Chương 255: Mất kiên nhẫn

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,574 lượt đọc

Chương 255: Mất kiên nhẫn

Lão Tứ vừa mới nói, Hứa Lỗi bị hai người phụ nữ tố cáo, là vợ của cậu ta và cô gái bị cậu ta lừa, hai người đều nói cậu ta có mối quan hệ nam nữ bất chính.

Tội danh này cũng không được coi là nhỏ, hơn nữa vẫn có thêm tình huống của người bị hại, phán quyết mấy năm cũng không phải không có khả năng.

Thời gian mấy năm đó, đợi đến lúc Hứa Lỗi được thả ra, còn có ai có thể chờ cậu ta được nữa chứ!

Mặt thẹo cân nhắc nhiều lần, cuối cùng vẫn nghe theo ý kiến của mọi người. Dù sao Hứa Lỗi cũng bị bắt rồi, thị trấn này sợ rằng ba năm nữa bọn họ cũng sẽ không quay lại nữa.

Một khi đã như vậy, không bằng làm một vụ lớn!

"Bây giờ chúng ta cùng sắp xếp, lão Tứ, cậu và Táo Hoa đi cùng nhau, giả bộ làm mẹ con, đi ra ngoài bắt đầu dò xét tình hình."

"Người thành thật, cậu cùng với người đó, hai người các cậu giả bộ là vợ chồng, cũng cùng đi ra ngoài dò xét tình hình."

"Còn lại những người khác đều chuẩn bị xong thuốc, sau đó đi tìm cái xe ngựa."

...

Giọng nói của mặt thẹo trầm xuống: "Lần này nếu muốn là một vụ lớn, sẽ không phải tiếc bất kỳ thứ gì! Đi liên hệ với mọi người, đi tìm xe ngựa."

Những người như bọn họ mặc kệ chuyện đời, cũng có một vài con đường của bản thân, có thể kiếm được mấy mối quan hệ. Chuyện về xe ngựa cũng có thể kiếm ra được.

"Nhớ rõ! Phải thật cẩn thận! Chúng ta làm một vụ cuối, có thành công hay không đều phải đi!"

"Nhớ rõ!"

***

Ngay vào lúc mọi người đều vội vàng đi dò xét tình hình, ngày ba mươi Tết cũng đã đến rồi.

Đây là lần đầu tiên Vương Anh ăn Tết ở trong thành phố.

Bắt đầu từ buổi chiều, những đứa trẻ của nhà họ Mã, nhà họ Lưu đều sẽ chạy qua chạy lại, hai người con dâu của bà Mã làm bánh đường, nhìn từng lớp hơi mỏng, mềm mại.

Xé ra một miếng, nhân đường trắng ở bên trong sẽ chảy xuống giống như nước chảy, phải ngả đầu ra để hứng lấy, nóng ấm vào trong miệng, lớp da ở bên ngoài cũng mềm dẻo co giãn.

Người của nhà họ Mã đến là người bạn nhỏ Lư Đản, thẹn thùng nhét bánh đường vào trong tay của Vương Anh rồi lập tức bỏ chạy.

Vương Anh ngăn người lại, lấy một nửa khoai lang viên và thịt viên mà nhà mình chiên, đựng trong bát chia cho cậu bé ấy.

"Cảm ơn ạ..." Mặt đứa trẻ đỏ rực, chạy nhanh như chớp.

Khoai lang viên khi chiên sẽ có mùi thơm ngọt, thịt viên thì có nhiều thịt ít rau, khiến một đám trẻ con của nhà họ Mã ăn đến mức khóe miệng dính đầy dầu bóng loáng.

Dương Đản mới năm tuổi xoay chuyển con mắt, lặng lẽ hỏi anh trai: "Vừa rồi anh mới tặng cho cô Vương cái gì vậy?"

Sao cô Vương lại tặng lại cho bọn họ thịt viên vậy chứ? Thịt viên này ăn thật là ngon, còn ngon hơn nhiều so với nhà bác cả làm nữa!

Lư Đản: "Là mẹ bảo anh đến tặng bánh đường nhà mình làm ấy."

Ngưu Đản lớn nhất ở trong phòng, xen mồm nói: "Anh thấy bà nói đúng, cô Vương là người có qua có lại. Trước kia bà của anh có tặng trứng gà cho cô ấy, cô ấy cũng tặng lại hơn nửa bát thịt cho nhà anh, nghe nói đó là thịt non, ăn ngon muốn chết luôn."

Dương Đản xem mồm: "Anh cả à, bà nói rồi, năm mới không được nói từ chết."

Ngưu Đản: "Ồ, ăn ngon không sống nổi."

Dương Đản: ...

"Sau đó lần này chúng ta tặng bánh đường cho cô ấy, cô ấy cũng tặng lại khoai lang viên và thịt viên cho chúng ta."

Lư Đản: "Nhưng em vẫn luôn cảm thấy đồ gì của nhà cô Vương ăn cũng ngon hết."

Lần trước là thịt non đó, cậu bé và anh cả chỉ thiếu điều cầm bát lên liếm sạch. Bác cả còn than thở khẽ nói bản thân làm cũng không kém, nhưng đối với Dương Đản mà nói thì đó là kém xa rất nhiều!

Đồ ăn của nhà cô Vương, cho dù cũng dùng nguyên liệu giống như nhà mình, nhưng lại ăn ngon hơn nhiều so với nhà mình!

Dương Đản mơ mơ hồ hồ nghe hai anh trai nói chuyện, não nhỏ chuyển động nhanh như bay.

Ý của anh trai chính là, mỗi lần cô Vương đều sẽ dựa vào đồ mà nhà bọn họ tặng để tặng lại đồ đáp lễ.

Dương Đản nắm chặt nắm tay nhỏ...

Sau một lúc lâu, khi Vương Anh đang nói chuyện cùng Trần Đông và Từ Sương, trong nhà có hai người đầu bếp, Vương Anh lại đang mang thai, những năm trước khi làm cơm tất niên cô còn có thể giúp đỡ rửa đồ ăn các thứ, năm nay ngay cả nhóm lửa cũng không làm được.

"Ô?" Vương Anh nhìn thấy một đứa bé xuất hiện ở cửa nhà mình.

"Dương Đản đấy à? Cháu có chuyện gì không?" Chẳng lẽ là Đinh Chiêu Đệ lại bảo thằng bé đến tặng đồ ăn à?

Không thể nào, không phải vừa rồi Lư Đản đã đến tặng rồi mà?

Có lẽ là do đã mang thai, bây giờ Vương Anh có nhiều sự bao dung hơn đối với trẻ con, cô vẫy tay bảo Dương Đản đi vào: "Bên ngoài lạnh lắm, mau vào đây nào."

Dương Đản thở hổn hển đi vào cửa, chớp chớp mắt hỏi Vương Anh: "Cô Vương ơi, cháu dùng thịt để đổi khoai lang viên của cô có được không ạ?"

Vừa rồi anh trai nói thịt viên ăn ngon, nhưng cậu bé lại cảm thấy thịt viên không ngon bằng khoai lang viên.

Mềm, vừa ngọt vừa thơm! Dương Đản giống như hiến vật quý lấy miếng thịt từ sau lưng ra.

"Đây ạ! Cháu muốn đổi một bát khoai lang viên ạ."

Vương Anh: ...

Vừa khéo giờ này phút này, bên ngoài truyền đến giọng nói tê tâm liệt phế của bà Mã: "Thịt đâu rồi?! Thịt của tôi đâu rồi!?"

Dù như thế nào bà Mã cũng không ngờ rằng thời gian bản thân chỉ vừa xoay người một cái, thịt ở trong nhà đã biến mất.

"Ai? Là ai đã lấy trộm thịt của tôi vậy chứ?!"

Mắt của bà Mã trợn muốn nứt ra, lúc này cũng tập trung vào một mục tiêu.

"Bà họ Hứa đáng chết này! Qua năm rồi mà lại lấy trộm thịt của tôi!"

Bà hung dữ đi ra cửa muốn gây chuyện với nhà họ Hứa.

Lại nói đến ngày hôm qua sau khi Hứa Lỗi bị bắt đi, bà Hứa đã hôn mê, sau đó mới được người đưa về nhà. Đến khi về nhà vẫn luôn không có tiếng động gì, hôm nay là ba mươi Tết, trong sân của những nhà khác đều đang truyền đến âm thanh ồn ào nấu cơm đổi đồ ăn, chỉ có nhà họ Hứa vẫn nồi lạnh bếp lạnh.

Vương Anh vừa nghe thấy bà Mã ở bên ngoài muốn đi gây chuyện, chạy nhanh ra bên ngoài ló đầu ra gọi một tiếng.

"Thịt ở chỗ này!"

Cô dở khóc dở cười, giữ lấy Dương Đản không có cách nào.

Dứt khoát lấy chậu lớn khoai lang chiên mà Từ Sương làm, cho Dương Đản một bát.

"Cho cháu này, lần sau không được lấy trộm thứ gì đó ở trong nhà nữa biết chưa, không nói rõ với người trong nhà mà cầm đồ của nhà mình đi, vậy sẽ bị coi là ăn trộm đó."

Dương Đản có chút sợ hãi rụt đầu lại, đến khi nhìn thấy Vương Anh cho cậu bé một bát lớn khoai lang viên, chút sợ hãi này đã biến mất không còn tăm hơi.

Bà Mã vội vàng chạy qua đây, nhìn thấy lưng quần của cháu trai mang theo miếng thịt, người vẫn còn đang ôm khoai lang viên ăn không ngừng, nào còn có thể biết cái gì với cái gì cơ chứ?

Trách không được vừa rồi tên nhóc Dương Đản này chạy đến hỏi thịt của nhà mình để ở đâu, còn hỏi bà có thích ăn khoai lang viên hay không.

Không ngờ lại đang ở chỗ này!

"Tên nhóc thối này, đợi đấy cho bà!" Năm mới không được đánh trẻ con, phần nợ này chỉ có thể tạm thời ghi vào trong sổ nhỏ.

Bởi vì Dương Đản cầm đi không ít khoai lang viên, nhà họ Mã lại tặng thêm một chút bánh mứt táo.

Nhà họ Lưu cũng tặng chút ruột già, lại tặng thêm ít thịt đầu heo. Lúc Vương Anh về nhà thì chiên cá và chiên thịt gà...

Buổi chiều hôm nay, tới tới lui lui đều là mọi người tặng hoặc đổi đồ ăn.

Đợi đến khi làm xong bữa cơm tất niên, từng nhà sẽ bắt đầu bắn pháo hoa, cuối cùng Vương Anh cũng được nghỉ ngơi, ngồi ở trước bàn cơm ăn miếng lớn.

Nhà của họ chiên cá đỏ dạ, vẫn có mùi vị thơm ngon như vậy, chiên nửa con cá còn lại thì làm mì cá, canh cá màu vàng kim, nước canh tươi ngon.

Vịt quay cũng có màu sắc đỏ sáng, lại có mùi thơm toả ra bốn phía, da vịt chấm với đường trắng, mùi vị vô cùng tuyệt vời.

Thịt gà thì làm thịt viên chiên, tạm thời lại làm thêm món ruột già xào.

...

Trong tay Từ Sương và Trần Đông cầm rượu vàng được hâm nóng, còn Vương Anh thì là nước sôi, ba người vui vẻ ngồi nghe radio đợi hết năm.

Trần Đông vừa ăn vừa nói: "Sang năm chúng ta sẽ có thêm một thành viên mới, đúng rồi, hai đứa chuẩn bị đặt tên con là gì chưa?"

Vương Anh và Từ Sương liếc mắt nhìn nhau, chuyện này thật sự là chưa nghĩ tới.

Trần Đông lập tức có thêm tinh thần: "Chỗ của ta có mấy cái tên rất hay, hai con thử chọn xem sao, ta sẽ tìm người xem thử cho hai đứa nhé?"

Vương Anh: "Không nhìn ra sư phụ còn là một người mê tín đấy."

Trần Đông: "Chuyện này cũng phải chú ý chứ, hai đứa cứ chờ đi, sắp tới ta sẽ hỏi thăm mọi người một chút."

Ngược lại Vương Anh cũng không có vấn đề gì hết: "Cũng được ạ."

"Nghe lời của thầy thì là được rồi, mì cá này thật không tệ..."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right