Chương 257: Ngày đầu năm mới
Rất nhiều năm sau, người của huyện Nam Thiệu vẫn còn nhắc say sưa câu chuyện xảy ra vào Tết Âm lịch năm một chín bảy tư này.
Vào ngày này đã bắt đầu vào năm mới rồi nhưng cũng không có chuyện gì khác diễn ra.
Vương Anh và Từ Sương không có người cần đi chúc tết, đơn giản là nhà của Trần Đông ở với nhà của hai người họ một trước một sau, Trần Đông cũng không quan tâm đến việc này cho nên vào đêm ba mươi Tết đã nói với Từ Sương và Vương Anh rằng không cần vội, ông ấy cũng không lì xì cho học trò của mình.
"Chờ sang năm con mang theo con của con tới sớm một chút để sư phụ phát lì xì cho nó."
Từ Sương cũng không từ chối, chỉ nói với sư phụ của mình bằng giọng điệu ngoan cố: "Sang năm thì không được, phải đến năm sau mới được."
Sang năm con của anh còn chưa đầy một tuổi, muốn vợ của anh bế con sang nhà sư phụ để nhận tiền lì xì ư? Chuyện này tuyệt đối không có khả năng.
Trần Đông liếc nhìn học trò của mình một cái, sao ông ấy có thể không nghe ra được ý vị tốt xấu ở trong câu nói đó chứ.
Có điều cũng không phải là việc bất ngờ, mấy năm nay cuối cùng Từ Sương cũng đã có tình người hơn so với quá khứ. Trước đây mặc dù tay nghề của tên tiểu tử này tốt nhưng tính tình lại rất lạnh nhạt không có hứng thú với điều gì.
Bây giờ không giống như trước kia nữa, hở chút là nói những câu chặn họng người khác, đó là nhờ Vương Anh dạy dỗ tốt.
Vương Anh: "Sư phụ, ngày mai sư phụ không cần phải dậy sớm đúng không? Tiệm cơm cũng đã cho nghỉ rồi, hay là sáng mai bọn con mời sư phụ đến nhà ăn sủi cảo?"
Trần Đông xua tay: "Không được, gói sủi cảo xong thì mang đến nhà cho sư phụ hai cái. Sáng mai sư phụ sẽ không tới đâu."
Dừng lại một lát, Trần Đông nói: "Sáng mai các con cũng đừng tới hậu viện, sư phụ sẽ ở một mình tới trưa."
Trần Đông đi rồi, Vương Anh mới hỏi Từ Sương: "Sư phụ bị làm sao vậy? Sao ngày mai lại không tới?"
Vừa nãy cô thấy Trần Đông không muốn nói nhiều nên cũng không hỏi.
Từ Sương rửa sạch nồi chén, thu dọn xong mấy món ăn còn thừa trong nhà bỏ vào ngăn tủ khóa lại, tay bận bịu, trả lời: "Sáng sớm ngày mai em sẽ biết, bên này có rất nhiều người muốn đến chúc tết sư phụ. Đặc biệt là mấy lãnh đạo của xưởng nhà máy e là cũng muốn tới... Sư phụ nhìn thấy bọn họ là trong lòng cảm thấy không vui."
Trần Đông quyên góp toàn bộ sản nghiệp trong nhà đi, mấy lãnh đạo của xưởng nhà máy trước kia từng là công nhân cho nên mấy năm nay mối quan hệ của mọi người cũng trở nên tương đối xấu hổ.
Đã từng là thiếu gia của nhiều xưởng nhà máy giờ lại thành đầu bếp vô danh bình thường của một tiệm cơm, những công nhân lúc trước lại thành những lãnh đạo nghe người khác nịnh bợ.
Trần Đông cũng đã nghĩ trên thế giới này làm gì có chuyện nào lưỡng toàn kỳ mỹ. Mặc dù mấy lãnh đạo đó đối với Trần Đông rất khách khí, ôn hòa nhưng khó tránh khỏi có thái độ kia. Mặc kệ là lời nói có mang theo sự coi thường nhưng vẫn cẩn thận đôi chút, cho nên trong lòng Trần Đông cảm thấy không thoải mái.
Nhưng cứ mùng một mỗi năm, lãnh đạo của các xưởng nhà máy sẽ đi thăm những góa bụa làm trong xưởng cho nên cũng muốn tới thăm ông ấy, người nắm giữ quyền kế thừa đã vô tư quyên tặng cho đất nước, đưa chút gạo và mỳ làm quà, ngồi xuống nói vài câu, lúc gần đi còn chụp cùng Trần Đông một bức ảnh.
Từ Sương: "Không chỉ là xưởng nhà máy mà còn có lãnh đạo của tiệm cơm, bọn họ vẫn có chút giao tình với sư phụ."
Lần đông vui nhất là hai năm trước, lúc đó bên Trần Đông chỉ có một người nhưng theo thời gian nơi này dần đông người lên, tình thế cũng ổn hơn nhiều.
Vương Anh suy nghĩ một lúc: "Em có thể hiểu được, vậy ngày mai chúng ta đừng đi ra phía sau, hai chúng ta ăn sủi cảo xong rồi đi ra ngoài một chút được không?"
Dù không có họ hàng ở gần nhưng vẫn có bạn bè mà. Ăn tết chính là khoảng thời gian đi thăm bạn, trong túi cất bao lì xì và hạt dưa, đậu phộng cùng với mấy viên kẹo. Đi ra cửa mua khoai lang nướng, vừa đi vừa ăn, các cửa hàng trên đường đều nghỉ nhưng cũng không phải là tất cả. Có một số người sẽ bán đồ ăn vặt, mang theo đồ ăn vặt đi dạo ở công viên hoặc ở nhà máy sẽ có chỗ chiếu phim, kéo dài tới ba ngày sau.
Từ Sương gật đầu, anh cũng cảm thấy bản thân và Vương Anh không nên ở nhà.
Xưởng nhà máy và tiệm cơm Quốc Doanh, lãnh đạo của hai đơn vị bọn họ làm việc đều tới, lỡ như gặp phải thì sẽ tạo ra rất nhiều chuyện. Còn không bằng đi ra ngoài xem không khí náo nhiệt của huyện thành.
Đã tính toán xong xuôi, sáng sớm ngày hôm sau, Vương Anh và Từ Sương đã rời giường từ sớm, cả hai bắt đầu gói sủi cảo và ăn, ăn xong sủi cảo thì đi thăm hỏi các nhà ở trong đại viện.
Nhà họ Mã có nhiều con nên lúc sáng sớm khi Vương Anh và Từ Sương còn chưa kịp bỏ sủi cảo vào nồi, ngoại trừ đứa nhỏ nhất kia thì năm đứa nhóc còn lại đều đã tới hô to 'Năm mới vui vẻ' rồi.
Vương Anh cho năm đứa nhóc mỗi đứa hai viên kẹo và một nắm hạt dưa.
Thời buổi này chính là như thế, chỗ hàng xóm quê nhà cho kẹo và hạt dưa làm tiền mừng tuổi đã là không tồi rồi. Cũng cần vài đồng tiền mới mua được đó.
Mấy đứa nhóc nhà họ Mã vui vẻ cầm đi ăn.
Sau đó cắn hạt dưa, thơm nức, có lẽ là nhà họ Trần ở hậu viện đang xào xào gì đó, đầy đủ ngũ vị, hòa lẫn vào nhau.
Tiếp theo là mấy đứa nhóc của nhà họ Lưu, hai đứa nhỏ đó thẹn thùng nói một câu 'Năm mới vui vẻ'. Vương Anh đưa cho hai đứa nhóc mỗi người một bao lì xì màu đỏ.
Nếu như nói là đối đãi khác biệt thì thật ra cũng đúng, chủ yếu là do thím Lưu đã giúp đỡ cô rất nhiều cho nên không thể vơ đũa cả nắm được.
Mỗi một đứa lì xì hai đồng, thêm hai viên kẹo và một nắm hạt dưa.
Buổi sáng náo nhiệt cứ thế mà đi qua, hai người dọn dẹp đồ đạc một chút. Nhà họ Lưu bên kia cũng không có thân thích gì nhưng nhà họ Mã lại có, là Mã sư phó ở cách vách.
Nhưng Mã Ủng Quân còn đang ghi hận chuyện sư phụ của anh ta không dạy tay nghề cho anh ta nên không cho người trong nhà đến chúc tết. Vì thế khi nhìn thấy Vương Anh ra khỏi cửa đã hỏi hai câu.
Vương Anh ôn hòa trả lời: "Ở trong nhà cũng không có gì làm nên muốn đi ra ngoài hít thở không khí đôi chút."
Thím Lưu: "Đúng rồi Vương Anh, có phải năm nay xưởng của các cô chiếu phim đúng không? Chiếu phim gì thế?"
Vương Anh gật đầu: "Nhà thuộc viện của xưởng chúng tôi có chiếu phim, hình như là chiếu bộ 'Cô gái bán hoa'."
Đây là một bộ phim điện ảnh của Triều Tiên, hiện tại chiếu phim chính là dùng máy chiếu để chiếu lên bảng, bộ phim 'Cô gái bán hoa' này Vương Anh đã xem hai lần rồi. Có điều điện ảnh đối với những người ở đại viện đây thì còn rất mới mẻ, mấy đứa nhóc nghe thấy thế cũng lập tức nhảy nhót vui mừng.
"Vậy được, giữa trưa chúng ta ăn cơm xong thì đi chiếm chỗ ngồi như thế buổi tối là có thể xem."
Cho dù là ngày đông thì có phim để xem đã đủ khiến cho người khác vui mừng kích động rồi.
Mấy đứa nhóc không chờ được, lập tức la hét lên: "Giờ bọn con đi chiếm chỗ trước cho! Chiếm trước chỗ ngồi thì sau khi ăn cơm trưa xong là có thể ngồi vào xem được luôn!"
Nói xong lập tức chạy nhanh như chớp.
Vương Anh và Từ Sương, hai người cũng đi ra cửa, bọn họ chuẩn bị lắc lư vài vòng, đi đến công viên chơi. Nghe nói ở công viên có người đánh con quay đó.
Hai người đi theo con đường dẫn tới công viên, Từ Sương cầm tay Vương Anh vòng qua khuỷu tay của mình, giờ là mùng một của năm mới sẽ không có ai nhìn chằm chằm vào họ xem có phải là đang thân mật hay không.
Hai người đi đến bên cạnh đường đến xưởng nhà máy thấy có người đang trộm bán đồ vặt ngọt.
Thời gian ăn tết ăn chút đồ ăn vặt là chuyện bình thường cho nên có người nắm bắt được tâm lý này mà căn chuẩn khoảng này để đi bán đồ kiếm tiền.
Hình như người đến mua cũng rất đông, miệng Vương Anh lại thèm. Mỗi lần Từ Sương làm đồ ngọt đều không cho cô ăn nhiều, nếu như len lén làm trộm ở nhà thì không có khả năng, người này giám sát nghiêm ngặt còn hơn cả thanh tra nữa, cùng lắm là chỉ cho cô ăn củ mài đậu thôi!
Từ Sương thấy dáng vẻ của cô như vậy thì biết, chuẩn bị đi qua mua hai hộp củ mài đậu về. Gì mà khống chế phần đường, gì mà ăn ít đường, đối với anh xem như đã nhìn nhận rõ, bản thân không thể nhẫn tâm được.