Chương 249: Tiền bồi thường
Xem xong náo nhiệt, vẻ mặt bà Lưu phức tạp.
Bà là quản lý của Đại viện, thật sự thấy không ổn.
Mấy ngày trước hai nhà đánh nhau, bây giờ nhà họ Hứa bị người khác tìm đến tận cửa, trận ầm ĩ này làm lớn, bây giờ lại sắp li hôn rồi.
Thật sự là thế sự vô thường, ruột già ôm ruột non.
Vương Anh ríu rít lấy làm lạ, trao đổi ý kiến với Từ Sương.
"Chuyện Trương Vân ly hôn em cảm thấy là một chuyện tốt."
"Anh nhìn thấy cô ấy đối xử với nhà họ Hứa đó, suốt ngày chăm sóc cuộc sống, giống như một người giúp việc. Rõ ràng có công việc tốt là giáo viên, vậy mà hết lần này đến lần khác từ sáng đến tối, làm việc không ngừng nghỉ, thật sự rất vất vả."
Nói một cách công bằng, Vương Anh không thể nói là thích Trương Vân được, nhưng cũng không thể nói là chán ghét.
Trương Vân nhìn thì có hơi khó ở chung, nhưng cô ta kiên cường hơn nhiều so với những người khác của nhà họ Hứa.
Bà Hứa đó, luôn lấy một vài thứ của nhà này nhà kia, ra vẻ đúng lý hợp tình không chút chột dạ nào. Ngược lại Trương Vân mỗi lần mượn xì dầu giấm chua đều sẽ rất ngại ngùng. Cho dù nói cô ta vì một chút sự thanh cao mới làm chuyện này, nhưng cũng mạnh mẽ hơn bà Hứa.
Nhà cô ta có Hứa Đại Bảo, là một đứa trẻ khỏe mạnh, trong nhà đều có thói quen nuông chiều, chỉ sợ bây giờ Trương Vân vẫn chưa bắt đầu cắt sữa của thằng bé.
Vương Anh kết luận: "Thật sự có thể ly hôn mới tốt."
Trương Vân thuộc kiểu có thể cứu được, những người khác của nhà họ Hứa thì quên đi.
Từ Sương ừ một tiếng.
Cảnh náo nhiệt của nhà họ Hứa không bao lâu thì chấm dứt, người của nhà họ Tôn cũng không biết đàm phán như thế nào nhưng đều vô cùng lo lắng.
Đúng lúc này, mì Từ Sương làm cũng đã xong, thịt xào rải ở bên trên, tôm nõn rau hẹ nổi lềnh bềnh ở trong nước canh. Từng miếng rau hẹ xanh đậm, nước canh có màu đỏ sáng, nước sốt của mì được chia đều trong bát, nhìn thấy đã khiến miệng ăn của người khác mở rộng.
Vương Anh đang chuẩn bị bắt đầu thì có khách không mời mà tới.
Bà Hứa ầm ầm gõ cửa, Từ Sương đi ra mở cửa, cửa vừa mở, bà Hứa đã bị mùi hương phả vào tóc làm cho vui sướng.
Bà ta hít sâu một hơi, ghen tị nhìn về phía Vương Anh: "Vương Anh à, nhà cháu có còn nhiều mì sợi không? Cho bác một ít, nhà bác chiêu đãi khách cần dùng."
Tức chết người, cuộc sống của đôi vợ chồng này trôi qua thật tốt, sao chưa đến mấy năm đã ăn ngon như vậy!
Vương Anh gắp mì lên: "Không có, bác gái à, nhà chúng tôi đã làm hai bát, tôi và Từ Sương mỗi người một bát."
Nợ của bà chắc? Sao có thể đúng lý hợp tình mà đến nhà người ta xin cơm thế?
Bà Hứa hầm hè tức giận: "Vậy kêu Từ Sương lại làm thêm một chút cho chúng tôi? Giống như loại mà cô đang ăn đó."
Vẻ mặt của Vương Anh nghi ngờ: "Bác gái à, bác chưa tỉnh ngủ à? Lúc trước không phải tôi chưa từng nói xin cơm thì đừng đến hỏi nhà tôi. Nhà của tôi không có thừa phiếu lương thực mà cho ăn mày đâu."
Bà Hứa hoàn toàn tức giận, bà ta rất căm hận những người hàng xóm này, đặc biệt là chuyện hôm nay!
Tôn gia có nhiều người đến như vậy, chỉ cần những người hàng xóm đó giúp nói đỡ mấy câu, tình huống nhà bà ta cũng sẽ không bị động như vậy.
Đây đúng là hàng xóm ở gần còn không bằng họ hàng nơi xa! Bọn họ không giúp được gì, cho chút đồ ăn này thì có làm sao chứ?
Vương Anh lười quan tâm dáng vẻ này của bà ta, ra hiệu Từ Sương đóng cửa.
Bà Hứa chặn cửa lại, rốt cuộc không cam lòng nói: "Tôi trả tiền!"
Vốn là do mấy người của Tôn gia đó mũi hướng lên trời, ỷ vào việc nắm được khuyết điểm của nhà bà ta, nhất định đòi phải ăn ngon, bà ta mới đến hỏi một chút. Vốn tưởng rằng để Từ Sương thuận tay làm chút, kết quả hai người này vẫn không nói đến tình người như vậy.
Vương Anh cười ha ha: "Trả tiền cũng không làm, bác gái à, bà như vậy không phải là để Từ Sương của chúng tôi phạm sai lầm à? Tôi khuyên bà bây giờ đi ra ngoài đường mà mua chút cơm cũng không tệ."
Từ Sương 'ầm' một tiếng đóng cửa.
Bà Hứa ở bên ngoài tức giận mắng hai câu không sạch sẽ.
Vương Anh cũng không quan tâm bà ta, lấy dấm thơm đổ một vòng vào bát, mùi chua thơm phả vào mũi, sợi mì chắc, nước canh thì thơm ngon.
Vương Anh thấy Từ Sương có hơi không yên, hỏi: "Anh làm sao vậy? Vừa rồi em thấy anh có chút không đúng."
Từ Sương gắp thêm hai đũa mì cho Vương Anh, mới nói: "Em không phát hiện ra chút gì sao?"
Vương Anh ngơ ngác: "Cái gì?"
Từ Sương thở dài: "Vừa rồi cái người ngồi khóc trên mặt đất ấy chính là người đã đến đám cưới khi chúng ta kết hôn, em không nhớ rõ à? Tôn Mai ấy? Em họ của anh."
Vương Anh: ... Có nhớ ra rồi, lúc họ kết hôn chính là người em họ có lỗ mũi hếch lên trời, không ngờ ở bên ngoài chính là người đó.
"Bảo sao em thấy cô ấy có chút quen mắt. Vậy cô ấy là em họ của anh, vậy mẹ cô ấy chẳng phải là..."
Từ Sương gật đầu: "Đúng vậy, là dì ba của anh."
Vương Anh líu lưỡi, đây đúng là trái đất tròn mà.
Lúc trước Từ Sương từng nói dì ba của anh vào thành, không nghĩ đến lại đến đây!
"Dì ba của anh... Ừm, dáng vẻ cũng không giống với mẹ của chúng ta."
Từ Sương: "Không nhận ra cũng tốt, anh cũng không muốn tiếp xúc với bà ta."
Vương Anh là người biết suy nghĩ, cô biết, Từ Sương từng nói dì ba của anh là một người khó tính, lúc trước lừa mẹ chồng đến làm người giúp việc cho nhà người ta.
Ừm, từng có oán hận cũ.
"Quan tâm bà ta làm gì, cho dù biết thì làm sao chứ? Hết năm nay mẹ chồng bà ta cũng về rồi."
...
Trương Vân ở bên kia, hồn bay phách lạc đi trên đường.
Cô ta không biết bản thân muốn đi đâu.
Về nhà mẹ đẻ sao?
Sợ rằng nhà mẹ đẻ chưa chắc còn chấp nhận cô ta.
Đến trường học?
Trường học đã được nghỉ từ lâu.
Trương Vân đau xót phát hiện, vậy mà bản thân lại không có nơi nào để đi.
Cô ta sụt sịt mũi, chuẩn bị đi về phía nhà mẹ đẻ trước, trời rét như cắt như thế này, lúc cô ra rời đi không mặc thêm áo bông bên ngoài.
Lạnh cóng thì không được.
Đang đi trên đường, phía sau có một người phi nhanh đuổi kịp đến.
"Trương Vân!" Là một người trẻ tuổi mang theo mũ da chó.
Người này nhìn có hơi quen mắt nhưng Trương Vân không nhớ rõ là ai.
Người trẻ tuổi ấy cũng không nói rõ ràng, nói một đống lớn với Trương Vân.
"Tôi là hàng xóm của hai người... Tôi có chuyện này muốn nói với cô."
"Thật ra chuyện này mấy người hàng xóm ở xung quanh đều biết, chỉ là đã gạt cô. Lúc trước cô kết hôn với Hứa Lỗi, có phải vì Hứa Lỗi làm anh hùng cứu mĩ nhân với cô không?"
Trương Vân kinh hãi: "Anh, anh anh..."
"Cô đừng ngu ngốc nữa! Cái gì mà Hứa Lỗi vì cô mà bị thương phải vào bệnh viện, buộc lòng phải nghỉ việc để chữa bệnh chứ. Đều là anh ta lừa cô thôi! Khi đó chỉ là anh ta gặp chuyện, bị thương trước, anh ta vì muốn cô mềm lòng, cố ý tìm người chặn đường cô, sau đó giả bộ bị đánh. Nếu cô không tin có thể đi tìm người đó, thân phận của người đó đều là giả!"
Trương Vân: !!!
Người trẻ tuổi: "Cô đừng nói với người khác tôi nói chuyện này cho cô biết đó nha!"
Nói xong, người này lập tức đi vào đám người biến mất không còn tung tích.
Trương Vân chậm rãi nắm chặt nắm tay.
***
Cuối cùng Hứa Lỗi vẫn nói chuyện về quyết định bồi thường cho người của nhà họ Tôn. Ngay cả người của Tôn gia cũng không ngờ đến, Hứa Lỗi lại dứt khoát đồng ý trả một trăm đồng.
Đợi đến khi ra cửa, Tô Tam Muội còn đang gật gù đắc ý: "Cuối cùng Mai Tử của chúng ta cũng không chịu thua kém, chúng ta có thể cầm được một trăm đồng."
Một trăm đồng đó!
Trong nhà bọn họ chỉ có bố của Tôn Mai đang đi làm, một tháng tiền lương cũng chỉ được hơn ba mươi đồng nhưng lại chi tiêu ăn uống cho cả nhà trên dưới, mỗi năm không phải thiếu nợ là tốt rồi. Khi nào từng được thấy qua nhiều tiền như vậy chứ?
Tô Tam Muội nhìn thấy Tôn Mai đờ đẫn đi bên cạnh, nói: "Coi như con có chút chỗ dùng được, không lãng phí mấy năm nay ở nhà ăn cơm."
Một trăm đồng, có tiền cho con trai cưới vợ rồi. Đợi đến đầu xuân, bà sẽ trực tiếp đưa Tôn Mai xuống nông thôn, đến lúc đó tin đồn cũng sẽ không giữ lại lâu nữa.
Đợi đến lễ mừng năm mới sang năm, không chừng bà còn có thể nói chuyện cưới xin với một nhà tốt cho con trai, lại nghĩ xa thêm một chút nữa, nói không chừng cháu trai cũng có rồi!
Tô Tam Muội vui vẻ nhưng bố của Tôn Mai lại không phải rất vui vẻ.
Bác cả và mấy người họ hàng thân thích của Tôn Mai cũng đi theo đến, không cần bỏ ra sức lực lại có thể đến nhà họ Hứa ăn chút thịt, cũng cảm thấy rất hài lòng.
Hứa Lỗi vì muốn yên chuyện để mẹ của anh ta làm hết toàn bộ thịt còn tích trữ trong nhà, thịt heo xào rau cải trắng, kết hợp với bánh mì thơm ngào ngạt khiến mấy người đến đây ăn đến no bụng.
Bác cả của Tôn Mai nhìn thấy vẻ mặt của em trai không đúng, dẫn người rời đi đúng lúc.
Lúc này chỉ còn lại ba người một nhà họ Tôn.
Bố của Tôn Mai nhìn thấy không còn ai khác, mới trừng mắt liếc nhìn vợ mình.
Tô Tam Muội co rúm lại, lại cảm thấy bố nó trúng gió gì, lập tức cầm được một trăm đồng, chuyện này không khiến người khác cảm thấy vui sướng hay sao?
Trong lòng bố của Tôn Mai vô cùng hoang mang.
Không phải vì dùng tiếng tăm của con gái đổi lấy một trăm đồng, cũng không phải buồn phiền vì Tôn Mai không gả đi được.
Mà là ông cảm thấy.
Bị thiệt rồi!
Nhà họ Hứa đó mở miệng ra dù là một trăm đồng cũng thấy không có vấn đề gì. Ở trong mắt bố của Tôn Mai, như vậy không phải là bị thiệt sao?
Sớm biết sẽ như vậy... Sớm biết sẽ như vậy thì nên nói năm trăm đồng!
Gía cao thấu trời, còn có thể có tiền ngay tại chỗ nữa chứ!
Lấy được hai trăm ba trăm đồng cũng lớn hơn so với một trăm đồng!
Trong lòng bố của Tôn Mai khó chịu, cảm thấy bản thân thật sự là bị Tô Tam Muội làm cho nhầm lẫn, người đàn bà này vừa nghe thấy bản thân được bồi thường một trăm đồng đã hăng hái nhắc lại một lần nữa, khiến bản thân ông ta không có thời gian để suy nghĩ mọi chuyện.
Một trăm đồng thì đủ để làm cái gì chứ!
Tuy nói bố của Tôn Mai còn chưa từng được cầm lấy một trăm đồng, cả nhà họ Hứa nói phải xoay xở trước, nhưng lại đồng ý dứt khoát như vậy, rơi vào trong mắt bố của Tôn Mai, vậy của cải phải giàu có như thế nào? Trong nháy mắt bố của Tôn Mai cảm thấy một trăm đồng không đủ để nhìn.
Hối hận giống như thủy triều, mỗi lần lại cọ rửa trái tim lớn tuổi của ông ta.