Chương 252: Tố cáo

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,320 lượt đọc

Chương 252: Tố cáo

Nhà họ Trương hành động rất nhanh, sáng ngày hôm sau, bố Trương đã dự định đến đồn công an và hội Cách Uỷ. Sở dĩ đến hai nơi này là bởi bố Trương lo lắng đồn công an sẽ không xử lý chuyện này.

Cũng rất bình thường, mấy năm nay vận động nhiều, rất nhiều đồn công an và các cơ sở tổ chức khác ở địa phương đều bị Cách Uỷ hội thay thế.

Nhưng không ngờ được chính là, bố Trương vừa mới đến đồn công an đã tìm được người quen để nói ra sự tình.

Đầu tiên vẻ mặt của đối phương rất thân thiết: "Lão Trương à, đây là chuyện tốt, đầu óc con gái của ông ta đã quay trở lại rồi, sau này không phải sẽ có cuộc sống tốt hơn hay sao?"

Đều là những người bạn già quen biết nhiều năm, đều biết được con gái của bố Trương là một người không có đầu óc trong tình yêu, vì chồng mà không nhận bố mẹ. Nhưng trải qua chuyện lần này, người bạn già vẫn vui mừng thay cho bố Trương.

Người có tuổi ở đây thì đều biết, con cái bớt chuyện thì là may mắn lớn nhất.

Bố Trương thở dài: "Ai nói không phải đâu chứ, chỉ mong chờ con bé được thuận lợi trở về nhà, cho dù không thể kết hôn nữa, thì trong nhà cũng có đồ cho con bé ăn. Còn hơn là ở nhà người khác làm trâu làm ngựa."

"Đúng vậy, à đúng rồi, vừa rồi ông nói chồng con gái ông tên là gì nhỉ?"

Bố Trương: "Tên là Hứa Lỗi, ở khu dân cư cũ ở bên kia, trong nhà có bố mẹ, trước kia là nhân viên phục vụ ở quán cơm quốc dân, sau không biết chọc phải chuyện gì, bèn bán công việc đó đi. Lão Khương này, ở bên này có nhận vụ án này không? Chuyện này thật sự là được các hàng xóm nhìn thấy, thằng nhóc đó lừa dối người ta bị một cô gái đến tận cửa chất vấn, vậy có thể là giả được sao?"

Người bạn già gật đầu: "Chuyện này không có vấn đề gì, thuộc về tội lưu manh, Tiểu Vân hối lỗi quay đầu lại thì nhớ phải cắt đứt quan hệ, đừng để lại bị liên lụy. Còn lại lúc này, chúng ta phải tìm đến cái người gì ấy, à tên là Tôn Mai đến để hỏi thử."

Bố Trương thầm thấy may mắn, may rằng ông đến bên này trước, đợi một lát nữa vợ và con gái đến tìm Tôn Mai để thương lượng, chuyện ở hai bên đã có thể giải quyết thỏa đáng.

Nhưng người bạn già lại nói thêm vài thứ: "Tên Hứa Lỗi... Cái tên này nghe lại có hơi quen tai."

Không đợi bố Trương nói chuyện, người bạn già đã vỗ đùi!

"Tôi nói mà! Hứa Lỗi! Hứa lỗi! Không phải chính là cậu ta hay sao?"

"Lão Trương ông chờ tôi một lát, tôi đi báo cáo một chút, chờ ở đây đó!"

Người bạn già chạy nhanh vào trong phòng làm việc, chẳng bao lâu sau đã đạp một chiếc xe đạp đi ra: "Đi thôi lão Trương, ông theo tôi đi đến tổng cơ sở nào!"

Bố Trương: ???

Ông không biết lý do, chỉ có thể cùng đi theo người bạn già.

Hai người đi đến một nơi, thì nhìn thấy một cảnh sát già ra đón.

"Lão Khương, ông nói đúng như vậy à? Thật sự có thể bắt được người đó ư?"

Mấy ngày nay cảnh sát già chưa được ngủ ngon, nóng lòng không nhịn được, vô cùng sốt ruột, thậm chí nội bộ của các ông cũng có người đưa ra chủ ý sai lệch, nói rằng nghe nói Hứa Lỗi có quan hệ nam nữ bất chính không trong sạch với hai nữ đồng chí, có người nói hai nữ đồng chí đó che giấu nửa vời. Không bằng bắt hai nữ đồng chí đó lại, lại từ chỗ của bọn họ lấy lời khai để bắt Hứa Lỗi.

Nhưng đề nghị này đã bị cảnh sát già phủ nhận, thứ nhất là vì vấn đề về tác phong rất khó để bắt vào tội phạm hiện hành, trừ phi bắt kẻ thông dâm trên giường, bằng không dù như thế nào cũng không thể phán định được. Thứ hai là có thể cảm giác được không cần phải để người khác đến dụ dỗ nữa, bên phía Hứa Lỗi đã đủ phức tạp rồi, lại thêm chuyện khác vào, khó đảm bảo sẽ không rút dây động rừng.

Ai biết người này có còn chuẩn bị khác hay không cơ chứ?

Đang rất buồn lo, đột nhiên nhận được điện thoại, nói có manh mối! Có thể tìm được một cách thức không kinh động đến đối phương lại có thể giam giữ được Hứa Lỗi!

Cảnh sát già vừa kích động vừa hưng phấn!

Ông Khương gật đầu: "Chúng ta đi vào rồi nói tiếp!"

Vừa mới vào phòng, tay của ông Khương đã bị cảnh sát già nắm lấy: "Ông mau nói đi!"

Ông Khương giới thiệu sơ qua về chuyện của Trương Vân Hứa Lỗi và Tôn Mai, hai mắt của cảnh sát già tỏa sáng.

"Tốt tốt tốt, không nên trì hoãn nữa, bây giờ phải đi bắt người!"

Bố Trương ở bên cạnh nghe vậy thì choáng váng, sao chuyện này lại phải ầm ĩ một trận lớn như vậy chứ? Nhìn quanh các cảnh sát trong phòng, mặt mày mỗi người đều hớn hở, đến mức như vậy à?

Ông Khương không nói gì với bố Trương, chỉ nhân lúc mọi người đi ra cửa, mới nhỏ giọng nhắc nhở bố trương một câu: "Ông phải nắm chắc thời gian lúc trở về bảo con gái của ông chỉnh đốn lại thái độ thật tốt, không được vương vấn không dứt nữa."

Chuyện trên người Hứa Lỗi không được tính là nhỏ, lỡ như sau này Trương Vân có một chút mềm lòng, sẽ dễ dàng để bản thân dính dáng vào chuyện này.

Dù sao cũng là vợ chồng đã kết hôn mười năm, nói cái gì cũng không biết, chỉ cần tỏ rõ thái độ và đưa ra bằng chứng là được.

Bố Trương giật mình một cái, cả người tỉnh táo trở lại, nháy mắt lưng cũng đổ đầy mồ hôi.

Ông đồng ý một tiếng, ngơ ngác đi về phía nhà mình, đi được một nửa thì đập đầu một cái.

Hỏng chuyện rồi! Vợ và con gái đến tìm Tôn Mai rồi! Mong rằng đừng làm ĩ thành chuyện gì!

...

Lại nói đến Trương Vân ở bên này, mẹ Trương nhìn thì thấy là một người rất ôn hòa hiền hậu, dẫn theo con gái đến khu nhà của Tôn Mai, chưa mất một lúc đã quen thuộc với mọi người, hỏi thăm được rõ ràng về nhân phẩm của vợ chồng nhà họ Tôn.

Sau khi trở về thì nói với con gái: "Đã hỏi rõ mọi chuyện, không khác mấy so với bố con nói."

Trên thực tế bố Trương nói càng chính xác hơn, một khu vực có nhiều hộ gia đình như vậy, lại không có mấy người gặp được Tô Tam Muội, còn có bố của Tôn Mai, nhân duyên của hai vợ chồng này ở khu vực lớn này rất kém.

Mẹ Trương: "Như vậy trái lại rất tốt."

Bố mẹ của Tôn Mai càng tệ, xác suất Tôn Mai đồng ý với điều kiện của bọn họ càng lớn.

Quả nhiên, mẹ Trương tìm mấy đứa trẻ dẫn Tôn Mai đến, đi đến một nơi yên tĩnh bàn bạc về điều kiện.

Hôm qua Tôn Mai trở về nhà thì ngẩn ngơ, bây giờ nhìn cũng không khác gì một cái xác không hồn.

Cô ấy cảm thấy cuộc đời của bản thân đã chấm hết rồi, bố mẹ lấy tiền, không một chút quan tâm gì đến danh tiếng của cô ấy. Mặc dù nói Hứa Lỗi không phải thứ tốt đẹp gì, nhưng nước bẩn trên người cô ấy dù đi đến đâu cũng không thể rửa sạch được.

Vậy cũng thôi, tối qua bố mẹ cô cũng đã nói, đợi đến sang năm bảo cô bán công việc công nhân tạm thời đi, như vậy cô ấy có thể xuống nông thôn.

Tôn Mai nhìn bố mẹ của bản thân, cảm thấy sao bọn họ lại xa lạ như vậy.

Lúc trước cô chỉ biết vì bố mẹ mà lấy ánh hào quang, nhưng bây giờ nhìn thấy bọn họ chỉ vì bản thân không thể cho bố mẹ lợi ích gì, vậy thì bọn họ sẽ coi bản thân cô như rác rưởi ném đến nơi thật xa.

Tôn Mai nhìn Trương Vân ở trước mặt, Trương Vân cũng nhìn thấy Tôn Mai.

Hai người các cô hoàn toàn trái ngược nhau, vậy mà lại vì một người đàn ông mà va vào nhau.

Trương Vân cô ấy, có một cặp bố mẹ trong một vạn người mới có một, nhưng lại bị lừa gạt trong mười năm.

Mà Tôn Mai cô, có một cặp bố mẹ thối nát đến cùng cực, tương lai mờ mịt.

Mẹ Trương: "Mục đích tôi đến đến đây rất rõ ràng, tôi hi vọng cô có thể ra mặt làm chứng tố cáo Hứa Lỗi. Chỉ cần cô có thể làm chứng chống lại Hứa Lỗi, cuộc sống sau này của cô chúng tôi sẽ giúp đỡ cô."

Tôn Mai lẩm bẩm nói: "Giúp tôi cái gì?"

Mẹ Trương: "Giúp cô thoát khỏi bố mẹ của cô."

Mẹ Trương: "Chúng tôi sẽ cho cô một phần tiền, không được xem là nhiều, nhưng cũng đủ để giúp cô sử dụng khi xuống nông thôn. Sau đó chúng tôi sẽ sắp xếp cho cô đến một một nơi tương đối giàu có tham gia vào đội sản xuất ở nông thôn. Chắc cô cũng biết, giữa tham gia đội sản xuất ở nông thôn này và tham gia đội sản xuất ở nông thôn khác cũng không giống nhau, có nơi giàu có hơn một chút, không chỉ được ăn uống được đầy đủ, cuộc sống cũng sẽ càng có nhiều tiện lợi hơn."

Chẳng hạn như thị trấn phía dưới của bọn họ có một đại đội của công xã, mấy năm này có các loại dược liệu, nghe nói chỉ dựa vào những dược liệu đó, bây giờ mỗi nhà đều có thể kiếm được chút tiền! Mà việc trường học được xây dựng, nhận được sự bảo đảm của đại đa số trẻ em đều sẽ đến trường.

Một nơi như vậy, là một chỗ rất tốt.

Tôn Mai không nói gì.

Trương Vân thấy mẹ có chút sốt ruột, khẽ vỗ vào tay của mẹ: "Để con nói."

Trương Vân bình tĩnh đứng trước mặt của tôn mai: "Đồng chí Tôn, hôm qua lời tôi nói là không đúng, hy vọng cô đừng để ở trong lòng."

Tôn Mai vẫn chưa phản ứng lại.

Trương Vân nhắc nhở: "Chỉ dựa vào việc tôi nói cô nói dối đã vô cùng có lỗi rồi."

Từ hôm qua đến hôm nay, cho dù là kẻ khởi xướng Hứa Lỗi, hay là bố mẹ, cũng chưa từng có ai nói xin lỗi với Tôn Mai.

Tất cả mọi người đều chỉ trích cô, giống như tất cả là do cô không biết kiểm soát, bản thân cô rất ngu ngốc, nên mới có kết quả như bây giờ, cũng chỉ có Trương Vân cùng là người bị hại lại nói một câu xin lỗi với cô.

Tôn Mai nhỏ giọng khóc nức nở. Trương Vân kéo tay của mẹ, yên lặng đợi Tôn Mai khóc xong.

Tôn Mai: "Tôi đồng ý."

Tôn Mai hít hít cái mũi: "Tôi đồng ý ra mặt, chỉ cần có thể trừng trị được Hứa Lỗi, tôi dù như thế nào cũng được."

Mẹ Trương vô cùng vui mừng: "Được, vậy chiều hôm đó, không, bây giờ, bây giờ cô có thể cùng chúng tôi đến đồn công an được không?"

Bà sợ Tôn Mai sẽ hối hận.

Tôn Mai không chút lưu luyến ngôi nhà ở phía sau, kiên định nói: "Cháu có thể."

Cô ấy không trở về nhà lấy đồ, cũng không trở về nói một câu, cô ấy biết bây giờ bố mẹ của cô cũng không có ở nhà, bọn họ đã đến nhà họ Hứa đòi tiền, nhưng cô cũng không có suy nghĩ sẽ thông báo tin tức cho bố mẹ biết.

Trên thực tế, Tôn Mai cảm thấy rằng, những thứ ở phía sau cô vốn không phải nhà của bản thân mình.

"Bác gái à, sau khi cháu ra mặt, hy vọng ngài có thể tìm cho cháu một nơi để ở, đến khi hết năm cháu sẽ đi theo nhóm thanh niên trí thức vào thời gian sớm nhất."

Mẹ Trương: "Được, không có vấn đề gì, con của bác được phân cho một gian nhà ở, nơi đó vẫn để trống. Cháu có thể vào đó ở, cháu yên tâm, bác sẽ cho cháu những thứ mà bác đã hứa."

Mấy người bọn họ vội vàng đi về phía đồn công an, sau khi đến nơi cũng biết đã có người đi bắt Hứa Lỗi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right