Chương 258: Bắt cóc trẻ con

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,156 lượt đọc

Chương 258: Bắt cóc trẻ con

Sau khi Vương Anh mang thai, gương mặt càng ngày càng trắng, nhìn vào thấy tuổi tác nhỏ hơn, mặc dù trắng nhưng lại mềm mềm, bảo anh sao có thể nói ra lời từ chối được chứ?

"Hai hộp củ mài đậu."

Vương Anh cầm củ mài đậu vui vẻ cho vào miệng, đi chưa được vài bước đã nhìn thấy Trương Na.

Bên cạnh Trương Na rất ồn ào náo nhiệt, xung quanh có bảy đến tám đứa nhóc con, những đứa nhóc đó hình như bằng tuổi nhau, ồn đến mức làm Trương Na hoảng hốt cả lên.

"Chị Anh! Chị Anh!"

Vương Anh vui tươi hớn hở đi qua: "Năm mới vui vẻ, Tiểu Na, em ở đây làm gì thế?"

Vẻ mặt của Trương Na cầu cứu: "Đây là mấy đứa con của họ hàng nhà em, mẹ em bảo em dẫn bọn trẻ đi mua đồ ăn vặt."

Mặc dù cô ấy là con một trong gia đình nhưng họ hàng của bố và mẹ rất đông, gần như có thể xếp thành một đoàn lớn.

Cô ấy lại là người có gương mặt tròn, ở trong mắt người lớn dáng vẻ này vẫn chưa lớn còn là một đứa nhóc, cho nên lập tức đưa mấy đứa con tống cho cô ấy bảo cô ấy đưa bọn trẻ đi chơi.

Trương Na muốn nói chuyện với Vương Anh nhưng bị mấy đứa nhóc làm phiền đến phát điên đành đưa tiền cho bọn chúng: "Bên kia có bán đồ ăn ngọt đó, mau mau mau, mấy đứa mau đi qua mua đi."

Mấy đứa nhóc hoan hô một tiếng rồi chạy đi.

Trương Na nhẹ nhàng thở dài, lỗ tai như được cứu vớt.

Vương Anh cười ha hả nói đôi câu với Trương Na, dù sao khi ăn tết thì ai cũng giống như ai.

Trương Na: "Nhà em rất ồn ào luôn, nghe nói trong nhà có một người chị họ muốn ly hôn chồng, người chồng cũng không phải là dạng người tốt lành gì chỉ biết ăn cơm mềm của chị họ, còn lừa dối chị ấy nữa. Đúng là tức chết, bố em nói muốn đi đánh cho tên chồng đó một trận, mẹ em nói đừng nói cho em nghe nên đã đuổi em đi ra ngoài, chị nói xem sao có thể có loại đàn ông khốn nạn như thế chứ..."

Vương Anh: ...

"Chị họ của em có phải tên Trương Vân không?"

Trương Na ngạc nhiên nói: "Chị Anh, sao chị lại biết thế?"

Vương Anh cũng cảm thấy thật trùng hợp, ai có thể ngờ được Trương Vân và Trương Na là chị em họ đâu.

"Bọn chị là hàng xóm của nhau, ở cùng một đại viện."

Trương Na bị mọi người đuổi ra ngoài không cho nghe nên lúc này thấy Vương Anh nói như thế lập tức kích động tò mò thò qua hỏi chi tiết.

Vương Anh xua tay: "Thôi đi, thôi đi, qua mấy ngày nữa mọi chuyện xong xuôi rồi nói sau."

Vấn đề của Hứa Lỗi không chỉ riêng một mình anh ta mà còn phải chờ bắt được mẹ mìn, đến lúc ấy dù Trương Na không muốn nghe thì cũng sẽ nghe được.

Bỗng nhiên, Trương Na túm túm tay áo của Vương Anh: "Chị Anh, chị xem người đó có phải là Giang Lâm không?"

"Đúng là cô ta rồi, cô ta ở đây làm gì? Sao có vẻ khẩn trương thế?"

Cách một khoảng chỗ bán đồ ăn vặt, Giang Lâm cũng thấy các cô. Ngoài dự đoán chính là Giang Lâm chưa từng có phản ứng gì với hai người thì lúc này ngược lại chạy chậm tới đây.

"Vương Anh, Trương Na, các cô có thấy một đứa bé trai đầu cắt thành hình vỏ dưa không? Tầm bốn năm tuổi gì đó. Trên người mặc một chiếc áo màu xanh lục, trên đầu có đội mũ da."

Vương Anh liếc nhau với Từ Sương, trong lòng trầm xuống.

"Tôi không nhìn thấy." Giang Lâm như muốn điên lên, nước mắt cứ đảo quanh vòng mắt.

Đứa bé đó là con của chú cô ta, nói là muốn ra ngoài dạo chơi kết quả mới quay đầu lại đã không thấy tăm hơi đâu, cô ta vừa đi vừa hỏi, nhưng người trên đường đều nói không gặp.

Vương Anh giữ chặt Giang Lâm: "Khoan hãy đi, cô nói cho chúng tôi biết đặc điểm rồi chúng ta cùng nhau đi tìm."

"Trương Na, em đi qua đó mang mấy đứa nhóc của họ hàng em lại đây bảo chúng đừng chạy lung tung." Trong lòng của Vương Anh cũng thấy bối rối, cảnh sát cũng bắt đầu thu lưới nhưng sao còn chưa bắt được mấy người còn lại?

Không ngờ, bên phía cảnh sát cũng đang rất nôn nóng.

Đám mặt thẹo tản ra thì bọn họ cũng cho người đi theo dõi, bình quân là ba đến năm người theo dõi một người, không bao lâu đã bắt được gần hết.

Nhưng vẫn để lọt lưới hai tên.

Mấy người cảnh sát đi theo dõi về cảm thấy rất buồn bực: "Là một người nữ, trang phục của cô ta thay đổi thường xuyên, chúng tôi chỉ mới không chú ý một chút là cô đã mất tích mất tăm không thấy đâu nữa. Còn một kẻ khác là nam cũng đi với cô ta, hai người đóng giả thành cặp vợ chồng."

Vị cảnh sát già đập bàn: "Nhanh chóng đi tìm đi!"

Nếu như để lọt lưới qua khu vực này thì e là sau này muốn bắt cũng không được dễ dàng.

Giờ phút này, một đôi giả dạng vợ chồng đang đi theo đường bên ngoài dọc theo xưởng nhà máy. Hai người một người bế một đứa nhóc. Nhìn bề ngoài thì giống như một gia đình bình thường đang ra ngoài chơi chứ không có gì khác cả.

"Mẹ nó, sao lão Đao còn chưa tới nữa, đúng là phế vật mà, thời điểm cần dùng cũng không thể dùng được!"

"Chúng ta bế đứa nhóc này lâu cũng không được, tên này ăn nhiều nên béo khi bế rất khó chịu. Hay là chúng ta đi về nhà hoang kia nghỉ ngơi trước?"

Người kiến nghị chính là nữ lái buôn, cô ta ôm một đứa bé đầu đội mũ da, vừa thấy đã biết là con nhà giàu, được chăm sóc tốt, cho nên vô cùng nặng, hại cô ta vừa bế vừa đi vài bước đã thở dốc không hơi.

Tên đàn ông có vẻ mặt hung ác: "Không được! Chúng ta không thể quay về nơi đó nữa, nếu hai đứa nhóc mà tỉnh làm ồn lên thì chúng ta phải làm sao? Hơn nữa, nơi này tôi thấy không còn thích hợp để ở, chắc gần đây có chỗ nào đó không ổn..."

Nữ lái buôn: "Vậy phải làm sao bây giờ?"

Tên đàn ông cắn răng: "Trước tiên chúng ta cứ nhìn xung quanh xem, nếu không thể ra khỏi huyện thành thì chúng ta sẽ trốn ở bên trong xưởng nhà máy. Đến lúc đó nếu thấy tình hình không tốt thì chúng ta ném người lại rồi chạy."

Nữ lái buôn: "Cũng đúng, vậy nhanh chạy đi thôi."

Hai người men theo chân tường mà đi, giờ là lúc ăn tết có không ít người đang đi tới nhà họ hàng hay nhà bạn để thăm, có nhiều người ôm con như hai người họ cho nên không có ai nhìn ra sơ suất gì.

...

Bên kia, Vương Anh thượng lượng với Từ Sương một chút rồi nói với Giang Lâm: "Như vậy đi, hiện giờ cô đi tìm chú của cô, một người đi báo cảnh sát một người đi tìm trưởng ban bảo vệ của xưởng, nói sự việc của đứa nhỏ, nói cho rõ hôm nay em họ cô mặc đồ màu gì, đầu đội gì để cho mọi người ở trong xưởng cùng nhau đi tìm."

Mùng một của năm mới, tàu chở khách cũng dừng hoạt động nên sẽ khó mà đi ra khỏi huyện thành. Chắc chắn người chưa đi xa được.

"Nhiều người thì càng dễ tìm, chúng tôi cũng sẽ giúp đỡ một phen. Đúng rồi, nhớ chú ý tới những cặp vợ chồng nào bế con một chút, xem đứa bé có ngủ hay không, tôi nghe nói mấy bọn buôn người đều bỏ thuốc mê cho trẻ con rồi bế đi."

"Nếu có ai phát hiện ra thì đi tìm cảnh sát hoặc trưởng ban bảo vệ, đừng một mình đối đầu với bọn chúng."

Giang Lâm đã hoảng sợ, lúc này nghe Vương Anh nói thì gật đầu như giã tỏi, sớm đem những mâu thuẫn giữa hai người vứt ra sau đầu.

"Tôi lập tức đi ngay."

Trương Na cũng bị dọa sợ không nhẹ, nhanh chóng tống cổ những đứa con của họ hàng về nhà: "Trên đường đừng nói chuyện với người lạ, tay cầm lấy tay nhau, đừng để một ai ở lại sau, sau khi trở về thì không được đi đâu nữa."

Cô ấy cũng muốn giúp Giang Lâm đi tìm đứa trẻ bị mất tích, không rảnh lo đưa bọn nhóc trở về nhà.

Các bạn nhỏ cũng bị dọa sợ không nhẹ, nhanh chóng chạy đi về nhà.

Vương Anh lôi kéo tay của Từ Sương, cũng không đi công viên nữa mà đứng ở cửa lớn nhìn chằm chằm đám người ra ra vào vào.

Từ Sương đứng lên phía trước Vương Anh bảo vệ cô ở đằng sau: "Hay là em đi về nhà trước đi, để một mình anh đi tìm là được rồi?"

Vương Anh lắc đầu: "Không sao, em cũng không đi đâu, chỉ ở lại đây nhìn xem."

Để cô về nhà nóng lòng mong ngóng thì chi bằng để cô ở chỗ này chờ tin còn hơn.

Không bao lâu sau, người của xưởng nhà máy đã tới đi tìm. Cảnh sát bên kia cũng nghe nói mất tích trẻ em nên nhanh chóng tập trung lực lượng lại đây.

Phòng trong xưởng nhà máy chuẩn bị chiếu phim cũng không chiếu nữa, từng nhà bắt đầu sắp xếp cho con của mình xong rồi tham gia đi tìm. Rốt cuộc mấy kẻ buôn người này đúng là đáng chết, nhà ai mà không có con cái đâu? Mùng một tết còn dám đi bắt người, đúng là bại hoại hết sức!

"Bắt được người thì phải đánh cho một trận!"

"Tức chết tôi rồi, mùng một năm mới đáng lẽ phải tốt đẹp ai ngờ gặp phải chuyện này đúng là không sợ gặp báo ứng mà!"

"Chết tôi mất!"

Chú của Giang Lâm đang đi thăm những góa bụa cũng lập tức trở về ngay, người trong nhà của Trương Na cũng ra hỗ trợ.

Sau cuộc điều tra phát hiện ngoài đứa nhỏ của nhà Giang Lâm thì còn có một đứa của công nhân viên chức làm trong xưởng nhà máy cũng bị bắt đi. Người nhà không tìm thấy con thì khóc thiếu chút nữa đã hôn mê, cũng may trong xưởng có người đi tìm giúp.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right