Chương 253: Tạm giam

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,117 lượt đọc

Chương 253: Tạm giam

Những cảnh sát còn ở lại ghi chép cho Tôn Mai, Trương Vân cũng đưa ra bằng chứng.

Không lâu sau, cảnh sát đi bắt người đã quay trở lại.

Bắt đến đây cũng không chỉ có mỗi mình Hứa Lỗi, mà còn có bố mẹ của Tôn Mai, có bà Hứa đang ôm Hứa Đại Bảo khóc lóc thút thít ở phía sau.

Bố Tôn nhìn thấy con gái thì nổi trận lôi đình: "Tôn Mai! Mày thế mà lại vội vàng nói cho người khác biết chuyện này, nhà chúng ta và Hứa Lỗi không có quan hệ gì hết! Bây giờ bắt người còn muốn bắt đến trên đầu của chúng ta hay sao?"

Vốn Tô Tam Muội bị dọa cho choáng váng, nhưng nhìn thấy con gái thì nhào về phía trước muốn đánh muốn chửi: "Giỏi lắm, có phải là mày không? Có phải mày bảo người khác đến bắt bố mày và tao đúng không? Mày là cái đồ vô ơn, không có lương tâm!"

Lòng can đảm còn sót lại của Hứa Lỗi thì hoàn toàn vỡ nát, anh ta phát hiện được một chuyện không tốt, vậy mà Tôn Mai lại ngồi bên cạnh Trương Vân, thậm chí hai người còn không phải là trạng thái đối địch, rõ ràng là cùng nhau đến chỗ công an chờ kết quả.

Lúc này bà Hứa cũng bất chấp tất cả, quỳ gối xuống trước mặt Trương Vân: "Tiểu Vân à, con không thể nhẫn tâm như vậy được! Sao con có thể nhẫn tâm như vậy, sao con có thể tố cáo chồng của con được chứ? Con làm như vậy không thấy đau lòng hay sao? Con không cần Đại Bảo nữa à?"

...

Một căn phòng cãi nhau ầm ĩ, trực tiếp khiến các cảnh sát ngơ ngác hết cả lên.

Cảnh sát già xoa bóp mi tâm: "Tách bọn họ ra."

Nếu không tách ra, chuyện của mấy nhà này sẽ xem lẫn vào với nhau, tranh cãi ầm ĩ giống hệt như phường buôn bán vậy.

Một người cảnh sát đến gần tách bọn họ ra, vợ chồng nhà họ Tôn được đưa sang một bên khác, Hứa Lỗi thì được giam giữ một mình, còn lại những nhà khác thì để lại vài phút thời gian để nói chuyện.

Tôn Mai ở bên này thì vẫn khá ổn, hỏi cảnh sát vì sao lại bắt bố mẹ của mình.

Vẻ mặt của cảnh sát một lời khó nói hết: "Chúng tôi đến bắt người, mẹ của cô nói tiền vẫn chưa trả, phải đòi Hứa Hỗi hai trăm đồng. Sau đó bác gái nhà họ Hứa đó không đồng ý, hai người lập tức lôi kéo nhau, ở giữa suýt chút nữa đánh chảy máu. Bố của cô cũng đi lên phía trước, kết quả không cản được. Lúc chúng tôi đến, vừa lúc bắt gặp phải chuyện này."

Tôn Mai hốt hoảng: "Vậy bọn phải chờ bao lâu nữa?"

Cảnh sát: "Ít nhất cũng phải năm ngày, người của chúng tôi đi lên ngăn cản, mẹ của cô không phân biệt tốt xấu, ai cũng đánh."

Cho nên mới thấy được tầm quan trọng của sự nghiêm khắc, hành vi của Tô Tam Muội thuộc vào loại tấn công cảnh sát.

Giam giữ năm ngày cũng không oan.

Tôn Mai thở dài một hơi nhẹ nhõm, nếu là năm ngày, vậy cũng vừa khéo, cô có thể ở trong nhà trước, đợi đến năm ngày sau, cô sẽ đi đến chỗ của thanh niên trí thức hỏi thăm một chút, cùng lắm thì một mình đi xuống nông thôn, lúc trước cô cũng xuống rất sớm, có một năm còn xuống vào mùng một Tết nữa.

Bố mẹ của cô vẫn đang mắng chửi người khác, tâm tư của Tôn Mai lại bay đi xa.

Tô Tam Muội vừa khóc vừa ầm ĩ, cuối cùng chờ được tin tức bị giam năm ngày, không khác gì sấm sét giữa trời quang.

Bố Tôn lại càng thêm hoảng hốt.

Ông ta bị giam giữ năm ngày, đến khi được thả ra ngoài, công việc cũng sẽ làm lỡ mất hai ngày!

Nhà máy của bọn họ được nghỉ mấy ngày vào đầu năm, đến muộn thì không sao hết, nhưng nếu vì bị giam giữ mà đến muộn. Vậy tất cả đều xong rồi!

Bố Tôn nhào vào song cửa sắt, nước mắt giàn giụa: "đồng chí à! Cậu giúp tôi với, tôi còn có công việc, tôi còn có gia đình phải nuôi! Cậu có thể xem xét một chút được không, ba ngày! Ba ngày có được không?"

Chỉ cần là ba ngày, sẽ không làm lỡ công việc, cho dù tin tức bị bắt ở bên trong này bị truyền ra ngoài, ông ta cũng sẽ chỉ nói là bị vợ ảnh hưởng đến.

Cảnh sát: "Nghĩ cái gì vậy, chúng tôi cũng chỉ là dựa theo điều khoản mà làm việc. Ông đã làm như thế, tính chất sự việc đã rất tồi tệ."

Cũng chính vì nhà họ Hứa đến cả bản thân cũng không thể đảm bảo, nếu không vì như vậy, nhà họ Hứa hoàn toàn có thể tố cáo bọn họ tội ăn cướp.

Đến nhà người ta cướp giật tiền bạc, đây không phải là phải chịu tội hay sao.

Bố Tôn tê liệt ngã ngồi trên mặt đất, tất cả đều xong hết rồi!

Ông ta bị giam giữ, sau khi ra ngoài sợ là công việc cũng không giữ được.

Tất cả thu nhập trong gia đình sẽ không còn nữa, cuộc sống sau này phải trải qua như thế nào đây chứ!

Mà ở bên kia, người của nhà họ Hứa cũng đang ầm ĩ.

Nói đúng ra là do bà Hứa làm ầm ĩ.

Bà ta quỳ gối trước mặt Trương Vân cầu xin tha thứ: "Tiểu Vân à, con tha thứ cho Hứa Lỗi đi mà! Không phải con muốn ly hôn hay sao? Chúng ta đồng ý! Chỉ cần con không tố cáo thằng bé nữa!"

Mẹ Trương đẩy người ra: "Đừng nghĩ nữa."

Con gái của bà làm gì cần phải ly hôn, trực tiếp cắt đứt là được. Lỗi lầm của Hứa Lỗi đã như vậy, thì nên bị đưa vào tù mà ngồi.

Bà Hứa bị từ chối, chạy nhanh đến kéo cháu trai đáng thương lại gần: "Con nhìn Đại Bảo đi, con mau nhìn Đại Bảo đi! Tiểu Vân à, con nỡ lòng nào để Đại Bảo không có bố hay sao? Con nhẫn tâm để Đại Bảo sau này trên lưng mang tiếng xấu của bố nó ư?"

Trái tim của Trương Vân như bị đao cắt, cô ta từ trong cổ họng khó khăn nói ra một câu: "Tôi sẽ chăm sóc Đại Bảo thật tốt..."

Bà Hứa: "Con nói cái gì vậy chứ! Con không phải là đứa trẻ không có bố, Đại Bảo là con cháu của nhà họ Hứa chúng ta, thằng bé chỉ có mỗi một người bố là Hứa Lỗi mà thôi! Đại Bảo, Đại Bảo à! Cháu qua đây nói chuyện với mẹ của cháu đi! Để mẹ của cháu không tố cáo bố cháu nữa!"

Trương Vân nhịn không được sờ đầu con trai: "Đại Bảo à, mẹ sẽ giải thích với con..."

"Tôi không muốn nghe lời của bà nữa! Bà là một người phụ nữ xấu xa! Bà không phải là mẹ của tôi! Tôi không quen biết bà!"

Hứa Đại Bảo đánh rơi bàn tay của Trương Vân, trong ánh mắt là sự căm ghét khắc cốt ghi tâm.

Trương Vân ngơ ngác: "Đại Bảo à?"

Hứa Đại Bảo đã nhào vào lại trong lòng của bà nội: "Tôi không cần bà nữa! Bà đối xử không tốt với tôi! Luôn nói với tôi, không để cho tôi làm cái này không cho tôi làm cái kia! Tôi không cần bà nữa! Bà vào trong đó, dẫn bố tôi về đây mau! Tôi muốn bà nội và bố của tôi! Tôi họ Hứa!"

Trong nháy mắt Trương Vân như bị đặt trong băng tuyết, đây là con trai của cô sao? Đây là đứa trẻ mà cô vất vả cực khổ chăm sóc đấy ư?

Ngược lại mẹ Trương căm hận liếc mắt nhìn tất cả những người được gọi là thông gia này, bà kéo con gái xoay người rời đi.

"Chúng tôi sẽ không bỏ qua đâu! Đứa trẻ đó của nhà các người họ Hứa, vậy các người cứ chăm sóc nó cho tốt đi!"

Đồ vô ơn như thế, dẫn về chăm sóc thì được cái gì?

Mẹ Trương kéo Trương Vân rời đi, để lại bà Hứa phía sau với vẻ mặt đầy mồ hôi.

Bà Hứa vừa buồn phiền vừa sợ hãi: "Vừa rồi cháu nói cái gì vậy? Đó là mẹ của cháu mà!"

Vẻ mặt của Hứa Đại Bảo khó hiểu: "Nhưng tất cả những điều đó đều là những gì bà nội nói mà!"

Trong đầu bà Hứa được vang lên tất cả những thứ mà bản thân từng nói bên tai của cháu trai.

"Mẹ của cháu không cho cháu chơi, cháu xem cô ta xấu xa biết bao nhiêu!"

"Cháu mang họ Hứa, trong nhà của chúng ta cháu phải nhớ kỹ, bà và bố của cháu là người thân thiết nhất với cháu."

"Đại Bảo ngoan quá, sao mẹ của cháu lại không biết chừng mực như vậy, chỉ biết soi mói đâm chọc cháu thôi!"

...

Bà Hứa ngã nhào về phía sau, lại nghe thấy giọng nói của người khác.

"Mẹ kiếp, bác gái này sao lại hôn mê rồi! Đây không phải là đang gây thêm phiền phức ư?"

***

Đối với người sống cùng khu nhà với Hứa Lỗi, chuyện ầm ĩ ngày hôm nay có hơi nhiều.

Đầu tiên là vợ chồng nhà họ Tôn đến đòi tiền, còn nảy lòng tham đòi thêm tiền, sau đó bắt đầu đánh nhau với nhà họ Hứa. Đang lúc bà Lưu muốn đi lên ngăn cản, cảnh sát lại đến, còn đến tận bốn người.

Bốn người cảnh sát dẫn người đi, chỉ để lại ông Hứa mà không quan tâm. Bởi vì cơ thể của ông Hứa không tốt, đã phải nằm trên giường. Còn lại những người khác đều bị dẫn về đồn công an.

Tin tức Hứa Lỗi bị dẫn đi này như được chắp thêm cánh, nhanh chóng truyền đi khắp nơi.

"Tôi đã nói mà, vợ của cậu ta nhất định sẽ không bằng lòng, nhìn đi, đã trừng trị cậu ta rồi."

"Hoặc nên nói là xứng đáng mới đúng, loại người như hắn ta đã sống dựa vào vợ, còn dám ở bên ngoài lừa bịp, chính là tìm chết mà."

"Đúng vậy! Nên giam giữ gã lại, người gì vậy, lại khiến danh tiếng của chỗ chúng ta bị phá hủy."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right