Chương 259: Thu lưới thành công
Trong lòng Vương Anh cảm thán, thời đại này những người nhân dân lao động thật là thuần phác. Phố lớn ngõ nhỏ ai ai cũng cảnh giác chỉ muốn bắt được người ra.
Có điều hai kẻ kia cũng chẳng trốn được bao lâu đâu. Vốn dĩ bọn họ cảm thấy trốn trong xưởng là an toàn nhất là vì mùng một năm mới ở nhà máy lớn như thế cũng không dễ dàng để đi tìm người.
Nào ai ngờ không bao lâu sau người trong xưởng động viên nhau đi tìm, cũng có người thấy chắc là trẻ con đi chơi trò trốn tìm cho nên cũng có một số người đi tìm trong từng ngóc ngách.
Nghe thấy bên ngoài có âm thanh, tên đàn ông trực tiếp lấy dao ra, đâm hai nhát vào đùi của hai đứa nhỏ.
Nữ lái buôn: "Anh đang làm gì thế hả?"
Tên đàn ông: "Không đâm chết được, nếu như ở trên đùi có vết thương thì sẽ kéo dài thời gian chạy trốn của hai chúng ta, lúc đó mấy người kia sẽ lựa chọn cứu hai đứa nhóc mà. Đừng nói nữa, mau chạy đi."
Nữ lái buôn thất tha thất thểu chạy theo tên đàn ông đi ra ngoài.
Hai đứa nhóc cũng bị đâm cho tỉnh, khóc oa oa.
Tiếng khóc lập tức hấp dẫn người lại, có người vui mừng hô lên.
"Ở chỗ này! Ở chỗ này!"
"Ông trời của tôi ơi! Sao có một bãi máu lớn thế này!?"
"Mau mau đưa tới bệnh viện nhanh lên!"
"Con mẹ nói, tôi muốn róc thịt bọn buôn người ra!"
...
Đám người nhanh chóng đưa hai đứa nhóc đến phòng y tế.
Tim Vương Anh thắt lại: "Để em đi xem sao."
Đúng là bọn ác ôn, khốn nạn, lúc chạy trốn còn dám hại người!
Từ Sương đưa Vương Anh tới phòng y tế, Giang Lâm đã ở bên cạnh khóc lóc. Người nhà của hai đứa nhóc cũng khóc ầm lên.
Vương Anh thấy Giang Lâm khóc không còn hình dạng bèn đẩy người ra: "Để tôi."
Vương Anh bắt đầu xử lý vết thương ở đùi của hai đứa nhóc đâu vào đấy, vết thương không phải ở chỗ chí mạng chỉ là bị đâm vào đùi, cũng không biết là may mắn hay là bất hạnh nữa, máu lưu lại nhìn rất dọa người nhưng cũng không còn vấn đề gì lớn.
Vương Anh vội vàng xử lý vết thương cho hai đứa nhóc thật tốt, sau đó cho hai đứa hai chén nước linh tuyền để uống. Chờ đến khi Vương Anh xử lý tốt mọi chuyện thì bên kia đã truyền đến tin tức.
"Bắt được người rồi! Bắt được rồi!"
"Người ở đâu?"
Hai nhà bỏ lại hai đứa nhóc đó, chạy như bay ra ngoài.
"Đánh chết bọn chúng!"
Hai tên buôn người vốn định làm hai đứa nhóc bị thương để di dời lực chú ý của người dân, nhưng hai tên kia cũng lo lắng nếu như hai đứa nhóc ổn định hơn e là sẽ nói ra đặc điểm nhận dạng của bọn chúng cho nên vừa muốn quay đầu vừa muốn chạy. Nhưng trăm triệu lần không ngờ tới bởi vì hành động này của hai tên kia đã chọc mọi người giận dữ.
Đã là xã hội kiểu mới vậy mà còn có đám mẹ mìn dám cầm dao trong người.
Tất cả mọi người đều bắt đầu đi tìm hai kẻ kia. Gặp ai có bộ dạng khả nghi là sẽ trực tiếp chặn đường hỏi.
Hai tên lái buôn còn chưa kịp ra khỏi phạm vi của xưởng nhà máy đã bị mọi người phát hiện ra điều không thích hợp. Vừa mới gọi hai người kia lại hỏi một chút thì hai người này đã chột dạ, để lộ rõ chân tướng.
"Tóm lại là bắt người lại mà đánh."
Trương Na xem toàn bộ hành trình rồi báo tin cho Vương Anh biết: "Bị đánh thảm lắm chị Anh ạ!"
Cảnh sát cũng không cản mọi người đánh chỉ đừng đánh chết người là được.
Chú của Giang Lâm cũng chính là xưởng phó của xưởng nhà máy, rũ bỏ hình tượng, nhào lên hung hăng đánh một trận.
Vương Anh: "Đáng đời quân gian ác."
Kẻ phạm tội đều có những lý do bất đắc dĩ của mình nhưng duy nhất chỉ có bọn buôn người là không có lý do gì để biện minh cho bản thân, không có kẻ buôn người nào có nỗi khổ riêng cả, tất cả là lũ mất dạy.
Vương Anh trông nom hai đứa nhỏ trong chốc lát, thấy tình trạng đã tốt hơn thì bảo người nhà đưa đi bệnh viện: "Mặc dù đứa nhóc khôi phục nhanh nhưng vẫn không thể lơ là, thiếu cảnh giác được, Tôi kiến nghị mọi người vẫn nên để hai đứa nhỏ tới bệnh viện điều trị vài ngày chờ đến khi nào ổn hơn mới thôi."
Hiện tại Vương Anh vẫn không thể yên tâm về phương diện tâm lý của hai đứa bé này cho lắm.
Đầu tiên là hai đứa nhóc bị bắt cóc đi rồi bị đâm một đao vào đùi, vết thương trên cơ thể thì chắc chắn sẽ không sao nhưng có điều nỗi sợ hãi đã in sâu vào trong lòng rồi.
Nghe như thế bác sĩ Dương cũng tán đồng nói: "Bác sĩ Vương nói rất đúng, sau khi mấy người đưa hai đứa bé tới bệnh viện thì nhớ rõ phải đợi đến khi khỏe lại mới trở về."
Đây cũng là cách để tránh đi đầu sóng ngọn gió, nếu không khi đứa bé về nhà gặp phải ai có lòng tò mò đi hỏi làm cho đứa bé nhớ lại như thế sẽ không tốt.
Giang Lâm nhỏ giọng nói lời cảm ơn hết lời này đến lời khác, mặt khác người nhà cũng chảy nước mắt mà đưa con đến bệnh viện.
Vương Anh thở phào một hơi: "Cuối cùng cũng bắt được hết bọn chúng."
Lúc trước tiêu tốn nhiều thời gian như vậy nhưng cũng xem như rút được củ cải ra khỏi bùn, lần này xem như đã dọn sạch đám người vô lương tâm được rồii.
Mùa xuân năm một chín bảy tư, sự kiện ồn ào này cứ thế kéo ra tấm màn che để lộ ánh sáng tươi đẹp.
Bởi vì vụ việc này có rất nhiều người tham gia, với lại xảy ra ở nhiều khu vực cho nên chuyện thẩm tra xử lý cũng cực kỳ tốn công sức.
Qua mười lăm ngày sau vụ việc mới được xem như là sáng tỏ.
Trần Đông đọc thấy tin tức trên báo, lúc nói với Vương Anh vẫn tràn đầy sự tức giận: "Nhóm người này đúng là khốn nạn, nghe nói đã ở thủ đô tác quai tác quái mấy năm. Vẫn luôn len lỏi gây án khắp nơi, bắt cóc rất nhiều đứa trẻ, nhiều đến mức ngay cả bọn chúng cũng không nhớ bản thân đã bắt bao nhiêu đứa trẻ đi."
"Bắt cóc trẻ con ngay trong huyện thành, đứa nào chưa lớn tuổi lắm thì bán vào huyện thành khác hoặc là bán vào công xã. Những đứa trẻ nào lớn tuổi hơn sẽ bán vào trong núi. Cả một đống người vợ trẻ cũng bị bán vào trong hang núi sâu."
"Tên Hứa Lỗi kia cũng chẳng phải giống tốt lành gì, năm ngoái khi chúng ta bị mất đứa trẻ đó chính anh ta đã liên hệ người của mình để giải quyết. Nhà ở gần đại viện ta nhất kia cũng là tiệm cơm của sư phụ, khi đó anh ta giống như người phục vụ làm trong tiệm cơm."
"Hứa Lỗi là tên súc sinh, bắt cóc đứa con mới đầy ba tuổi của nhà người ta đi. Đến tận bây giờ vẫn chưa tìm về được."
...
Loại việc này chỉ cần nghe một chút đã đủ khiến cho ngọn lửa trong lòng mọi người bùng cháy mãnh liệt.
Vương Anh: "Aida, nếu đã điều tra xong thì có thể chờ mong người ta đi tìm mấy đứa trẻ đã bị bắt cóc về."
Việc mấy đứa trẻ bị bắt cóc cũng có một phần là do người quen tiếp tay gây án, lỡ như không tìm thấy được thì đó chính là đả kích lớn nhất đối với những người nhà của đứa trẻ đó.
Trước đó còn có thể an ủi bản thân nhưng giờ đây sợ là sẽ quy hết lỗi lầm lên trên người mình, oán hận bản thân vì đã kết giao với người bạn xấu xa là tên Hứa Lỗi kia nên mới có chuyện tày trời này.
Quả nhiên, khi tin tức được đưa ra, đồn công án bắt đầu phái người căn cứ theo bản tường trình mà đi tìm mấy đứa trẻ, cũng thông báo cho những gia đình có những đứa con bị bắt cóc biết.
Buổi tối khi Vương Anh tan làm đã thấy Từ Sương đi tới đây đón cô về.
Vương Anh: "Đã nói với anh là không cần đón rồi mà, hôm nay em và Trương Na sẽ đi mua chút đồ mới đến tiệm cơm tìm anh."
Từ sau khi Vương Anh giúp Giang Lâm thì gần đây Giang Lâm luôn đặc biệt tặng quà cho Vương Anh.
Điều kiện gia đình cô ta tốt, nên khi tặng quà nào là lá trà đại hồng bào, sữa mạch nha, sữa bò đều được tặng cho Vương Anh hết.
Vương Anh thật sự vừa ngại ngùng vừa xấu hổ mà nhận lấy, cảm thấy cần phải mua quà đáp lễ đưa cho Giang Lâm nhưng cô ấy lại không cần, vì thế đành phải đi mua tặng cho em họ của Giang Lâm, đứa bé đó vẫn đang ở bệnh viện đến ngày hôm nay, hai ngày nữa mới được xuất viện, Vương Anh nghĩ hay là đi mua cho thằng bé món đồ chơi nào đó.
Cho nên cô đã nói với Từ Sương không cần tới đón mình, cô và Trương Na sẽ đi mua quà mua xong mới đến tiệm cơm tìm anh. Nhưng Từ Sương cau mày: "Anh không yên tâm."
"Hôm nay đồng chí cảnh sát đã thông báo tình huống cho người nhà các đứa bé kia."
Nói đúng hơn chính là buổi chiều cảnh sát đã phái người tới nói, Từ Sương trơ mắt nhìn một người phục vụ trong tiệm cơm bị gọi đi, sau khi trở về không nói hai lời lập tức đi ra sau bếp cầm đao.
Vương Anh hoảng sợ: "Sẽ không xảy ra việc gì chứ?"
Từ Sương lắc đầu, anh đã cản người ta lại, nhìn một người cao lớn khóc thương tâm vô cùng.
Khóc xong, người đó lại giãy giụa muốn đi tìm người để tính sổ.