Chương 260: Kết cục của nhà họ Hứa
Hứa Lỗi bị bắt đi, nỗi căm hận của những người này không biết phát tiết với ai, chỉ có thể phát tiết lên người nhà của tên Hứa Lỗi mà thôi.
Từ Sương sợ Vương Anh không biết rõ tình huống lúc về nhà không có phòng bị gì nên chạy tới đây đón người.
Vương Anh nói với Trương Na một tiếng là không đi mua quà nữa, sau đó đi theo Từ Sương về nhà.
"Bên Hứa Lỗi không có tin tức gì sao? Chắc sẽ không để cho anh ta chịu tội một mình đâu nhỉ?"
Từ Sương: "Anh ta đã bị nhốt lại rồi, nghe nói mức án thấp nhất là tù chung thân. Nếu như mức án cao hơn thì khó mà nói..."
Vương Anh có hơi tò mò: "Anh ta làm nhiều năm như thế chắc chắn trong tay có không ít tiền. Nhưng sao lại không tìm thấy được đồng nào?"
"Tìm thấy rồi, đúng là lúc đầu không thấy với lại miệng của anh ta cũng kín mít. Sau đó Trương Vân tới, rốt cuộc vẫn là vợ chồng nên Trương Vân hỗ trợ cảnh sát tìm được."
Từ Sương cảm thấy một lời khó mà nói hết: "Anh ta cất giữ hơn một nghìn đồng giấu ở trong cái bếp bị hư bên ngoài ngôi nhà hoang. Sau khi Trương Vân giúp đỡ tìm được, người này nói với cảnh sát anh ta định cầm tiền rồi nhập cư trái phép lên Hương Cảng (Hồng Kông)."
Vương Anh: "Đi Hương Cảng? Nơi này của chúng ta cách Hương Cảng cả ngàn dặm đấy."
Nơi bọn họ ở là phương Bắc, nếu muốn đến phương Nam thì phải mất ít nhất mấy ngày đêm đi xe lửa, còn nếu muốn đi Hương Cảng ...
Từ Sương: "Nói người này thông minh thì đúng là thông minh, nói người này ngu xuẩn thì đúng là ngu xuẩn. Lúc anh ta đi học cũng giống như này, luôn cảm thấy bản thân có tài nhưng không gặp thời."
Vương Anh: "Ha hả, em có thể nhìn ra được."
Nếu không sao có thể có tự tin dùng chữ ghép vần để đi viết thư tình chứ?
"Đồn công an đã xem xét hết vật dụng của anh ta, người này viết khá nhiều bài thơ, ý nghĩa của những bài đó đều cảm thấy quốc gia đang làm chậm trễ mình, nếu không sao anh ta có thể không có chỗ nào để vận dụng năng lực như bây giờ. Anh ta muốn cầm một ngàn đồng để đi Hương Cảng mua phòng ở, sống những ngày tốt đẹp."
Vương Anh: "..."
Một ngàn đồng mà muốn đi mua phòng ở thì đúng là đánh rắm!
Người này thực sự cho rằng Hương Cảng là thiên đường hay sao? Điều này chẳng khác nào những người ở thập niên tám mươi tin rằng có một quốc gia nào đó có đầy tiền vàng, chỉ cần rửa bát thôi cũng có mức lương ba mươi vạn đồng bạc một tháng rồi.
Thậm chí Vương Anh còn không thèm nói nữa, hiển nhiên là cô thấy tên này chỉ có đầu óc của những đứa trẻ thơ mà thôi.
Từ Sương đưa Vương Anh tới tiệm cơm, chờ đến khi Từ Sương bận xong lúc này hai người mới cùng nhau đi về nhà.
Vốn tưởng rằng sẽ trở về nhà muộn một chút để mọi chuyện xảy ra trong đại viện được giải quyết ổn thỏa nhưng khi vừa về tới nhà vẫn còn thấy có một đám người đang vây quanh nhà họ Hứa. Buổi tối mở đèn lên, bóng người in đậm lên mặt đất, nhưng không có ai nói lời nào chỉ ngẫu nhiên có một hai tiếng nức nở và tiếng khóc vang lên.
Thím Lưu bị dọa sợ không nhẹ, thấy hai người họ trở về lập tức đi ra ngoài nghênh đón, che chở Vương Anh đi vào trong nhà.
"Cô đừng đi ra ngoài, có khả năng là những người này sẽ không dễ dàng buông tha đâu."
Vương Anh nhìn đám người vây quanh ở bên ngoài, không thể thấy được trong nhà họ Hứa, nhẹ giọng nói: "Đây là có chuyện gì?"
Nhắc tới chuyện này ngay cả trái tim của thím Lưu đến giờ vẫn còn nhảy dựng lên: "Lúc chiều có mấy người tới, bốn nhà có đứa con bị bắt cóc cũng tới, đầu tiên là làm ầm lên sau đó vừa khóc vừa mắng, hai vợ chồng thím Hứa mang theo Hứa Đại Bảo đóng chặt cửa bên trong không đi ra. Giờ như cô cũng thấy đó, bắt đầu ném đồ đạc đi rồi..."
Nếu không phải bà ấy ngăn cản lại e là những người này đã đập phá hỏng hai gian phòng ở của nhà họ Hứa từ chiều.
Thím Lưu đã ở cùng sân nhà với nhà họ Hứa nhiều năm, cho dù không thích người nhà này nhưng bất thình lình bị biến cố như vậy cũng sợ hãi rất nhiều.
"Cảnh sát cũng đã tới đây hai lần, khuyên nhủ rất lâu nhưng bọn họ không đi. Bọn họ chỉ muốn đập phá. Có hai nhà muốn vào trong xách Hứa Đại Bảo ra ngoài nhưng may mà đã có người ngăn lại."
Nhà họ Hứa bị người đập phá, thấy đồ gì là bị đập đồ ấy.
Thím Lưu thở dài: "Đúng là tạo nghiệt mà."
Vương Anh và Từ Sương trở về nhà, hai người cũng không nói gì thêm.
...
Nhà họ Hứa đã hoàn toàn xong rồi, đồ trong nhà bị đập phá hết không còn cái nào. Cả nhà cũng chỉ còn hai ông bà già yếu, cũng chẳng đánh được ai. Nhưng công an vẫn không dám thiếu cảnh giác, phái hai người ở lại chỗ này canh giữ, không ngừng khuyên nhủ những gia đình có con bị bắt cóc đi.
Hứa Lỗi đã bị bắt, sợ những người này quá căm hận rồi ghi hằn lên người nhà của anh ta.
Mọi người và thím Lưu cùng nhau giúp đỡ khuyên nhủ rốt cuộc cũng khuyên được mọi người đi về nhà.
Bà Hứa cũng không dám ở lại trong đại viện nữa.
Bà ta khóc lóc đến mức muốn công an đưa bà ta đi: "Tôi không muốn sống ở đây nữa!"
Những người đó dùng hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm vào bọn họ, có ai biết được nửa đêm bọn họ có tới nữa hay không!
Bà Hứa chỉ cảm thấy cuộc sống gần đây như một cơn ác mộng mà bà ta chưa thể tỉnh lại được. Đang yên đang lành sao con trai của bà ta lại trở thành một tên mẹ mìn?
Còn nói cái gì mà con trai của bà ta bắt cóc rất nhiều đứa con nít, làm nhiều chuyện táng tận lương tâm? Lúc mới đầu bà Hứa còn đang muốn làm ầm ĩ đi tìm người hỏi cho rõ ràng, dù sao bà ta không thể tin được chuyện này.
Nhưng chờ đến khi những người đó tìm tới cửa, bà Hứa bất giác lùi về sau.
Hiện tại ngay cả cảnh sát cũng nói điều đó là đúng, những hy vọng xa vời của bà ta đều bị dập tan tành không còn nữa.
Đương nhiên cảnh sát không thể vô duyên vô cớ bắt người về được, đồn công an cũng không phải là nhà khách, càng không phải là nơi để ở.
Bà Hứa chưa hết hy vọng: "Vậy các người đưa chúng tôi tới nhà họ Trương đi."
Giờ bà ta bất chấp mọi việc chỉ muốn đi tìm Trương Vân.
Hứa Lỗi bị bắt, người duy nhất bà ta có thể dựa vào đó chính là người con dâu tên Trương Vân này.
Cảnh sát cũng biết rõ đầu đuôi câu chuyện, trận địa này may nhờ có Trương Vân hỗ trợ bọn họ không ít chuyện, cung cấp không ít chứng cứ. Nên khi mới nghe người bà già này không biết xấu hổ muốn đi tìm cô con dâu đã ly hôn con trai mình ai nấy đều cảm thấy chướng mắt bà ta.
"Hôm qua đồng chí Trương đã đăng báo nói là đã đoạn tuyệt quan hệ với con trai bà. Chẳng lẽ bà không biết sao?"
Mặc dù Trương Vân còn do dự về quyền nuôi Hứa Đại Bảo nhưng bố mẹ của cô ta lại nhìn nhận rõ. Ngay lập tức quyết định nhân lúc ăn tết tìm báo chí đăng bài tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với Hứa Lỗi.
Cắt đứt quan hệ xong chính là thành hai nhà không liên quan.
Khóe mắt của bà Hứa như muốn nứt ra: "Cái gì?"
Trương Vân dám đoạn tuyệt quan hệ với con trai bà ta? Dựa vào cái gì?!
"Cái đồ lòng lang dạ sói! Ngay cả con trai mà cô ta cũng dám từ bỏ sao? Các người mang tôi đến đó! Tôi muốn đi hỏi cái đứa giày rách này một chút! Tôi muốn báo cáo cô ta! Báo cáo cô ta bỏ chồng bỏ con!"
Bà Hứa như điên điên khùng khùng, không chịu nổi sự phản bội của con dâu mang đến.
Bà Lưu nhịn rồi lại nhịn cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa: "Bà im miệng lại được chưa? Tôi chưa từng thấy nhà nào như bà các người. Đầu tiên là lừa người ta đến sống làm con dâu mười năm, coi tiền của người ta kiếm được như rác, con trai của bà thì là mẹ mìn, bà còn không biết xấu hổ mà đòi đi tìm người ta để lý sự? Nhà các người đúng là không biết xấu hổ."
Bà Mã đứng bên cạnh nhìn hồi lâu, lúc này cũng mắng: "Đúng đó! Nhà các người đúng là đồ khốn! Bà còn không biết xấu hổ mà nói như thế? Muốn cút thì nhanh chút đi, đừng có ở nơi này làm liên lụy thanh danh của bọn tôi!"
Điều bà Mã tức giận đó chính là gần đây con trai của bà ta đi xem mắt nhưng không thể thành được với một cô gái nào cả.
Người ta đều ghét bỏ trong đại viện của bọn họ có một tên mẹ mìn.
Bà Mã ước gì cả nhà họ Hứa đều cút ra khỏi cái đại viện này.
Tốt nhất là thổi bay bọn họ rồi lấy nhà của bọn họ chia cho nhà mình.
Bà Hứa con đang nổi điên, người khác nói gì bà ta cũng không nghe, cứ một hai phải đi tìm Trương Vân cho bằng được.
Hai vị cảnh sát nhìn nhau, không có ai muốn đưa người đi cả.
Thái độ của nhà họ Trương bên kia cũng đã rõ ràng, không quan tâm Trương Vân nghĩ như thế nào, chỉ biết hai ông bà nhà họ Trương muốn chặt đứt quan hệ. Con cũng không cần, bọn họ sẽ không truy cứu chuyện của Hứa Lỗi, rốt cuộc tội danh bắt cóc trẻ em của Hứa Lỗi đã đủ để cho anh ta sống trong tù đến già cõi, chết ở trong đó. Hiện giờ bọn họ chỉ muốn cô con gái của mình cách xa ổ đỉa này càng xa càng tốt.
Bà Hứa làm loạn cào cào lên, nhất quyết muốn đưa Hứa Đại Bảo về nhà mẹ đẻ của Trương Vân. Nhưng cố tình nhà của Trương Vân được bảo vệ nghiêm ngặt, chưa đi vào đã bị bảo vệ ngăn lại, bà Hứa nháo nhào khóc lóc nhưng cũng không thể đến trước mặt Trương Vân.
Bà Hứa không còn biện pháp nào khác, trong nhà không có thu nhập, con trai cũng đã bị bắt đi, Trương Vân cũng không thể dựa vào được.
Mọi người sợ bà ta không yên phận nên thương lượng đưa ra biện pháp giải quyết.
Vì thế hôm nay Vương Anh vừa về nhà đã phát hiện hai gian phòng ở của nhà họ Hứa trống không.
Bà Lưu: "Mọi người cũng không muốn để cho bọn họ ở chỗ này nhưng sau khi thương lượng xong thì cho bọn họ đổi sang hai gian nhà riêng biệt."
Vì để chắc chắc là không đâu bằng ở đây nên khu dân cư lâu đời này dù là trường học hay xưởng nhà máy đều cách rất gần, mọi sinh hoạt phương tiện đi lại cũng rất thuận lợi.
Đương nhiên bà Hứa không muốn ở lại nhưng nếu không ở lại thì phải đi đâu bây giờ?
Danh tiếng nhà bà ta đã hư hại nặng nề, người xung quanh toàn chỉ chỉ trỏ trỏ, hai vợ chồng già không có thu nhập lại phải nuôi Hứa Đại Bảo, dù không muốn thì cũng đành phải đổi gian nhà, đổi đến bên kia xong sẽ có người sắp xếp cho bà ta đi làm hộp que diêm.
Thực ra bà ta tính đưa Hứa Đại Bảo cho Trương Vân nhưng lúc Hứa Đại Bảo lại kéo chân bà ta nói không muốn, bởi vì quanh năm suốt tháng bà ta rót vào lỗ tai Hứa Đại Bảo nói Trương Vân không tốt cho nên Hứa Đại Bảo sống chết không muốn đi theo Trương Vân.
Nhà Trương Vân thấy thế bèn nghĩ chuyện này đơn giản thôi không phải sao? Mỗi tháng đưa năm đồng tiền chu cấp nuôi dưỡng, còn lại thì miễn bàn.
Trên thực tế nhà Trương Vân đã tính toán, suy nghĩ muốn tìm cho Trương Vân đối tượng kết hôn, tốt nhất là người có công việc ổn định, không ở lại bản địa nữa.