Chương 250: Đứa trẻ hư
Bố của Tôn Mai: "Bà suy nghĩ kĩ một chút, một trăm đồng đó, bà không nhìn thấy Hứa Lỗi đó nói bồi thường một trăm đồng giống như nhặt được tiền hay sao! Bà không nhận ra được chút gì sao?"
Vẻ mặt của Tô Tam Muội ngơ ngác, Hứa Lỗi? Ai muốn nhìn cái kẻ lừa đảo đó chứ? Vừa nãy sau khi ăn cơm Hứa Lỗi lập tức nhả ra, lúc ấy bà vô cùng vui vẻ, trong lòng nghĩ nên dùng tất cả số tiền đó tẩm bổ cho con trai như thế nào, xài một trăm đồng đó như thế nào.
Làm sao còn chỗ mà lo nhìn Hứa Lỗi chứ?
Bố của Tôn Mai: "Bà không cảm thấy Hứa Lỗi đồng ý rất dứt khoát hay sao?"
Tô Tam Muội gật đầu, cũng không phải chỉ là rất dứt khoát thôi sao, lúc trước bọn họ đã bàn bạc xong hết rồi, nếu Hứa Lỗi thật sự không đồng ý, bọn họ còn có để lại một đường sống nhường một bước. Nếu thật sự không được, vậy tám mươi tệ cũng được.
"Bố nó à, ông thật lợi hại!"
Tô Tam Muội thật sự cảm thấy người đàn ông của bản thân rất lợi hại, còn chưa nói gì mà đối phương đã tán thành rồi.
Bố của Tôn Mai: "..."
Tức chết mất! Sao ông ta có thể tìm được một người vợ ngu ngốc như vậy chứ!
"Bà không cảm thấy của cải của nhà Hứa Lỗi tương đối giàu có sao? Bà thấy cậu ta dứt khoát đồng ý như vậy, giống như không coi một trăm đồng đó là tiền..."
Tô Tam Muội mở to hai mắt nhìn, hô hấp trong nháy mắt trở nên dồn dập.
Bà nắm chặt cánh tay củ bố Tôn Mai: "Bố nó à! Ý của ông là..."
Bố của Tôn Mai: "Cuối cùng thì bà cũng hiểu được, tôi luôn cảm thấy chúng ta nên cần nhiều..."
Tô Tam Muội cắt ngang lời của ông: "Ý của ông là! Hứa Lỗi cậu ta là người có tiền đúng không? Ôi trời ơi, vậy chúng ta không thể để Mai Tử về nông thôn được! Chúng ta phải gả Mai Tử qua đó thôi! Ông nghĩ thử đi, cậu có có tiền như vậy, lúc này chúng ta gả Mai Tử qua đó, tương lai của con trai không phải sẽ được bảo đảm hay sao? Ôi trời ơi, như thế rất tốt, chúng ta không chỉ có thể lấy được một phần tiền bồi thường, còn có thể lấy được một phần sính lễ nữa chứ..."
Bố của Tôn Mai: ...
Mệt mỏi quá.
Bố của Tôn Mai: "Bà có thể hiểu rõ một chút được không vậy? Hứa Lỗi là một người không có công việc, nếu cậu ta có tiền, vậy tiền đó bà dám xài dám lấy không? Nói không chừng vào lúc nào đó sẽ gây tai họa! Ý của tôi chính là chúng ta nên đòi Hứa Lỗi nhiều hơn! Bà thấy cậu ta đồng ý dứt khoát như vậy, sớm biết như vậy chúng ta nên đòi năm trăm đồng, nói không chừng cậu ta cũng đồng ý đưa cho... Nhưng bây giờ cũng không muộn, chờ ngày mai lúc chúng ta đi lấy tiền lại đòi cậu ta nhiều thêm một chút, không được hai trăm đồng chúng ta sẽ không đồng ý!"
Cuối cùng dùng một hơi nói ra toàn bộ suy nghĩ của bản thân xong, bố của Tôn Mai thở hổn hển.
Ông quả thật chưa từng nghĩ sẽ gả con gái đến nhà họ Hứa, nhìn thấy vợ của Hứa Lỗi thì biết, nhà của cậu ta chính là một gia đình hoàn toàn chỉ biết ăn cơm mềm (ăn bám), tuy rằng bây giờ con gái nhà mình đã bị hỏng danh tiếng, nhưng đến lúc xuống nông thôn rồi cũng sẽ lập gia đình, nói như thế nào cũng có thể lấy được một chút sính lễ. Nếu gả đến nhà họ Hứa, đừng nói là không có sính lễ, sợ rằng cả người cũng phải bù theo vào.
Hơn nữa, nếu thực sự nhà của Hứa Lỗi có của cải, sợ rằng cũng sẽ không nhìn ra rõ của cải như vậy, thời buổi này chuyện như thế cũng không hiếm thấy, ai biết được tiền của cậu ta làm ra có trong sạch hay không chứ?
Bố của Tôn Mai nói xong, Tô Tam Muội lập tức trợn tròn mắt.
Đợi đến khi bà tiêu hóa xong mọi chuyện, trong lòng chỉ có một suy nghĩ.
Chịu thiệt rồi!
Bán con gái lại bán thiệt rồi!
Tô Tam Muội gào lên một tiếng muốn đi đến phía trước đánh Tôn Mai.
Bố của Tôn Mai ghét bỏ bà ta đánh người trên đường lớn sẽ rất nhục nhã, giả vờ ngăn lại hai cái, kéo người sang bên cạnh.
"Bà đánh con bé thì có tác dụng gì? Còn không bằng nghĩ đến ngày mai nên nói cái gì."
"Nói cái gì mà nói! Dựa theo thực tế mà nói! Một trăm đồng thì chúng ta sẽ không đồng ý giải quyết riêng!"
Bố của Tôn Mai nghĩ một chút, thật sự đúng là như vậy.
Đến lúc đó cho dù giả vờ tiếp thì có tác dụng gì? Còn không phải là nuốt lời sao?
Nuốt lời chính là nuốt lời! Ai lại sợ cậu ta cơ chứ!
Cậu ta dám không cho, vậy phải trừng trị kẻ lưu manh như cậu ta!
Đợi đến khi người trong gia đình đến cổng ở sân, tình trạng người của Tôn gia cũng hoàn toàn thay đổi.
Bố của Tôn Mai thì bình tĩnh thong dong, còn có chút vui vẻ.
Ngược lại Tô Tam Muội thì nghiến răng nghiến lợi, mặt mang theo vẻ không cam lòng.
Giữa ba người, chỉ có Tôn Mai lộ ra gương mặt hiền lành, nghe thấy bố mẹ bàn bạc về phân lượng của bản thân tính qua tính lại. Cô ấy giống như không phải một người đang sống, mà giống như một miếng gỗ không có tình cảm.
...
Gia đình của Tôn gia cứ tranh chấp như vậy mà trôi qua. Mà nhà họ Hứa ở bên này người một nhà ngồi vây quanh một chỗ, vẫn còn nỗi băn khoăn.
Vẻ mặt bà Hứa đau khổ: "Con trai à, sao con lại không trả giá vậy chứ. Một trăm đồng thật sự quá nhiều, nhà của chúng ta đừng nói đến một trăm đồng, ngay cả mấy chục cũng không có!"
Cho dù Trương Vân có ở đây, một trăm đồng này cũng không đào ra được. Huống chi, bây giờ Trương Vân cũng rời đi rồi, trong nhà thật sự thứ gì cũng không có, ngay cả thịt để ăn Tết cũng đều cắt bớt để ăn.
Bà Hứa vô cùng đau lòng, không chỉ tiếc thịt, còn tiếc tiền, càng thương tiếc cho bản thân.
Con dâu bỏ chạy rồi, bà ta biết phải làm sao bây giờ?
Nói xong thì bắt đầu nghiến răng nghiến lợi mắng chửi.
"Người đàn bà hư hỏng Trương Vân này! Cô ta còn dám chạy! Thực sự không phải thứ tốt đẹp gì, vợ chồng là chim cùng rừng, cô ta thì ngược lại, bản thân lại thật sự bay đi, để lại chúng ta ở nơi này chịu khổ chịu tội! Đúng là người phụ nữ độc ác không biết xấu hổ! Con trai cũng không mang theo, thực sự không phải thứ tốt đẹp gì!"
Mắng được một lúc thì lại lôi cháu trai ra mắng tiếp.
"Đại Bảo, cháu nói mẹ của cháu có phải là thứ không tốt đẹp không? Cháu xem cô ta rời đi cũng không mang theo cháu, chính là không quay về đón cháu nữa."
Vừa rồi Hứa Đại Bảo thấy nhiều người thì bị dọa sợ không dám hé răng, bây giờ thấy bà nội nói vậy thằng bé cũng cảm thấy đúng.
Nếu không phải như vậy, vì sao mẹ của nó lại bỏ chạy? Sao không dẫn theo nó cùng đi? Quả nhiên bà nội nói rất đúng, mẹ của nó chính là một con bò cạp độc ác!
Ngay cả con trai ruột cũng không cần, không phải bò cạp độc ác thì là cái gì?
Hứa Đại Bảo: "Cho dù mẹ trở về thì cháu cũng không cần mẹ nữa!"
Bà Hứa: "Đúng! Không cần cô ta nữa!"
Dù nói có khí phách như vậy nhưng trong lòng bà Hứa lại rất rõ ràng, chuyện này sợ rằng phải cần Trương Vân đến giải quyết.
Trương Vân không giải quyết, bọn họ phải làm sao bây giờ?
Con trai bao nhiêu năm nay cũng đều không đi làm, nếu trong nhà không có tiền lương của Trương Vân...
Không thể như vậy được!
Bà Hứa ở bên này bị dày vò, ông Hứa lại hiếm khi hỏi ra được một câu.
"Con tính giải quyết như thế nào?" Ông Hứa hỏi con trai.
Mặt Hứa Lỗi âm trầm: "Mọi người không cần phải xen vào, chờ đến sáng mai con sẽ đi tìm Trương Vân."
Anh ta có tiền, nhưng tiền giấu ở bên ngoài, không phải ở trong nhà. Không quan tâm là vì mặt mũi hay là vì thực tế, anh ta đều phải đón Trương Vân về.
Có Trương Vân ở đây, tiền của anh ta mới có nguồn gốc.
Nếu không có Trương Vân, tiền trong nhà phải giải thích như thế nào.
Bà Hứa vừa thấy con trai nói như vậy, lập tức không quan tâm nữa. Nhưng ngược lại trong lòng bà ta lại biết nhà mình không thể rời khỏi Trương Vân, cố tình ngoài miệng vẫn không nhịn được vẫn mắng thêm vài câu.
"Đón cô ta làm cái gì? Nhà mẹ đẻ ở bên đó có chỗ tốt gì chứ? Cứ để cô ta ngoan ngoãn ở nhà mẹ đẻ mà đợi, đợi đến trắng mắt mới biết nhà chúng ta tốt như thế nào!"
Sắc mặt Hứa Lỗi đen gần như mực nước: "Mẹ đừng nói nữa!"
Người khác không biết, nhưng anh ta thì biết. Tình huống trong nhà Trương Vân không giống như vậy.
Trong lòng anh ta chán nản, rất hận phụ nữ.
Một người là Tôn Mai, một người là Trương Vân.
Một người nữa còn làm mẹ của anh ta!
Sao phụ nữ đều ầm ĩ như vậy, đáng ghét như vậy, lại không suy nghĩ vì anh ta như vậy?
Sao bọn họ không thể thật sự suy nghĩ thỏa đáng cho anh ta, vì anh ta mà trả giá, không để người khác đến làm phiền anh ta cơ chứ?