở trong huyện thành một mình là Vương Anh đến theo từng kỳ dọn dẹp cho anh ta. Sau đó Vương Anh đưa con vào huyện thành ở anh ta càng không phải lo lắng về vấn đề này.
Mỗi ngày đi làm về sẽ có đồ ăn nóng hổi đặt ở trên bàn, quần áo được giặt giũ sạch sẽ, con cái nghe lời hiểu chuyện, đó chẳng phải là trách nhiệm của người phụ nữ hay sao? Mà anh ta còn có sự nghiệp cần phát triển nữa.
Với lại, nam chủ ngoại nữ chủ nội không phải là biện pháp cân bằng tốt nhất à? Anh ta phấn đấu kiếm tiền còn không phải vì gia đình, vì vợ và con cái ư? Sao cứ phải tính toán chi li từng li từng tí như thế? Chỉ là những công việc vặt vãnh mà phải chia nhau ra có phải là rất tệ hại hay không?
Triệu Quân không nói lời nào.
Nhà gái im lặng lau miệng giống như đã nhìn thấu ý nghĩ của Triệu Quân.
Có điều người phụ nữ kia cũng không thèm để ý, người đàn ông này không muốn tiếp thu thì thôi, sẽ có người đàn ông khác đồng ý cần gì phải liếm láp cố chấp ở người này? Cho dù không có thì một mình cô ta nuôi đứa con trai nhỏ cũng được, cô ta có nhà ở có công việc, mỗi ngày trôi qua cũng được xem như là ổn định.
Cô ta không phải là loại người không có nhà mẹ đẻ, đừng nhìn nhà mẹ đẻ cô ta không phú thì quý nên sẽ sĩ diện nhưng trên thực tế bố mẹ đã ủng hộ cô ta ly hôn thì tất nhiên có thể ủng hộ việc cô ta sống một mình cả đời.
Hiện giờ cô ta là công nhân thợ nguội cấp ba ở trong xưởng, tiền lương kiếm được mỗi tháng cũng không ít hơn so với người đàn ông ở trước mặt này.
Hơn nữa cô ta chưa ghét bỏ anh ta có hai đứa con thì anh ta có quyền gì mà chỉ trích yêu cầu cô ta phải gánh vác hết việc nhà?
Mặt mũi cũng lớn nhỉ!
Nhà gái cứ thể bỏ Triệu Quân ở đó rồi đi.
Bà mối vỗ đùi: "Đội phó Triệu à anh nói xem đến cả người này mà anh cũng không hài lòng ở chỗ nào hả?"
"Nhà gái lần này xem như là đáp ứng đủ điều kiện mà anh đưa ra có đúng không? Thứ lỗi cho tôi nói câu khó nghe người ta tìm được anh cũng không phải là tìm thấp. Anh có công việc đứng đắn, còn có nhà ở hai đứa con cũng chỉ mới năm sáu tuổi. Vì sao anh không đồng ý?"
Triệu Quân im lặng một lúc lâu rồi mới lau mặt nói: "Là do tôi vừa nãy làm không đúng, có thể phiền bà nói lại với cô ấy rằng tôi đồng ý với điều kiện mà cô ấy đưa ra không."
Anh ta không thể chờ được nữa, nếu như chờ nữa chưa chắc đã kiếm được người có điều kiện tốt như thế.
Không thể để Vương Anh sống trong những ngày hạnh phúc tốt đẹp mà bản thân mình ngay cả vợ cũng không tìm được đúng không?
Bà mối Phương dậm chân: "Sao anh không nói sớm đi chứ?"
Cái người này có tật xấu gì vậy hả? Vừa nãy khi người ta ở đây không thèm nói lời nào giờ người ta đi rồi mới mở miệng đồng ý là sao?
Bà mối Phương chạy như bay đi tìm nhà gái, nửa giờ sau quay lại với vẻ mặt nhăn nhó.
Bà ta đen mặt lại thông báo: "Người ta không muốn nữa!"
Bà ta nhìn Triệu Quân với vẻ mặt tiếc hận rèn sắt không thành thép: "Tính tình của người này quật cường, cô ấy nói cô ấy nghĩ kỹ rồi, mang theo đứa con trai đi vào huyện thành ở chi bằng đi tìm một người đàn ông ở nông thôn còn hơn..."
Triệu Quân: ...