Chương 247: Bê bối

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 362 lượt đọc

Chương 247: Bê bối

Tôn Mai giống như người điên muốn xông về phía cửa của nhà họ Hứa: "Hứa Lỗi anh mau ra đây cho tôi! Anh là đồ lừa gạt! Đồ khốn kiếp anh lừa tôi quá khổ mà!"

Một tiếng gào thét này như xé rách cổ họng, quấy rầy đến mọi người ở trong Đại viện.

"Gì thế, có chuyện gì vậy?"

"Hứa gia có chuyện gì vậy, sao lại có nhiều người vây quanh như vậy?"

"Nhìn như một cô gái trẻ tuổi đang làm ầm ĩ."

"Ra ngoài xem thử."

"Bà à, trưa nay không ăn cơm à?"

"Đặt lên bếp trước đi..."

...

Nhà họ Lưu và nhà họ Mã cùng nhau ra ngoài, hai người con của nhà họ Lưu thậm chí còn ôm theo bát đi ra...

Lỗ tai của Vương Anh vừa động, lòng muốn "ăn dưa" rục rịch ngóc đầu dậy: "Em..."

Còn chưa nói ra miệng đã bị Từ Sương đánh trở về: "Em ngồi ở cửa nhìn, không được ra ngoài."

Vương Anh: ...

Được rồi, không ra thì không ra.

Vương Anh thích thú nằm sát bên cửa sổ xem náo nhiệt.

Giọng nói của Tôn Mai thật sự quá tê tâm liệt phế, thêm cả Hứa Lỗi sống chung thời gian dài cũng không nghe ra. Nhưng không nghe ra thì không nghe ra, Hứa Lỗi cũng biết là chuyện lớn, anh ta vội vã hoang mang trốn vào trong phòng.

Đi ra ngoài á? Đi ra ngoài làm gì? Đợi người khác bắt à?

Bà Hứa thấy gương mặt chột dạ của con trai cũng biết được chuyện này không tốt, bà ta dậm chân, đi theo sau Trương Vân ra ngoài.

Đương nhiên Trương Vân vẫn nhớ bản thân là một cô giáo nhân dân, đoan trang gương mẫu mang theo vẻ mặt khó hiểu ra cửa, nhìn thấy một đám người, miễn cưỡng vẫn còn chống đỡ được khí thế.

"Mấy người là ai? Tìm nhà tôi làm gì?"

Người của nhà họ Tôn đồng loạt nhìn về phía Tôn Tam Muội và Tôn Mai.

Tôn Mai khóc hỏi: "Hứa Lỗi đâu? Cô gọi anh ta ra đây. Anh ta lừa tôi thời gian dài như vậy, dù sao cũng phải cho tôi một lời giải thích!"

Trương Vân nhăn mày lại: "Cô là gì của anh ấy? Người đàn ông của tôi chắc chắn không quen biết cô, cho cô một lời giải thích để làm gì?"

Cô ta cảm thấy những người này thật sự không biết cái gì cả, sao có thể như chỗ buôn bán tùy tiện chạy đến nhà người khác đòi lời giải thích? Không buồn cười à? Ai không biết còn cho rằng người đàn ông của cô ta và người phụ nữ này có gì đó đấy.

Tôn Mai chỉ biết khóc, Tô Tam Muội nhìn thấy vô cùng không ổn. Tô Tam Muội bước lên phía trước kéo lấy con gái, kéo giọng bắt đầu tố cáo.

"Nhà mấy người có gì tốt mà nói? Người đàn ông của cô ở bên ngoài lừa gạt con gái của tôi, nói cậu ta là cán bộ của Huyện ủy, nói nhà có ba mẹ là nhân viên lớn tuổi. Muốn tìm con gái tôi làm đối tượng kết hôn! Con gái tôi không đồng ý, cậu ta lại lì lợm la liếm! Cô là vợ của cậu ta đúng không? Tôi kêu người đàn ông của cô ra đây! Nhà họ Tôn chúng tôi cũng không dễ chọc như vậy đâu! Người đàn ông của cô lừa gạt hai bên, ở bên này thì sinh con trai dưỡng con gái, ở bên kia lại khoác lác nói bản thân như thế này như thế kia! Có biết xấu hổ hay không hả!"

Bà Lưu vốn muốn lại đây hỏi rõ chuyện tình: ...

Tô Tam muội lôi kéo ý định Trương Vân không nghe theo thì không bỏ qua, làm to chuyện này lên.

"Hứa Lỗi nhà các người đúng là chẳng phải thứ tốt lành gì! Cậu ta nói bản thân là con trai của cán bộ Bộ vũ trang, lại là phó phòng Huyện ủy, còn ra vẻ nói cái gì mà là phó phòng của văn phòng trạm gác thu thuế. Tôi nhổ vào! May mắn mà tôi tìm người hỏi thăm, Huyện ủy không có chức vụ này! Mũi voi còn xiên cây hành, cậu ta đúng là biết làm bộ làm tịch!"

Mọi người ở trong Đại viện vây xem: ...

"Gọi cậu ta ra đây! Một tên đàn ông ăn bám vợ lại không biết xấu hổ lừa gạt con gái tôi! Đồ khốn nạn không có lương tâm! Ôi trời ơi, mọi người đến đây mà xem! Đến đây mà xem người nhà này đây! Một tên đàn ông ăn bám còn ở bên ngoài lừa lọc đảo điên, nếu không phải chúng tôi phát hiện sớm, lúc này không phải là bị gã ta dùng thủ đoạn lưu manh đùa giỡn à?"

"Lôi tên khốn đó đến để cho chúng tôi phán xử! Như này không phải là đang bị bắt đi ăn đạn à!"

...

Tô Tam Muội nói vừa chặt chẽ vừa nhanh, bà Hứa và Trương Vân không tìm được chỗ để xen miệng vào. Đợi cho Tô Tam Muội nói xong một lần, sự náo nhiệt của Đại viện đã thu hút không ít người.

Không riêng gì Đại viện này, sân bên cạnh cũng có không ít người đến đây. Đều vây quanh ở cửa nhìn trộm, vài người đến chậm còn nóng lòng thử bò ở đầu tường để nhìn.

"Uầy, nao nhiệt quá đấy nhỉ."

"Hứa Lỗi của nhà họ Hứa này nhìn mặt mày đường đường chính chính, sao lại có thể có quan hệ nam nữ bừa bộn ở bên ngoài như vậy?"

"Đúng vậy, thật sự không nhìn ra đấy."

"Chuyện này thì có gì mà không nhìn ra chứ, người này không có công việc, ở nhà ăn bám vợ, có thể thấy là người không cứng rắn."

"Nói như vậy, có phải hơi quá đáng không? Ăn uống đều dùng của Trương Vân, ấy vậy mà còn dám đi ra ngoài làm loại chuyện này, thật sự là quá đáng."

"Đúng vậy, chờ xem đi, cậu ta dính líu đến hai người phụ nữ, Trương Vân sợ là cũng phải ầm ĩ."

...

Tôi Tam Muội đánh đòn phủ đầu, thành công áp đảo, thoái thác trên đầu Hứa gia, cũng là một đòn cảnh tỉnh với Trương Vân.

Trương Vân lập tức bị chuyện bất ngờ xảy ra đánh cho một cái khiến cả người như đang nằm mơ.

Ngược lại bà Hứa vẫn ổn định, chống thắt lưng bắt đầu mắng chửi: "Bà đang nói cái rắm gì vậy! Con trai của tôi rất tốt, sẽ không làm chuyện như vậy đâu! Bà nói cái gì thì là cái đó à? Bà có chứng cứ gì không?"

Bà Hứa thâm độc nhìn Tôn Mai khóc không kiềm chế được: "Tôi thấy con gái của bà cũng không phải là người tốt lành gì, đồ gái đĩ, nói không chừng cô ta thấy con trai tôi đẹp trai đường hoàng, cố ý dán lên! Vừa nhìn thì thấy là đồ miệng lưỡi lươn lẹo, cô ta nói cái gì thì là cái đó à? Tôi còn nói con gái của bà là loại gái hư hỏng làm hỏng con trai của tôi đó!"

"Bà thối lắm! Con trai của bà là cái đồ lưu manh!"

"Bà mới thối! Con gái của bà là đồ gái hư hỏng!"

"Bà là đồ lưu manh!"

"Bà là đồ đĩ hư hỏng!"

...

Hai người mẹ chống thắt lưng mắng chửi, nhưng hai người phụ nữ chính chủ lại không nói gì.

Tôn Mai chỉ lo khóc còn Trương Vân thì lại một mặt đờ đẫn.

Bà Hứa mắng một lúc thì không còn sự hăng hái, đụng vào con dâu, vội vàng nói: "Tiểu Vân, con cũng đừng nghe bọn họ nói bậy, Hứa Lỗi là người như thế nào con cũng biết rõ à? Hai người các con khi đó có tình cảm làm nền móng đó! Nếu không phải vì con, lúc đó sao Lỗi Lỗi có thể... Con phải tin tưởng nó!"

Nhắc đến chuyện xưa, con ngươi vốn đang u ám của Trương Vân lại dần trở nên kiên định.

Đúng vậy, nếu không phải lúc trước Hứa Lỗi giúp đỡ cô ta, công việc của anh cũng sẽ không mất... Hai người bọn họ có thể đi đến hiện tại, còn có cục cưng, phần tình cảm này không phải người khác có thể so sánh được.

Trương Vân lại nhìn về phía Tôn Mai, đã không còn là sự oán hận khi nhìn kẻ địch mà còn mang theo một chút sự thương hại kỳ lạ.

Cô ta đỡ Tôn Mai từ dưới mặt đất dậy, hành động này không thể nghi ngờ đã khiến cho mọi người xung quanh đều trợn tròn mắt.

"Hay thật, đang làm gì vậy!"

"Đầu của Trương Vân bị lừa đá à?"

Không cần biết tô son trát phấn như thế nào, mọi người đều có thể nhìn ra một nhà Tôn Mai đến đây muốn có lời giải thích, người phụ nữ trẻ tuổi đó khóc thành như vậy, không phải là khóc cho ba mẹ à? Đây không phải là bằng chứng cô ấy và Hứa Lỗi có một vài điều gì đấy sao?

Sao Trương Vân có thể bình tĩnh như vậy?

Vương Anh ăn hạt dưa ăn đến nồng nhiệt, trong tay còn ôm cái đĩa đựng qua hạch và hạt dưa, còn không quên bình luận

"Uầy, tên tra nam này có sức hấp dẫn như vậy sao? Cũng như vậy rồi mà vợ của anh ta vẫn không tức giận à?"

Sự thật chứng minh, mọi người đều không nghiêm túc, Trương Vân đâu chỉ là không tức giận. Sau khi cô ta đỡ Tôn Mai dậy, còn một mặt thương xót đồng tình.

"Người đồng chí này, tôi hi vọng cô có thể hiểu được, tình cảm của tôi và chồng của tôi thật sự rất sâu đậm. Chúng tôi không giống như vợ chồng chắp vá, cũng không phải loại người ở với nhau lãng phí trà gạo dầu muối, chúng tôi thật sự là tri kỷ người yêu ở bên nhau..."

Mọi người: ... Buổi trưa còn chưa cơm ăn, sao lại thấy có hơi buồn nôn vậy chứ?

"Thủ đoạn này của cô chỉ có thể làm hại chính bản thân cô. Tôi không biết cô nói với người nhà của cô như thế nào, nhưng với tôi mà nói, tôi sẽ mãi mãi không bao giờ nghi ngờ chồng của tôi."

Vẻ mặt Trương Vân thâm tình lại kiêu ngạo: "Người khác cũng không biết anh ấy yêu tôi nhiều như thế nào."

Mọi người: ...

Cô có muốn nghe thử cô nói cái gì không vậy!

Vương Anh cũng có biểu cảm đau răng, xoay mặt phàn nàn với Từ Sương: "Có phải Trương Vân sai họ đúng không, cô ta nên mang họ Vương..."

Họ Vương, tự Bảo Xuyến.

Dưới sự khai sáng mỗi ngày của Vương Anh, bây giờ Từ Sương cũng miễn cưỡng đuổi kịp trên đường não của Vương Anh.

Lúc trước anh từng nghe Vương Anh phàn nàn nói tính cách này của Trương Vân thuộc kiểu hái rau dại, bây giờ đương nhiên cũng biết cô đang nói đến chuyện xưa của một người tên là Vương Bảo Xuyến*.

(*Vương Bảo Xuyến một lòng trung trinh, giữ gìn tiết hạnh chờ chồng suốt 18 năm ròng và Tiết Bình Quý đã không bỏ rơi Vương Bảo Xuyến khi anh ấy đã lên đến đỉnh cao sự nghiệp của chốn quan trường. )

Từ Sương đi đến bên cạnh Vương Anh, xuyên qua cửa sổ trong nhà nhìn ra bên ngoài, ánh mắt rơi trên người của một người một lúc thì dừng một chút. Vẻ mặt trở nên có chút nghiền ngẫm.

Vương Anh không quay đầu lại nhìn Từ Sương bởi tình huống bên ngoài đang vô cùng sốt ruột.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right