Chương 243: Ông ta không tìm được vợ đâu
Anh ta miễn cưỡng mở miệng nói: "Là do tôi không tốt, vừa nãy có khả năng khiến cho cô ấy hiểu lầm, hay là bà đưa tôi đi gặp cô ấy để tôi tự mình đi nói lời xin lỗi cho đàng hoàng."
Điều kiện tốt như thế nếu như buông tha thì tiếc lắm.
Bà mối Phương lắc đầu: "Thôi bỏ đi, cô ấy vừa mới đóng cửa bế con trai đi về nhà mẹ đẻ rồi, giờ anh có tới tìm cũng không gặp được người đâu."
Trên thực tế bà mối Phương không muốn đưa Triệu Quân đi làm trở ngại với người ta. Vừa nãy khi nhà gái đã ly hôn còn có con trai đó nói cô ta đã nghĩ kĩ rồi, chọn tới chọn lui đàn ông ở trong huyện thành chi bằng tìm một đàn ông ở nông thôn hoặc công xã có điều kiện gia đình giàu có. Người trung thực đáng tin hơn nhiều. Cô ta đồng ý tìm cho người ta công việc tạm thời, cùng nhau dựa lưng mà sống. Dù sao chồng trước của cô ta đã đi thêm bước nữa, cô ta cũng không thèm nháo nhào lên, chỉ cảm thấy nên tìm một người đàn ông để nương tựa, nếu như người ta đồng ý thì cô ta cũng có thể sinh thêm đứa nữa.
Bà mối Phương cảm thấy so với kẻ hay bắt bẻ như Triệu Quân thì nhà gái vừa nãy dù không dễ chọc nhưng điều kiện của người ta cũng không thấp.
Cô có công việc có tiền lương nếu tìm một người đàn ông ở nông thôn thành thật chỉ có yêu cầu đẹp trai chút thì chẳng phải là quá đơn giản ư?
Chỉ cần một giây là có thể tìm được rồi. So với Triệu Quân chọn người này chê người kia không biết khi nào mới có người đáp ứng đủ được điều kiện của anh ta thì vẫn là do nhà gái kia tốt hơn.
Triệu Quân ủ rũ đi về nhà, giữa con đường ồn áo náo nhiệt thì căn nhà của anh ta lạnh lẽo nhìn cực kỳ thê lương.
Triệu Đông và Triệu Tây nằm một góc ở trong phòng đọc sách, thấy Triệu Quân trở về cũng không thèm nâng mắt lên chào hỏi.
Tâm trạng của Triệu Quân bực bội, dọn chậu và xà phòng đi vào nhà tắm tắm rửa.
Ở phía sau nghe thấy giọng của Triệu Tây hỏi anh trai: "Ông ấy làm sao thế?"
Triệu Đông: "Còn có thể làm sao chứ, chắc chắn là đi xem mắt không được thành công."
Hiện giờ Triệu Đông không ngốc nữa cậu ta đã sớm nhìn ra chân tướng. Nhưng cậu ta cũng không đi quấy rối, chỉ với bản lĩnh của bố cậu ta thì có đốt đèn cũng không tìm được mẹ kế cho hai anh em cậu ta. Cậu ta không thèm đi quấy rối nữa.
Triệu Tây vẫn đang ngậm kẹo đường ở trong miệng ngây thơ hỏi: "Chúng ta có cần đi theo bố không?"
Lúc trước mỗi lần bố đi xem mắt anh trai sẽ đưa cô bé đi theo dõi.
Triệu Đông lật sang trang sách khác: "Đi cái rắm! Ông ta không tìm được vợ đâu!"
***
Hai mươi tám tết.
Không khí sôi động bắt đầu từ tờ mờ sáng, năm mới càng tới gần càng khiến người ta cảm thấy kích động.
Khắp nơi trên đường phố đều là người, bất kể có phải là ra ngoài gấp rút chuẩn bị sắm tết cho năm mới hay không, họ đều sẵn sàng hòa chung bầu không khí náo nhiệt này. Ngay cả khi nó không giống như một số tiết mục biểu diễn ngoài đường phố, làm xiếc như mấy năm đầu, nhưng nó vẫn vô cùng náo nhiệt.
Lũ trẻ tụ tập thành từng nhóm nhỏ đốt pháo, có đứa bị pháo bắn cho thủng cả mấy lỗ trên quần áo rồi khóc toáng lên.
Một người đàn ông trùm đầu đang đi bộ qua đường, ánh mắt để ý cả hai bên.
Có người bán hạt dưa rang không cần vé, dù sao hôm nay là hai mươi tám. Cho dù văn phòng xử lý đầu cơ trục lợi thì cũng cần phải đón tết chứ, phải không? Thế là những người này trở nên to gan hơn, một cậu bé choai choai nhìn thấy anh ta thì âm thầm đánh giá, thấp giọng mời khách: "Đồng chí, có muốn mua hạt dưa rang không?"
Người đàn ông trùm đầu nhìn lũ trẻ mang theo ánh mắt tham lam, hung dữ thấp giọng nói: "Không mua!"
Cậu bé choai choai kia lùi lại một bước. Người đàn ông này đúng là hung dữ mà.
Người đàn ông trùm đầu nhìn chằm chằm một lúc, sau đó mới lưu luyến quay người rời khỏi
Người theo dõi phía sau cách đó không xa: ...
Không phải, hắn ta là một tên bắt cóc, ăn nói và hành động ngạo mạn như vậy có hợp lí không?
Hắn ta không thấy vừa rồi người bán hạt dưa đang nhìn chằm chằm vào hắn ta sao?
Những người bình thường trong thời đại này rất nhiệt tình, gặp phải phần tử xấu bọn họ sẽ nỗ lực phát huy vai trò của bản thân mình.
Người theo dõi thì thầm với người đồng đội của mình: "Tôi nghe ngóng rồi, người này hình như là người phụ trách băng nhóm của bọn họ."
Như vậy dù cái tên này chính là tên bắt cóc thì cũng không phải là người chủ chốt. Có thể nói bọn họ là những tên bắt cóc đáng hận. Người bắt cóc chủ chốt là hai phụ nữ, một người lùn và một thanh niên trẻ cao ráo, ưa nhìn.
Chính vì dáng vẻ của bọn họ khiến người khác không đề cao cảnh giác, vì vậy mới phạm tội trắng trợn như vậy.
Mấy ngày nay bọn họ tổng hợp hồ sơ của mấy thị trấn xung quanh, ít nhất có hai mươi, ba mươi đứa trẻ bị bắt cóc, hơn chục đứa trẻ nông thôn mất tích, những cô con dâu thống kê không đầy đủ, nhưng cũng có ít nhất mười người.
Đây chỉ là một vài huyện xung quanh, không biết nhóm bắt cóc này có phạm tội ở những nơi khác hay không.
Nói xem có đáng hận hay không chứ?
Thủ đoạn thông thường của những người này là, có một người quan sát báo cáo tình hình, giống như lần trước, trực tiếp để người lùn đứng ra thu hút lũ trẻ. Cũng có thể để hai người phụ nữ ra mặt, lừa nói con của mình bị lạc và nhờ bọn trẻ tìm giúp.
Còn một loại đáng hận nhất chính là để người đàn ông hung ác vừa rồi và người phụ nữ trong băng nhóm của bọn họ giả làm vợ chồng, hai người cãi nhau trên đường phố, hoặc người đàn ông sẽ nắm tóc người phụ nữ rồi nói cô ta đang cắm sừng mình.
Phải biết là những tin tức thị phi này lúc nào cũng sẽ có người đứng hóng, những người trong băng nhóm của bọn họ đã lợi dụng lúc náo loạn để bắt trẻ em đi.
Khi cha mẹ phát hiện con mình đã mất tích, những người này đã sớm cao chạy xa bay rồi.
Hai người đang theo dõi nghiến răng nghiến lợi.
"Cậu nói xem tại sao lãnh đạo của chúng ta không bắt giữ bọn chúng chứ? Không phải đã xác định rồi sao?"
Những người này dù có hành động cẩn thận đến mấy, mấy năm nay cũng có người tận mắt chứng kiến, bắt bọn họ lại không phải mọi chuyện sẽ được giải quyết rồi sao?
"Cậu ngốc à, không nghe cấp trên nói sao? Đám người này rất thông minh lại khôn khéo, làm sao dám phạm nhiều tội như vậy? Là bởi vì mấy thị trấn xung quanh đều có mật thám, chúng ta muốn tóm gọn đám mật thám đó một thể luôn! Còn phải lấy bằng chứng xác thực của bọn chúng, tốt nhất là kết tội bọn chúng thật nặng vào!"
So với sự đáng ghét của những kẻ bắt cóc, những kẻ cung cấp thông tin đó cũng không có liêm sỉ.
Bình thường thì bọn họ giả vờ làm người tốt, chả khác gì với những người quần chúng bình thường khác. Tuy nhiên lại lặng lẽ cung cấp thông tin địa điểm cho bọn bắt cóc. Bọn bắt cóc đến được địa điểm sẽ nấp ở một góc nào đó, làm sao để bắt cóc trẻ con, làm sao để rời đi một cách an toàn, hoàn toàn đều là nhờ mấy người cung cấp thông tin này.
Nghe nói có một số người cung cấp thông tin là người thân hoặc bạn bè của gia đình đứa trẻ bị bắt cóc.
Thế có đang ghê tởm hay không chứ?
Người theo dõi kìm nén sự tức giận nán lại phía sau người đàn ông, nhìn anh ta bước vào tòa nhà dân cư đổ nát mới dừng lại.
Tất cả những gì họ phải làm là để mắt đến nơi này và đảm bảo rằng khi những người này hành động, họ sẽ tóm gọn được tất cả.
Nhưng người theo dõi lại nhỏ giọng hỏi bạn đồng hành của mình: "Nhưng cậu cũng nói bọn chúng tới đây để trốn, nếu bọn chúng không bắt cóc trẻ em thì làm sao chúng ta có thể hành động chứ?"
Vấn đề này không chỉ khiến hai cậu thanh niên đang theo dõi rầu rĩ mà còn khiến đồn cảnh sát phát sầu.
Người cảnh sát lớn tuổi cau mày, xung quanh là vài người của đồn cảnh sát khác.
Sự việc lần này không phải là chuyện nhỏ, hầu như cảnh sát ở mỗi thị trấn đều được huy động tới đây. Chỉ cần vụ án này được giải quyết, nói không chừng năm nay mấy đồn cảnh sát bọn họ đều sẽ được vinh danh!
"Theo tôi hay là cứ bắt người lại đã, bắt được thì thực hiện thẩm vấn lần một, đương nhiên sẽ hỏi ra được một số kết quả nào đó."
"Làm như vậy không được. Nếu không nắm bắt được tình hình hiện tại, đến lúc đó bọn họ cứng miệng cãi chối đi thì sao."
"Vậy nếu bọn chúng không ra tay thì sao?"
"... Dù sao thì cũng không được đánh rắn động cỏ. Tốt nhất vẫn là bắt người trực tiếp tại hiện trường. Chúng ta một mẻ hốt gọn, công phá phòng tuyến tâm lý của bọn chúng."
"Anh nói nghe thì dễ, nhưng nếu để bọn chúng trốn thoát thì làm thế nào?"