Chương 246: Tên khốn lừa tình

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,502 lượt đọc

Chương 246: Tên khốn lừa tình

Còn bên Tôn Mai thì chẳng khác gì tai họa ập tới, người yêu của cô đột nhiên từ trên mây rớt xuống, mặt úp thẳng xuống mặt đất.

Như thế ai mà chịu đựng được chứ?

Cô điên cuồng lắc đầu, không dám tin: "Làm sao có thể! Mẹ, mẹ hiểu lầm rồi đúng không! Làm sao Hứa Lỗi có thể là kẻ lừa đảo được chứ? Anh ấy đã đồng ý đưa con về gặp bố mẹ anh ấy rồi!"

Cô bị mẹ giữ ở nhà, luôn cho cô tư tưởng phải gả vào một gia đình tốt, chăm sóc em trai và nhà mẹ đẻ. Mấy năm nay cô luôn hẹn hò mù quáng, kế hoạch kết hôn với một người trong gia đình cán bộ, chính là gia đình vợ chồng công nhân viên chức, mẹ cô không hài lòng lắm.

Cuối cùng cô khó khăn lắm mới thỏa mãn được yêu cầu của mẹ mình, nhưng bây giờ lại nhận một tia sét đánh xuống, nói người mà cô tìm lại là người giả làm cán bộ?

Cô không thể chấp nhận nổi.

"Mẹ, mẹ thử nghĩ xem, sao Hứa Lỗi có thể là kẻ lừa đảo được, nếu anh ấy là kẻ nói dối, anh ấy lừa con làm gì chứ?"

Ánh mắt Tôn Mai kiên định: "Nửa năm nay, chỉ tính tiền anh ấy mua đồ ăn vặt cho con cũng đã hơn mười mấy đồng rồi, nếu anh ấy lừa con thì số tiền này cũng chả lấy lại được."

Tôn Mai thề, thực ra nếu Hứa Lỗi không ra tay hào phóng như vậy, cô đã nghi ngờ liệu chiếc bánh lớn này có phải là thật hay không, nhưng Hứa Lỗi thực sự đã chi tiền, chi cả sức lực nữa!

"Anh ấy còn viết thư tình cho con, ít nhất một bức mỗi tuần... Mẹ à, mẹ nghĩ xem một kẻ nói dối có thể làm được điều này không?"Điều mà Tôn Mai không thể phủ nhận là mặc dù cô coi trọng gia cảnh và xuất thân của Hứa Lỗi, nhưng cô cũng có một phần tình cảm của một người thiếu nữ dành cho Hứa Lỗi.

Trong hoàn cảnh trung bình gặp nhau khoảng hai ba lần rồi tiến đến bàn chuyện hôn sự, những lời ngọt ngào của Hứa Lỗi viết trong thư chắc chắn đã khiến trái tim cô rung động.

Điều mà Tôn Mai chưa nói ra chính là Hứa Lỗi cũng không động tay động chân với cô, mỗi khi hai người họ ở cùng nhau, phần lớn thời gian cô đều ngồi nghe Hứa Lỗi nói chuyện với vẻ mặt sùng bái.

Tôn Mai không thể hiểu những gì Hứa Lỗi nói về tình hình chung và hướng đi của đất nước. Nhưng từ tận đáy lòng, cô cảm thấy Hứa Lỗi là một người trăm năm có một... Không! Nghìn năm, vạn năm cũng không thể tìm thấy được một nhân tài như này!

Một loạt những điều như vậy làm sao có thể là giả được chứ!

Kết quả thà cô đừng nhắc đến chuyện thư tình, vừa nhắc đến đã khiến Tô Tam Muội càng thêm tức giận.

"Mày câm miệng lại!"

Bà tức giận: "Mày còn có gan nói về chuyện thư tình, tao hỏi mày, có phải mày đi khoe khoang với đồng nghiệp mày nhận được thư tình đúng không hả? Mày đúng là không biết xấu hổ! Những chuyện riêng tư như thế mà mày cũng có thể tùy tiện kể với người khác được à?!"

Tôn Mai còn chưa phủ nhận xong, cô đã nghe mẹ mình mắng mỏ không ngừng.

"Mày không có não à? Nếu thằng đó mà là cán bộ thật thì có thể viết thư tình mà chèn phiên âm vào không hả?"

"Mày đúng là cái đồ não lợn!"

...

Toàn bộ mọi chuyện, điều khiến Tô Tam Muội chịu không nổi nhất đó chính là chuyện này.

Kể từ khi tin tức Tôn Mai bị lừa gạt lan truyền nhanh chóng trong khu, một số đồng nghiệp của Tôn Mai cũng đề cập đến việc họ vô tình nhìn thấy phiên âm trên bức thư tình của Tôn Mai.

Điều này khiến Tô Tam Muội xấu hổ muốn chết!

Bà đi ra ngoài cũng không dám ngẩng đầu nhìn, chỉ sợ bị người ta nhìn thấy mặt liền bắt lại hỏi.

Ánh mắt Tô Tam Muội như tan nát, bà đập bàn mắng con gái: "Mày đúng là làm cho cả nhà này phải mất hết mặt mũi mà!"

Bà tức giận đến mức thở hổn hển, Tôn Mai khóc đến gần ngất.

Bố của Tôn Mai cuối cùng cũng lên tiếng.

"Đủ rồi, đừng tranh cãi nữa, việc cấp bách nhất bây giờ là tìm cho ra thằng đó. Sau khi tóm được nó chúng ta sẽ một mực đổ cho nó lừa Tiểu Mai, muốn cưỡng ép cưới Tiểu Mai nhưng Tiểu Mai không đồng ý. Nó cố tình bịa ra những lời đó để Tiểu Mai nhà chúng ta phải nghe lời."

Lý do như vậy đương nhiên cũng sẽ có lỗ hổng, dù sao trong khoảng thời gian này Tô Tam Muội đều ra ngoài nói tốt về con rể, một chút cũng không giống như con gái bị ép buộc.

Nhưng còn có biện pháp nào khác đâu?

Nếu mà không tìm được người, liệu bọn họ có bàn tán, cười nhạo gia đình họ cố lợi dụng con gái mình để leo lên cành cao, nhưng cuối cùng bọn họ lại vớ được kẻ lừa đảo hay không?

Đúng là chẳng khác gì đứa trẻ tìm mẹ - lạc mất người lớn!

[đứa trẻ tìm mẹ - lạc mất người lớn! : ai đó đã làm điều gì đó khiến người ta phải xấu hổ, mất mặt. ]

Lão Tôn hút thuốc hết điếu này đến điếu khác, đôi lông mày đầy phiền muộn.

"Tôi cũng nói với mấy người anh của tôi rồi, mấy ngày này bà cũng đừng ở trong nhà chờ đợi nữa, ra ngoài nghe ngóng đi. Nhân lúc tin tức vẫn chưa lan rộng, mau chóng tìm cho ra người để đính chính."

Chuyện đáng mất mặt như này bị truyền ra ngoài chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Phải mau chóng tìm được người trước.

Tô Tam Muội mắng con gái xong cũng bắt đầu cảm thấy phiền muộn: "Làm sao mà tìm được chứ? Cả cái huyện nó to như thế nào. Hơn nữa không biết nó có phải người trong huyện này hay không nữa."

Nói xong bà lại thấp giọng mắng Tôn Mai một câu.

Sớm biết như vậy thì đã đăng ký cho cô về nông thôn, cũng sẽ không gặp rắc rối như vậy!

Bây giờ cả nhà và con trai đều không ngóc đầu lên nổi, năm sau con trai tốt nghiệp sẽ tiếp quản công việc, sắp đi xem mắt lấy vợ rồi. Chị nó đã gây ra chuyện ầm ĩ như vậy, vậy thì còn kiếm được người nào nữa?

Cả nhà phát sầu hết cả lên, khóc lóc nỉ non.

"Lão Tôn! Lão Tôn!"

Bố của Tôn Mai đáp lại một tiếng.

Bên ngoài có một người đồng nghiệp quen đẩy cửa vào nói: "Hóa ra ông ở nhà à, tôi đi tìm một vòng mà không thấy ông đâu."

Bố Tôn Mai cười khổ, không phải vì trong nhà xảy ra chuyện nên ông mới xin nghỉ một ngày hôm nay sao.

Chuyện ở nhà xử lý không tốt, đi làm cũng cảm thấy bức bối khó thở, cảm thấy mọi người xung quanh đang cười nhạo sau lưng mình.

"Đừng ở nhà chờ nữa, mau đi đi! Anh của anh nói tìm được người họ Hứa kia rồi."

"Cái gì!?"

Bố Tôn Mai vừa mừng vừa ngạc nhiên: "Nhanh vậy sao!"

Người đồng nghiệp nói: "Đúng rồi, cũng chỉ là trùng hợp thôi. Anh trai của anh hôm nay tìm người giúp đỡ, kết quả lại hỏi được trúng người thanh niên trẻ. Cậu thanh niên đó nói đúng, Hứa Lỗi căn bản không phải người của huyện, mà làm phục vụ ở một nhà hàng quốc doanh."

Suy nghĩ của Tô Tam Muội nhanh chóng bay xa.

Phục vụ?

Phục vụ trong nhà hàng quốc doanh hình như cũng không tệ lắm?

Bà chưa kịp suy nghĩ thêm thì người đồng nghiệp kia đã nói tiếp: "Nhưng hình như người đó không còn làm ở đấy nữa, tôi nghe nói anh ta đã bán công việc rồi, bây giờ chỉ ở nhà ăn bám, có vợ có con cả rồi. Đứa trẻ năm nay cũng lớn rồi, vợ là giáo viên."

Ăn bám!

Có vợ con rồi!

Người nhà Tôn Mai như rơi vào vực thẳm.

Đôi mắt bố Tôn Mai tối sầm lại, suýt chút nữa thì ngã quỵ trên mặt đất.

Người đồng nghiệp nhìn ông mà đồng cảm thay: "Mau lên, anh trai anh đang đợi anh ở cửa nhà hàng quốc doanh đấy."

Bố Tôn Mai tiễn người kia về, quay lại nhịn không nổi nữa mà tát Tô Tam Muội một cái.

"Tôi để nhà cho bà quản mà bà tìm cho Tôn Mai loại người gì vậy!"

Tô Tam Muội ăn một cái tát đau, bắt đầu rơm rớm nước mắt.

"Tôi làm sao mà biết được nó nói dối chứ? Ông nói xem nó đang mưu tính cái gì? Có vợ có con rồi mà còn làm bộ làm tịch trước mặt Tôn Mai. Nó đúng là cái loại người không biết xấu hổ mà!"

Tôn Mai thì chẳng khác gì trở thành khúc gỗ.

Cô ngây người quỳ trên mặt đất, trong đầu đầy những lời vừa rồi của người đàn ông kia nói.

Hứa Lỗi đã có gia đình, có vợ, có con...

Cô rên rỉ đứng dậy, cô như phát điên xông ra ngoài. Cô thực sự không thể hiểu tại sao có người lại lừa dối mình như vậy.

Bố Tôn Mai thấy con gái mình sắp phát điên nên đã kéo Tô Tam Muội đuổi theo.

Cả nhà ba người vội vàng chạy đến cửa nhà hàng, anh trai của ông cũng đã gọi mấy người đứng ngoài cửa đợi.

Trong mắt Tôn Mai lộ ra vẻ cố chấp đến dọa người, cô không quan tâm, túm lấy bác cả của mình đang đứng ở cửa nhà hàng hỏi: "Hứa Lỗi ở đâu? Anh ta ở đâu?"

Bác cả Tôn Mai: "Mai Tử, cháu bình tĩnh lại đi đã. Chúng ta thương lượng xem nên làm như thế nào."

Kiểu tìm tới cửa này đương nhiên phải làm cho rõ ràng rành mạch rồi mới được hành động.

Tô Tam Muội đến muộn một bước thở hồng hộc: "Thương lượng cái gì? Nó dám lừa gia đình nhà em, phải đưa nó vào trại cải tạo lao động! Cái loại hạ lưu! Đưa nó đi ăn cơm miễn phí!"

Bác cả Tôn Mai nhíu mày, có chút khinh thường đầu óc của người em dâu này. Ngược lại, bố Tôn Mai nhanh chóng hiểu ra.

Cái tên Hứa Lỗi lừa gạt gia đình mình, không thể vô duyên vô cớ bỏ qua được, nhưng nếu anh ta dám khai báo chỉ là quan hệ nam nữ thông thường, không biết Tôn Mai có bị liên lụy hay không.

Nếu Hứa Lỗi có vợ rồi mà vẫn đi lừa gạt người khác, vậy thì phải cân nhắc với thái độ của vợ anh ta.

Bố Tôn Mai hít một hơi thật sâu: "Anh, em nghĩ như này. Chúng ta hãy đến đó trước, lấy thanh thế ra, ít nhất cũng phải làm náo loạn lên để người khác biết Hứa Lỗi đã lừa con gái nhà mình, không phải Tôn Mai nhà mình cố tình bám dính lấy nó."

Bất kể cuối cùng xử lý như thế nào, ưu tiên hàng đầu của bố Tôn Mai là phải che đậy tiếng xấu của bản thân. Vì vậy khi đến đó phải lớn tiếng trước để Hứa Lỗi thừa nhận chuyện này.

Mặc kệ là sau đó bị giữ lại để thương lượng hay giải hòa, nhưng phần mở đầu thì không thể thiếu.

"Sau đó chúng ta phải xem vợ nó muốn gì. Nếu vợ nó muốn chúng ta đè chuyện này xuống, vậy thì phải bắt bồi thường cho Mai Tử nhà chúng ta."

Nhắc tới bồi thường, Tô Tam Muội vội vàng chen mồm vào: "Đúng! Ít nhất cũng phải một trăm đồng!"

Danh tiếng của con gái họ đã bị hủy hoại, ngoài việc bị lừa gạt, sau này còn khó làm mối, phải đòi tiền làm mối từ chỗ Hứa Lỗi không thiếu một xu!

Bố Tôn Mai cũng không ngắt lời Tô Tam Muội, đợi vợ ầm ĩ xong mới nói tiếp: "Đến lúc chúng ta nói xong, nếu như nó không đồng ý, vậy thì sẽ tố cáo."

Nói thì nói như vậy như vậy, nhưng chỉ che đậy được danh tiếng, kiếm được một trăm đồng, bố Tôn Mai cảm thấy không cần tố cáo cũng được.

Có một trăm đồng, con trai sẽ có tiền cưới vợ, còn con gái, đầu xuân sẽ để cô về nông thôn!

Một số người vẫn thương lượng, nhưng lại để nạn nhân là Tôn Mai ở một bên. Cuối cùng đưa ra quyết định: "Đi thôi, sớm muộn gì cũng phải kết thúc chuyện này trong ngày hôm nay!"

Một nhóm người đưa Tôn Mai đến khu dân cư cũ.

Vương Anh và Từ Sương đang làm món thịt nướng tại nhà, mùi thơm lan tỏa khắp sân.

Nhóm người tới tìm người vừa tới cửa đã ngửi thấy mùi.

"Mẹ nó, tên vô đạo đức này còn ăn thịt!"

Càng tức giận hơn!

Nhóm người đập cửa cổng.

Hét lớn: "Hứa Lỗi đâu? Hứa Lỗi đâu? Gọi nó lăn ra đây cho tôi!"

Hứa Lỗi vừa mới đi đưa cơm cho đồng bọn về, ở nhà rảnh tay rảnh chân không có việc gì làm, trong khi Trương Vân thì bận rộn làm bánh nướng.

Hứa Đại Bảo lủi thủi ở cửa đổ thuốc nổ trong những quả pháo nhỏ ra ngoài, sau đó châm một nén nhang, tia lửa lấp lánh chút ánh sáng xanh, chơi rất hăng say.

Đột nhiên nhìn thấy một đám người hùng hùng hổ hổ xông vào.

Cậu bé vội vàng chạy vào trong nhà.

Nhìn thấy Hứa Đại Bảo, những hy vọng xa vời của Tôn Mai cuối cùng cũng tiêu tan.

Hóa ra Hứa Lỗi thực sự đã có vợ con!

Đứa trẻ kia trông cũng khá lớn, e là đã kết hôn mười năm rồi!

"Hứa Lỗi, mày lăn ra đây cho tao!"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right