Chương 256: Bắt hết

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 401 lượt đọc

Chương 256: Bắt hết

Phía Vương Anh ở bên này thì vui vẻ sôi nổi, người một nhà Triệu Quân của xưởng làm đường ở bên kia lại không hài hòa như vậy.

Gần đây tâm trạng của Triệu Quân rất kém, không chỉ nhiều lần xem mắt không thành công, lại vì được nghỉ, hai đứa con Triệu Đông Triệu Tây cũng không trốn tiếp ở trong phòng mà là ra ngoài cửa tìm người vui chơi.

Kết quả lần đi chơi này lại chơi ra phiền phức, thường xuyên chọc cho những người khác tìm đến tận cửa.

Hôm nay là ngày ba mươi cũng không yên tĩnh.

"Cậu xem bộ quần áo này của tôi bị làm hỏng rồi, đốt pháo ném lên người của người qua đường, đứa trẻ này nhà mấy người giỏi quá nhỉ. Quần áo của chúng tôi là quần áo mới, mới mặc được có mấy hôm đã bị mấy người làm hỏng thành một lỗ như thế này rồi!"

Một người phụ nữ mặt dài kéo theo đứa con nhà bà ta ra chắn cửa muốn có lời giải thích.

Cả hai đời Triệu Quân chưa từng có khoảng thời gian nào mất nhiều thể diện như vậy, anh ta nở nụ cười, tốn thêm tiền để người ta rời đi.

Anh ta nghiêm mặt tìm Triệu Đông.

"Mày có thể để tao yên ổn được chút không hả?!"

Triệu Đông xoay mặt đi không nói lời nào.

Điệu bộ này của Triệu Đông khiến Triệu Quân tức muốn chết: "Tao nói mày đó mày có nghe không hả? Bây giờ là lần thứ mấy rồi? Vì sao mày luôn đốt pháo hoa vào người của người khác vậy hả?"

Triệu Đông vẫn không nói lời nào.

Triệu Tây ở bên cạnh cũng không dám thở mạnh.

Triệu Quân tức giận đến mức lá phổi cũng đau, dứt khoát rút dây lưng ra đánh Triệu Đông hai cái: "Mày có nói không hả?! Tao nuôi mày lớn như vậy, lại nuôi ra một kẻ thù có phải không? Tao vì hai đứa chúng mày, vừa làm bố vừa làm mẹ, cũng không lấy được mặt tốt của mày à? Mày là bố tao hay tao là bố mày? Mấy năm nay tao vì hai đứa chúng mày đã chịu nhiều khó khăn như thế nào mày có biết không?"

Vừa rồi bị đánh hai cái nhưng Triệu Đông vẫn không hé răng, nhưng Triệu Quân vừa nói những lời này lại giống như bật công tắc cho cậu ta.

Ánh mắt của Triệu Đông hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm bố của mình: "Tốt cho tôi? Ông làm cái gì cho tôi? Ông chỉ là muốn đi tìm phụ nữ thôi! Ông chỉ là vì bản thân mình mà thôi! Cái gì mà vì tôi cơ chứ, không phải vì ông muốn bản thân được thoải mái hơn à? Đừng có tìm lý do để trách móc tôi và em gái của tôi!"

Ánh mắt của Triệu Quân dại ra, nhìn về đời trước vô cùng xuất sắc, đời này lại có một đứa con trai hoàn toàn bất hiếu.

Triệu Đông: "Không phải ông hỏi tôi vì sao lại thích đốt pháo hoa lên người người khác à? Tôi nói cho ông biết! Bởi vì ông đấy! Ông khiến tôi ở trường học bị người ta cười chê, những người đó chê cười tôi, vậy vì sao tôi không thể lấy pháo hoa đốt lên bọn họ chứ?"

Triệu Đông chán ghét nhìn về phía bố của mình, con người ấy trưởng thành trong chớp mắt.

Lúc trước nhóc chỉ cảm thấy Triệu Quân không phải là một người bố đủ tư cách, nhưng mà lần trước, khi nhóc ở trường học bị người khác vây quanh nói nhóc không có mẹ, nói bố của nhóc mỗi ngày lúc nào cũng muốn tìm mẹ kế cho cậu ta, Triệu Đông vẫn luôn ôm sự hận thù rất sâu đối với bố của mình.

Không chỉ vì những chuyện này, những người bạn học đó còn thường xuyên chỉ vào nhóc ta rồi bịt mũi.

Bởi vì Triệu Quân giặt quần áo cho bọn họ không sạch, quần áo không sạch lại không phơi đủ nắng, trên người luôn mang theo một mùi thối như cơm thiu.

Mùi hương này bản thân Triệu Đông không ngửi thấy, nhưng người khác lại ngửi thấy được.

Còn có lúc trường học tổ chức đi tham quan viện bảo tàng tưởng niệm, đứa trẻ của những nhà khác đều sẽ mang theo đồ ăn và tiền, chỉ có bọn họ vẫn luôn đứng ở bên cạnh. Rõ ràng điều kiện của nhà nhóc ta không kém, nhưng trên người nhóc lại không có đồ ăn cũng không có tiền. Bởi vì Triệu Quân quá bận rộn, quên chuẩn bị cho cậu ta...

Những chuyện này đều là chuyện nhỏ, nhưng chuyện nhỏ tích lũy từ từ, cuối cùng trong lòng Triệu Đông đã dậy lên một làn sóng rất lớn.

Triệu Đông đã trưởng thành.

Nhóc ta trưởng thành gần như trong một đêm trong tiếng cười nhạo của người khác.

Tiếc nuối chính là, Triệu Quân cũng không nhận ra đứa con của mình đã lớn.

Triệu Đông: "Ông còn muốn đánh nữa không? Không đánh nữa thì tôi đi ngủ."

Cái gì mà ngày ba mươi Tết, cái gì mà năm mới, người một nhà bọn họ có chuyện gì vui vẻ để mà chúc mừng cơ chứ?

Triệu Quân ngơ ngác nhìn con trai mà Triệu Đông cũng không quan tâm điều gì mà nằm xuống ngủ.

Hàng xóm ở bên cạnh dựng thẳng lỗ tai lắng nghe, nghe xong mới thở dài một tiếng.

"Đúng là đáng thương."

Rõ ràng điều kiện trong nhà không tệ, nhưng Triệu Quân hết lần này đến lần khác lại có tính nóng nảy của đàn ông, chuyện trong nhà thì không làm, cũng không chú ý đến hai đứa con. Chỉ một lòng một dạ muốn tìm vợ kế, bây giờ thì tốt rồi, sợ rằng con trai cũng cách lòng.

"Mẹ ơi, ăn cơm thôi."

Người hàng xóm cuống quýt đứng dậy, không nghĩ nữa, dù sao nghĩ nữa thì đây cũng là cuộc sống của người khác.

Cuộc sống nhà ai cũng không phải do bản thân mình trải qua.

Cuộc sống của Triệu Quân ở bên đây không hề kém so với nhà người khác, trong tay người làm bố ấy giữ được tiền khi xuất ngũ, cũng được phân nhà ở, còn là một lãnh đạo nhỏ. Cho dù không lấy vợ, cuộc sống trong nhà cũng có thể trải qua tốt.

Hơn nữa, anh ta lấy vợ, có phải nên để ý đến bản thân tốt trước không?

Nhưng Triệu Quân cũng kém, quần áo thì giặt lộn xộn lung tung, cơm cũng làm lộn xộn lung tung, khi gặp người khác thì lại sáng sủa, nhưng sau khi nhà người khác nghe ngóng thử, ai mà chẳng biết người này chỉ làm ra vẻ, chuyện trong nhà một đầu ngón tay cũng không duỗi đến.

Đừng nói là hàng xóm, người quen biết Triệu Quân cũng khó hiểu.

Dù sao cũng là một người đã xuất ngũ, ở trong bộ đội cũng không đến mức như thế mới đúng, tất cả mọi người ở trong bộ đội cái gì cũng biết làm. Tại sao khi về nhà lại trở nên như vậy?

Thực ra, nếu đổi lại là đời trước Triệu Quân cũng không đến mức như thế, anh ta ở trong bộ đội cũng coi như là một người có đủ tư cách. Đời trước khi vừa mới chuyển nghề khi ấy anh ta cũng tự mình làm việc.

Nhưng bây giờ thì không phải vậy...

Chỉ là sống hai đời mà thôi.

Bây giờ Triệu Quân đối với trí nhớ của đời trước ấn tượng rất sâu.

Vương Anh hầu hạ anh ta mười năm như một, sớm đã hầu hạ anh ta đến biến chất.

Đời trước Vương Anh nhẫn nhục chịu đựng, ấn tượng của Triệu Quân đối với phụ nữ chính là giống với dáng vẻ đó của Vương Anh.

Chuyện trong nhà ngoài nhà đều phải làm, phải biết chăm sóc con cái, còn phải biết dạy dỗ con cái, không được ôm oán hận cũng không được nói lời phàn nàn.

Dưới cái tiêu chuẩn như vậy, Triệu Quân cho rằng tất cả phụ nữ đều nên như thế.

Nếu người khác không làm được, như vậy cô ta không phải là người phụ nữ tốt.

Người phụ nữ tốt phải biết cần cù tiết kiệm, biết quản lý chăm sóc công việc nhà, hiền lành dịu dàng, nghe lời hiểu chuyện.

Triệu Quân ôm suy nghĩ như thế, những người mà anh ta thân thiết đều không khiến anh ta hài lòng, chuyện trong nhà anh ta cũng có thể tha thứ cũng sẽ tha thứ, dù sao anh ta cảm thấy bản thân là người làm việc lớn, những chuyện nội trợ đó thật sự rất vô ích.

Lâu ngày thì trở thành như vậy.

Ba mươi Tết, tiếng pháo hoa vang khắp nơi, mọi nhà đều bắt đầu nấu sủi cảo ăn bữa cơm tất niên.

Nhà họ Triệu lại lạnh lẽo buồn tẻ như cái hầm.

Triệu Đông, Triệu Tây tùy tiện tìm cái đệm rồi đi ngủ, còn Triệu Quân thì nghe tiếng pháo hoa ở bên ngoài mà ngồi bất động.

Ánh sáng của pháo hoa bắn lên, xuyên thấu qua ô cửa sổ chiếu sáng cái bóng của Triệu Quân.

Triệu Đông mơ mơ màng màng nhìn thoáng qua gian nhà, lại hoảng hốt cảm thấy bản thân nhìn thấy hai hàng nước trong suốt trên má của bố mình.

Cậu ta xoay người một cái, cảm thấy buồn cười.

Sao bố của cậu ta có thể khóc cơ chứ?

***

Sáng mùng một Tết, bóng dáng của những người dân già cùng người thân cùng nhau ra đường.

Dù sao mọi người đều vội vàng đi chúc Tết, từng nhà đều có một nhóm người, bọn họ đi trên đường cũng không ai phát hiện ra điều gì.

Hôm nay bắt cóc trẻ con, những người lớn khác còn cho rằng con cái của mình ham chơi.

Mặt thẹo dùng tay ra hiệu, bọn họ chia làm hai người nhóm, một nhóm quây quanh nhóm nhà cũ, một nhóm khác thì quây quanh xưởng làm đường.

Bọn họ đều dò hỏi xong hết, xưởng làm đường là nhà xưởng lớn nhất, người trong khu nhà đó có nhiều, cũng có nhiều trẻ em, tính cảnh giác kém. Khung cảnh mùng một Tết cũng không phong phú như vậy.

"Đi nhanh về nhanh! Xe ở bên ngoài thành, dẫn theo người rồi tự mình đến đó!"

"Biết rồi!"

Không biết rằng đồn công an ở bên kia cũng tập hợp đầy đủ mọi người.

Gần như đã điều động tất cả lực lượng cảnh sát ở thị trấn đến đây, lại có mấy người mang theo võ trang. Hơn mười người nắm chặt nắm tay.

"Mục đích của chúng ta chính là không để xót bất kỳ ai! Tất cả đều bắt hết lại!"

"Đã rõ!"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right