Chương 251: Con cái là nợ nần

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,084 lượt đọc

Chương 251: Con cái là nợ nần

Thị trấn ở bên kia, người trong gia đình ở trong đại viện thuộc trạm vận chuyển hành khách.

Bố của Trương Vân đen mặt: "Vì sao con không thể nghe lời bố và mẹ của con chứ? Vì sao nhất định phải tìm một người đạo đức giả, nham hiểm, lòng tham không đáy lại vô dụng làm chồng chứ?"

Trương Vân khóc rất lâu, cả người đã mê man không tỉnh táo.

Mẹ của cô nghe thấy chuyện cô phải trải qua, người vừa mới bị tức giận đến ngất xỉu lại bị chị dâu trong nhà véo cho tỉnh lại. Mẹ của cô sau khi tỉnh lại thì hung hăng đánh hai cái lên người cô, lại ôm cô bị đánh đau khóc thành tiếng.

"Sao con có thể ngu ngốc như vậy! Lúc trước vì sao con không nói cho bố mẹ biết nội tình ở bên trong chứ? Nếu con nói sớm, dựa vào các mối quan hệ thân quen của mẹ và bố con sớm đã giúp con điều tra rõ ràng. Con vì chuyện này mà gả qua bên đó, những năm qua đã ăn biết bao nhiêu khổ cực rồi? Con nói con đi! Con nói xem con ngu xuẩn như thế nào cơ chứ!"

Trương Vân: "Con không biết... Con thật sự không biết gì hết."

Hôm nay ở trên đường, sau khi bị người khác vạch trần chuyện đó, Trương Vân nửa tin nửa ngờ chạy đến từng hộ gia đình lúc trước cô và mẹ chồng từng đi qua rất nhiều lần.

Những hộ gia đình đó lúc này không ngừng khăng khăng nói rằng, Hứa Lỗi đánh hỏng người ta, phải bồi thường bốn trăm đồng.

Lúc trước Hứa Lỗi luôn nói không cần cô đến chịu trách nhiệm, bản thân anh ta sẵn lòng bán công việc ở quán cơm quốc doanh đi, như vậy tiền đã đủ rồi.

Nhưng lúc đó Trương Vân vẫn chỉ là một cô gái trẻ tuổi, sao có thể nhìn ra tính toán của Hứa Lỗi, cô không chút do dự nhảy vào cạm bẫy của Hứa Lỗi.

Mẹ chồng của cô ta làm đủ công phu bên ngoài, ngoài miệng thì nói không cần cô ta chịu phụ trách nhưng lại thường xuyên mang cô ta đến những gia đình đó. Những hộ gia đình đó ngang ngược vô lý, công phu sư tử ngoạm, vừa mở miệng chính là đòi vài trăm.

Có những kẻ xấu xa như vậy, Trương Vân lại để bản thân coi Hứa Lỗi như một vị cứu tinh. Càng đeo trên lưng gánh nặng nặng nề.

Cô luôn cảm thấy nếu không phải do mình, sợ rằng một nhà Hứa Lỗi bây giờ vẫn còn rất tốt đẹp, trong nhà có một người có công việc là nhân viên phục vụ, cuộc sống cũng trôi qua vô cùng thoải mái.

Chính vì cảm giác tội lỗi như vậy, Trương Vân nhẫn nhịn chịu đựng người bố chồng không có công việc, người mẹ chồng trong ngoài bất nhất, người chồng lười biếng không có việc làm.

Kết quả trôi qua nhiều năm như vậy, tất cả lại đều do tính kế.

Lúc Trương Vân đến những hộ gia đình đó, nơi đó đều đã có những người khác sinh sống, hỏi thăm, đối phương nói nơi này trước kia vẫn luôn là nhà của họ, chẳng qua lúc trước có cho người khác thuê mấy tháng.

Là thuê!

Trương Vân bị một gáo nước lạnh dội ướt từ đầu đến chân.

Cô ta ngơ ngác về nhà mẹ đẻ, quỳ xuống trước mặt bố mẹ. Cũng nói hết tất cả những vất vả và lừa dối những năm qua cho bố mẹ. Nhận lại được một cái tát của bố, hai cái đánh của mẹ, sau đó là cái ôm của mẹ.

Trong mắt của bố cô nổi lên nước mắt: "Chuyện cho đến ngày hôm nay, bố cũng không muốn mắng gì con nữa. Từ bé con đã như vậy, cố chấp, còn mang theo chút sự thanh cao thời học sinh. Mọi chuyện con không cầu mong gì thì cũng tốt, nhưng con cũng không nghĩ thử xem, bố vào mẹ con là người lạ hay sao?"

"Những năm này, trường học của con có đồ được phân phát, có mấy lần thì là gạo mì dầu, những thứ đó đều là do mẹ của con tặng đến trường học, lấy danh nghĩa của trường học lén đưa cho con."

"Năm trước mẹ con thật sự không nhịn được nữa, cho con hai mươi đồng, con đã ném tiền lại. Con cũng không nghĩ thử, mẹ con và bố đều đã lớn tuổi như vậy rồi. Con có chồng có con, ngay cả bố mẹ cũng không cần nữa à? Bố tự hỏi từ trước đến nay chưa từng nhờ vả vào con để trèo cành cao, cũng chưa từng bỏ bê việc giáo dục con, lại không ngờ con lại có thể nhẫn tâm với bố và mẹ của con như vậy."

Trương Vân không chịu nổi được sự chỉ trích này, quỳ xuống nói: "Bố, con không có... Chỉ là con cảm thấy không có mặt mũi gặp bố mẹ, cũng không có mặt mũi nhận trợ cấp của bố mẹ... Mấy năm nay con thường xuyên đến cơ quan của bố và mẹ con để nhìn trộm bố mẹ, nhưng con không dám gặp mặt hai người, vì con sợ... Lúc trước có may một bộ áo len muốn tặng cho bố, nhưng lại bị Đại Bảo làm hỏng mất. Bố ơi, con có lỗi với hai người."

Mẹ của Trương Vân ôm lấy con gái: "Không cần nói nữa, đừng nói nữa, tính cách của Tiểu Vân vẫn luôn như vậy, ông cũng không phải không biết, tội gì phải lấy ra nói để đâm vào lòng của con bé chứ."

"Bây giờ điều quan trọng nhất là tiếp theo nên làm sao bây giờ!"

Mẹ của Trương Vân ôm lấy con gái: "Bây giờ đã tới nơi này rồi, mẹ muốn hỏi con một chút, bản thân con đã có dự định như thế nào?"

Trương Vân lau nước mắt: "Con muốn để Hứa Lỗi vào tù!"

Mười năm của cô ta, trong đời người có mười năm tốt đẹp nhất, lại lãng phí trên người của một người như vậy!

Cô ta phải trừng trị anh ta!

Cuối cùng bố của Trương Vân cũng không còn nhăn mày nữa: "Rốt cuộc cũng không ngu ngốc đến phút cuối cùng."

Dừng lại một chút, còn nói thêm: "Con chuẩn bị lấy lý do gì để tố cáo cậu ta? Bây giờ cậu ta không có công việc, dù cho có mối quan hệ nam nữ bất chính, nhưng sợ rằng cũng xử phạt không nặng."

Trương Vân: "Con không quan tâm có nặng hay không, hiện tại anh ta đang trong hôn nhân mà lại có hành vi vượt quá giới hạn, con sẽ lấy chuyện này để tố cáo trước."

Có lẽ chỉ sau khi phụ nữ từ bỏ tình yêu thì mới có thể nâng cao chỉ số thông minh trên diện rộng, bây giờ suy nghĩ của Trương Vân vô cùng rõ ràng."Trước tiên con phải tố cáo anh ta có hành vi vượt quá giới hạn trong hôn nhân, đã có sẵn nhân chứng, con cũng đã mang vật chứng đến."

Cô ta lấy ra bức thư tình của Tôn Mai: "Vật chứng đã có đầy đủ, anh ta cũng không thể chối cãi được."

"Đến lúc đó lại nhìn nhà họ Tôn ở bên kia, nếu nhà họ Tôn hiểu chuyện, bọn họ sẽ phủ nhận, còn Tôn Mai đó chỉ cần cô ta thông minh, sẽ nói ra Hứa Lỗi lưu manh gian dối. Phán quyết tội lưu manh không nặng không nhẹ, nhưng ít nhất cũng được mấy năm."

Bố mẹ của Trương Vân đều làm việc cho trạm vận chuyển hành khách, bây giờ hai người đều là lãnh đạo nhỏ, bố Trương Vân vừa nghe thấy tính toán của con gái, lập tức đứng dậy sắp xếp.

"Nếu đã như vậy, sáng mai con theo bố cùng đi đến đồn công an, chúng ta sẽ giải thích rõ ràng sự việc, đến lúc đó sẽ bắt Hứa Lỗi trước. Sau đó để mẹ của con dẫn theo con, lén đi một chuyến qua bên đó thuyết phục Tôn Mai."

Bố của Trương Vân hiểu biết nhiều thứ, hừ lạnh một tiếng: "Bố mẹ của Tôn Mai cũng không phải là người tốt đẹp gì, có thể tìm đến Hứa Lỗi bàn bạc đòi bồi thường, có thể thấy họ không coi con gái là con người. Hai người quấn chặt lấy bố mẹ của cô ta, sau đó bàn bạc riêng tư với cô ta, chỉ cần cô ta cắn lại Hứa Lỗi, Hứa Lỗi hứa hẹn cho tiền bố mẹ cô ta, bố sẽ cho lại! Cho một mình cô ta! Hơn nữa, sau này cô ta xuống nông thôn, bố sẽ để cô ta đến một nơi tốt hơn một chút."

"Chỉ cần Hứa Lỗi được xử phạt nặng, bố sẽ cho cô ta càng nhiều thứ hơn!"

Trương Vân kinh ngạc nhìn về phía bố của mình: "Bố à..."

Cô ta vẫn luôn cho rằng, bố không thích cô ta. Tính cách của cô ta lại bướng bỉnh, cũng vẫn luôn không chịu nghe lời. Mấy năm nay đừng nói là người nhà, ngay cả bạn bè cũng không có mấy người.

Bố của Trương Vân trước kia từng làm công việc lái xe ngựa, trong tính cách mang theo một chút ngang ngược côn đồ: "Con không cần cảm thấy lòng dạ của bố độc ác, người nhà đó bắt nạt người khác cũng đủ thấy họ không biết xấu hổ. Con chưa từng nghĩ tới, nếu như không phải do lần này tình cờ biết được chân tướng, tương lai của con sẽ như thế nào đây?"

Tương lai sẽ như thế nào...

Trương Vân rùng mình một cái.

Nếu cô ta không biết chân tướng, sợ rằng tương lai của cô ta sẽ càng thảm hại hơn so với Tôn Mai.

Tôn Mai xuống nông thôn, còn có thể được lựa chọn lại, mà cô ta chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể nhìn thấy cuộc sống tương lai của cô ta!

Bản thân lấy máu thịt của mình ép thành nước đút cho cả nhà họ Hứa cả đời.

Trương Vân: "Con nghe lời bố!"

Người một nhà cùng chung mối thù, chỉ có chị dâu của Trương Vân yếu ớt nói một câu: "Vậy... Con của em gái..."

Trong mắt Trương Vân hiện lên một chút đau lòng. Nếu nói trong chuyện này có thứ gì khiến cô ta khó có thể vứt bỏ, thì đó chính là Hứa Đại Bảo.

Đứa trẻ quá vô tội, là kết quả của một lời nói dối.

Mẹ của Trương Vân nắm chặt tay con gái, lặng lẽ dùng tay ra hiệu, ngăn lại chồng của mình đang muốn nói chuyện: "Trước tiên con không cần đưa ra quyết định qua loa, mẹ sẽ ở bên cạnh con, lúc đó chúng ta lại nghĩ tiếp. Chuyện quan trọng trước mắt lúc này là phải đưa Hứa Lỗi vào tù. Việc mà Hứa Lỗi làm không thể tha thứ được. Bé con à, con nói có đúng không?"

Trương Văn ngậm nước mắt gật đầu, nghiêng người ngả vào trong lòng của mẹ. Thực ra nhà bọn họ đến từ phía Nam, cho nên trước khi Trương Vân chưa được gả đi, mẹ Trương Vân vẫn luôn gọi cô ta là bé con.

Cuối cùng bước đầu đã quyết định xong tất cả, mẹ Trương sắp xếp để Trương Vân đi tắm rửa rồi ngủ.

Người một nhà bị dày vò đến bây giờ cũng đã vào đêm khuya.

Bố Trương: "Vì sao bà không để cho tôi nói chứ? Đứa bé Hứa Đại Bảo đó, bà cũng không phải chưa từng nhìn trộm qua, tuổi còn nhỏ đi học lại học được toàn những thói hư tật xấu. Sợ rằng tính cách không thể thay đổi được nữa, hơn nữa thằng bé nhìn cũng không giống như có quan hệ rất tốt với Tiểu Vân, cần gì phải để đứa trẻ đó ở bên cạnh Tiểu Vân chứ?"

Mẹ Trương: "Nhiều năm như vậy rồi, sao ông còn chưa nhìn ra tính cách của Tiểu Vân vậy? Con bé ăn mềm không ăn cứng, nếu bây giờ ông khuyên con bé bỏ lại đứa con, sao con bé có thể đồng ý được chứ."

Mẹ Trương ngừng một chút, thở dài nói: "Con cái đều là món nợ của mẹ chúng, tốt nhất chúng ta vẫn nên tính toán giúp đỡ con bé nhìn rõ mọi chuyện, con bé quyết định làm cái gì đều là do bản thân nó, chẳng lẽ chúng ta còn phải thay nó sống hay sao?"

Hứa Đại Bảo là món nợ của Trương Vân, chẳng lẽ Trương Vân không phải là món nợ của vợ chồng bọn họ hay sao?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right