Chương 245: Lộ tẩy

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 3,899 lượt đọc

Chương 245: Lộ tẩy

Vừa mở cửa, bên ngoài có hai người ăn mặc như cán bộ.

"Đồng chí, chúng tôi tới để điều tra khu dân cư của mọi người về vấn đề điện nước. Nghe có người báo lên nói nửa đêm ở chỗ mọi người có người cắt dây điện sao?"

Bà hàng xóm vỗ đùi, vừa rồi nhìn thấy người đến đã dọa cho bà một vố, nghe nói đến vấn đề dây điện liền an tâm hơn một chút.

"Lãnh đạo, đúng là đã xảy ra chuyện này!"

Người hàng xóm chỉ vào những sợi dây điện bên ngoài than thở: "Không biết nó là bọn khốn nào, nó hay đến cắt dây điện. Ban đầu tôi tưởng nhà nào đó cố tình, có thù với gia đình chúng tôi nên mới làm thế. Các anh xem tên đó có thiếu đạo đức hay không chứ? Không sợ bị điện giật chết hay sao! Sau đó tôi phát hiện ra người cắt dây điện không chỉ cắt điện của gia đình chúng tôi mà còn cắt dây điện của một số nhà lân cận. Vô cùng bất tiện! Bọn trẻ nhà chúng tôi phải sang nhà hàng xóm dùng nhờ điện để làm bài tập. Khó lắm mới có thể sửa được, anh đoán xem tiếp đó thế nào? Lại bị cắt dây điện tiếp!"

Hai người nhìn như cán bộ cũng cảm thấy mơ hồ, lấy giấy bút ra bắt đầu ghi chép. Người hàng xóm thì cứ lải nhải liên miên, hai người đều viết lại từng câu một.

"Lãnh đạo, vấn đề dây điện của chúng tôi rốt cuộc có thể giải quyết được hay không vậy? Bây giờ cũng đến tết rồi, nếu chúng tôi nối lại mà lại bị cắt tiếp thì phải làm sao đây?"

Một người trong đó đáp: "Chuyện này chúng tôi cũng sẽ phản ánh lên trên, dù sao lời chúng tôi nói cũng không có tác dụng."

Tô Tam Muội lắng nghe một lúc, cuối cùng cũng có kẽ hở để bà chen mồm vào.

Bà nghĩ dù có khoe khoang với hàng xóm bao nhiêu cũng vô ích, không bằng bây giờ tiện đây khoe chuyện con rể mình luôn!

"Xin chào các đồng chí, tôi cũng là người nhà của công nhân nhà máy chúng ta." Tô Tam Muội vội vã chen lên phía trước: "Vấn đề cắt điện của mấy hộ chúng tôi các đồng chí sẽ phản ánh lên huyện ủy sao?"

"Vâng, các vấn đề trong khu vực nhà máy chúng tôi cần phải phản ánh lên cấp trên."

Tô Tam Muội đắc ý đến nỗi "cái đuôi" vểnh cả lên: "Vậy các anh có thể phản ánh với đồng chí Hứa Lỗi không?"

Bà cố tình khoe khoang, kể lại rất chi tiết: "Đó là phó giám đốc văn phòng công ty nhà máy của các anh, tên là Hứa Lỗi. Bố mẹ cậu ấy đều là cán bộ của bộ lực lượng vũ trang huyện chúng tôi."

Hai người cầm giấy bút trong tay khẽ nhíu mày.

"Hứa Lỗi?"

Tô Tam Muội lớn tiếng nói: "Đúng rồi! Là Hứa Lỗi! Đó là con rể của tôi! Anh đi báo cho cậu ấy, cậu ấy nhất định sẽ nhanh chóng xử lý!"

Hai người nhìn nhau: "Đồng chí, trong huyện không có người nào tên như thế."

Tô Tam Muội: "Sao có thể không có ai? Họ Hứa, làm việc trong văn phòng công vụ nhà máy đó!"

Một người đàn ông đội mũ không nhịn được nói: "Đồng chí, huyện chúng ta căn bản không có văn phòng công vụ nhà máy."

Người kia tiếp tục nói: "Cái đó gọi là nhà máy liên hợp, không thuộc huyện ta, là một bộ phận độc lập."

Tô Tam Muội hô hấp dồn dập: "Không thể nào! Họ là họ Hứa! Có lẽ là tôi nhớ nhầm, không phải làm ở văn phòng công vụ nhà máy... có phải là ở bộ phận khác hay không? Đúng, nhất định là ở bộ phận khác!"

Người đàn ông đội mũ: "Huyện chúng ta không có ai họ Hứa, mà ở bộ lực lượng vũ trang cũng vậy."

"Làm sao anh biết! Không phải anh gặp ai là cũng có thể quen người đó!"

Người đàn ông đội mũ giận dữ nói: "Hiện nay huyện cũng chả còn mấy người, tổng cộng cũng không đến trăm người, tại sao tôi lại không thể biết hết được? Lại còn ở bộ lực lượng vũ trang, đúng là nực cười. Tôi ở tại khu của bộ lực lượng vũ trang. Bà nói xem, làm sao tôi không biết mỗi người ở bộ lực lượng vũ trang. Nhưng những cán bộ tôi biết thật sự không có ai họ Hứa hết."Sấm sét giữa trời quang!

Hàng xóm bên cạnh mặc dù lộ ra vẻ khó hiểu, nhưng trong lòng lại vui như uống nước lạnh giữa mùa hè!

Sắc mặt của Tô Tam Muội như bị thiêu cháy, ở đây không những chỉ có khán giả đứng xem trò cười mà bên ngoài cũng tụ tập một đám người đang đứng hóng chuyện.

"Này, có chuyện gì vậy?"

"Cười chết đi được. Bà ta ngày ngày ra ngoài khoe khoang con gái lấy được một người chồng làm cán bộ. Làm gì có chuyện đó? Đúng là nói phét!"

"Chưa chắc là nói phét mà? Có khi nào nhớ nhầm hay không?"

"Ngay cả đến bộ phận cũng không khớp, làm sao không phải là nói phét được?"

"Mọi người đừng nói nữa, hôm qua con tôi về cũng kể cho tôi một chuyện, nói bức thư của người yêu Tôn Mai chữ viết nguệch ngoạc, lại còn chèn rất nhiều phiên âm nữa!"

"... Phiên âm, cán bộ nào còn như vậy!"

"Chậc chậc, nhìn sắc mặt của bà ấy đi, sợ là đem đi rán trứng được rồi."

"Ha ha, mấy ngày trước không phải bà ta ở trước mặt từng người trong huyện ta khoe khoang sao? Khoe khoang cho lắm vào, như kiểu ngày mai được chuyển đến khu nhà lớn ở huyện không bằng."

...

Khuôn mặt Tô Tam Muội đỏ bừng như lửa đốt, cả người nóng phừng phừng hết lên cả rồi.

Con gái tìm rể tài hóa ra là đồ giả!

Tin tức này khiến bà như hồn xiêu phách lạc.

Hai người đàn ông kia rời đi bà cũng không phát hiện, đần độn trở về nhà. Vừa về đến nhà liền thấy Tôn Mai ra đón.

"Mẹ, cơm làm xong..."

"Chát!"

Tô Tam Muội cho Tôn Mai một cái bạt tai thật mạnh.

Nước mắt Tôn Mai lập tức trào ra.

"Con nha đầu chết tiệt này, mày lừa ai không lừa, đi lừa cả tao! Hôm nay mày làm tao phải mất mặt mà!"

Tô Tam Muội không quan tâm, lôi con gái ra đánh đập.

Tôn Mai khóc nấc lên nói: "Mẹ, con lừa mẹ cái gì chứ!"

Tô Tam Mai mặc kệ vẫn ra tay đánh con gái, đánh đến mức bản thân bất tỉnh nhân sự thì mới thôi. Đến khi tỉnh lại, người chồng với nước da ngăm đen đã ngồi bên giường lặng lẽ chờ đợi.

Tô Tam Muội bật khóc: "Lão Tôn, đó không phải là lỗi của tôi."

Ai biết Tôn Mai kiếm đâu ra một tên lừa đảo chứ?

Lừa gạt bà đến nhục nhã mà!

Chồng bà hút một điếu thuốc, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Như vậy không được, chúng ta phải tìm cho ra cái thằng lừa đảo đó."

Nếu không tìm được thằng đó, danh tiếng của con gái và cả gia tộc đều không còn nữa!

Người biết thì nói xui rủi mới gặp phải tên lừa đảo đó, người không biết thì cho rằng con gái ông bị lừa tiền, lừa tình.

Khói thuốc Lão Tôn hút vẫn còn lượn lờ, nhưng ánh mắt càng thêm kiên định: "Phải tìm được thằng đó rồi đem lên trình báo. Bằng không sau này không tìm thấy người nữa, cả đời này Tôn Mai coi như đi tong."

Nói là trộm cắp cũng không sao, nhưng xấu hổ là chuyện của con gái ông đã bị bà vợ truyền ra ngoài, mọi người trong khu đều biết cả rồi.

Nếu cứ mặc kệ những lời đồn đại, mấy nữa kiểu gì cũng đầy những lời bàn tán về Tôn Mai.

Tô Tam Muội nhanh chóng hiểu ra, bà lau nước mắt, tức giận nói: "Tìm!"

Bà phải tìm ra kẻ lừa đảo đó rồi đánh cho nó một trận mới được!

Hai bóng người xuất hiện ở một góc đường giữa mùa đông, nếu ai để ý sẽ phát hiện hai người này chính là người được gọi là "cán bộ" nói đi điều tra sự cố dây điện vừa nãy.

Người đàn ông đội mũ lúc nãy đã thay đổi vẻ mặt nghiêm túc, mỉm cười báo cáo với ông Tống mắt híp.

"Dựa theo lời chú phân phó, tin tức đã được truyền đi rồi."

Một người đàn ông khác cũng đi tới: "Người phụ nữ đó nhìn như chịu đả kích rất lớn, khi chúng tôi rời đi thì tin tức đã lan lắp khu đó rồi."

Ông Tống vui vẻ đưa bao lì xì đỏ cho hai người kia: "Đến tết rồi, bố các cậu chắc cũng bận lắm, tiền mừng tuổi cho hai cậu đây, này."

Người đàn ông đội mũ vui vẻ nhận lấy lì xì: "Chú Tống khách sáo quá, sau này chú có việc gì cứ đến tìm cháu! Nhưng người đàn ông tên Hứa Lỗi đó thật sự rất giỏi, anh ta đúng là giỏi nói dối, thực sự lừa được người ta luôn."

Vừa nãy náo loạn một hồi, cái gì mà lực lượng vũ trang của bộ chứ, anh ta hoàn toàn nói bậy.

Huyện này có người họ Hứa sao?

Có lẽ có, có lẽ không. Nhưng trong huyện nhất định là không có bộ phận văn phòng công vụ của nhà máy. Lời của họ nửa thật nửa giả, nhưng để cô con gái gia đình kia tỉnh ngộ thì không vấn đề gì.

Chậc chậc, cái người tên Hứa Lỗi kia cũng thật lợi hại, tự cho mình là nhất, nói dối không chớp mắt, nghe ngóng vài câu là biết được tình hình rồi. Lúc này làm gì có bộ phận nào là văn phòng công vụ nhà máy chứ, nhà máy gia đình may ra thì có bộ phận này. Nhà máy quốc doanh cũng chỉ có duy nhất một nhà máy liên hợp.

Ông Tống cười ha hả: "Đúng là chỉ có loại người mắt to tâm rỗng, đánh giá cao bản thân mới có thể làm ra cái chuyện nực cười như thế này."

Không cần đoán cũng biết, có lẽ là trông bộ dạng có vẻ ưa nhìn, từ nhỏ Hứa Lỗi đã nhận được rất nhiều lời khen, có thể chỉ là những câu xã giao, cũng có thể là những lời cửa miệng, nhưng những lời khen như vậy đã trực tiếp tâng bốc hắn lên mây.

Tốt nghiệp cấp hai, viết thư tình còn chèn thêm cả phiên âm, thực sự không biết hắn lấy đâu ra tự tin nghĩ rằng nếu hoàn cảnh gia đình thay đổi, hắn sẽ vượt trội hơn những người khác.

Ông Tống hừ một tiếng, ông cũng biết có cảnh sát theo dõi, nhưng hắn làm việc rất gọn gàng, không ai điều tra ra được thân phận của hắn.

Hai người vừa rồi dùng thân phận đến kiểm tra hệ thống dây điện, cái này không có vấn đề gì. Đúng là thời gian gần đây, quả thực có một làn sóng người đi kiểm tra đường dây điện, năm mới đang đến gần, các đơn vị lớn đang tiến hành kiểm tra các sự cố về điện. Cấp trên cử người xuống thăm hỏi mấy vấn đề này cũng là chuyện bình thường.

Còn hai người trà trộn vào, sau lần này cũng không thể tìm được người.

Hơn nữa bọn họ cũng không làm gì khác, do mẹ của cô gái tên Tôn Mai kia thích đi khoe khoang, bản thân tự mình khoe khoang chuyện này, cũng không thể trách ai được.

Ông Tống về nhà uống chút rượu, mùa đông này nhất định phải uống chút rượu kết hợp với đậu phộng mới thoải mái!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right