Chương 261: Về quê đón mẹ
Nhà họ Hứa cứ thế biến mất trong cuộc sống của Vương Anh, lúc này cũng đến đầu xuân.
Từ Sương mang Vương Anh về thăm đại đội bảy một chuyến.
Tuyết đã tan, con đường đi tới đại đội cũng thẳng hơn, Từ Sương đạp xe đạp chở người cực kỳ vững chắc và ổn định.
Trên tay lái còn treo ít kẹo với quà tặng.
Vừa đến ngọn núi trên trấn, Vương Anh đã thấy người quen.
"Hạnh Hoa!"
Điền Hạnh Hoa vác hòm thuốc nhỏ kích động chạy tới: "Chị Anh! Bọn chị đã trở lại sao?"
Từ sau khi Vương Anh rời đi, chức vụ thầy lang đã chuyển sang cho Điền Hạnh Hoa đảm nhận. Cuối cùng Ngô Quế Hoa cũng đưa con gái mình lên công chức, nên vui vẻ đến mức miệng lúc nào cũng như đang ăn kẹo ngọt.
"Bọn chị trở về đây xem sao..."
Lúc này Điền Hạnh Hoa mới thấy cái bụng nhô lên của Vương Anh, lắp bắp nói: "Chị Anh, chị, chị... Chị... Chị mang thai?"
Vương Anh gật đầu, cười nói: "Đúng vậy, chị đã mang thai được năm tháng rồi."
Điền Hạnh Hoa còn kích động hơn cả Vương Anh nữa: "Tốt quá rồi!"
Mấy năm nay Vương Anh giúp mọi người trồng cây kim ngân, giúp cuộc sống trong đại đội đi lên, phần tình nghĩa này mọi người đều nhớ rõ. Lúc Từ Sương và Vương Anh chưa có con, mọi người đều bàn luận sôi nổi, cảm thấy vợ chồng son không thể có con.
Ai mà ngờ được hai người vừa vào huyện thành đã có thai!
Điền Hạnh Hoa vui mừng nhảy cẫng lên: "Đi thôi đi thôi, buổi trưa hôm nay chị đến nhà bọn em ăn cơm đi được không? Mẹ của em cứ nhắc chị mãi."
Vương Anh: "Không được, mùa đông năm nay đại đội của chúng ta vẫn ổn chứ?"
Điền Hạnh Hoa: "Tốt lắm! Năm ngoái thu hoạch được một lượng lớn cây kim ngân, đại đội trưởng nói năm nay chúng ta sẽ mở rộng phạm vi trồng. Đúng rồi, ngay cả vườn trái cây của chúng ta cũng thu hoạch được nhiều, năm nay có lẽ sẽ bắt đầu trồng cây sơn tra..."
Vương Anh kiên nhẫn nghe hết lời Điền Hạnh Hoa nói, vừa nghe vừa gật đầu.
Mãi cho đến khi đến cửa thôn, Điền Hạnh Hoa mới nhớ tới cái gì, đưa tay lên vỗ đầu.
"Đúng rồi, chị Anh, có chuyện này chắc là chị chưa biết. Gì nhỉ, bác của chị, Vương Vĩnh Thuận đã quay về rồi. Mấy hôm trước vừa mới trở về đại đội của chúng ta."
Năm đó Vương Vĩnh Thuận bị phán bốn năm cải tảo ở nông trường, nếu tính thời gian thì cũng đã đến lúc được thả rồi.
Vương Anh chỉ có một chút kinh ngạc, thuận miệng hỏi: "Vậy sao? Bây giờ ông ta trở về thì ở chỗ nào rồi?"
Điền Hạnh Hoa: "Ở trong căn nhà hỏng của đại đội, ông ta ở nhờ một phòng trong đó. Nhưng bây giờ cũng đã thật thà đi theo mọi người làm việc rồi, bình thường cũng không ra ngoài."
Vương Anh cũng chỉ ừ một tiếng, không hỏi nhiều nữa. Thật ra, cô không hề lo lắng sau khi Vương Vĩnh Thuận trở về sẽ đòi nhà ở hay có tính toán gì khác một chút nào.
Bốn năm trước cô là một bé gái mồ côi không cha không mẹ, tiền trong nhà đều bị Vương Vĩnh Thuận cướp đi, tình trạng lúc đó còn kém hơn bây giờ rất nhiều, nếu cứ như vậy, Vương Vĩnh Thuận cũng chẳng chiếm được thứ ngon ngọt gì ở chỗ cô cả.
Nhưng bây giờ đã thay đổi, cô đã vào thành, giúp rất nhiều người trong đại đội, còn tìm được phương pháp kiếm tiền cho nhóm xã viên, nên cho dù cho thêm Vương Vĩnh Thuận mấy lá gan nữa thì ông ta cũng sẽ không dám đến gây chuyện.
Vương Anh đi vào thôn liền có người chào hỏi vô cùng náo nhiệt.
"Anh nha đầu về rồi sao?"
"Đây là đang có thai sao?!"
"Đứa bé ngoan, nhanh đi tìm người gọi mẹ chồng của cháu đi!"...
Từ lão thái đang ở trong nhà nói chuyện phiếm với một nhóm người, bây giờ bà ấy cũng không xuống ruộng nữa, ngược lại ngồi bên máy may, làm một "nghề phụ".
Lúc Vương Anh và Từ Sương đi vào, Từ lão thái đang cố gắng tranh cãi với những người đó.
"Cái này sao lại không đẹp chứ? Bà nhìn xem, nhiều lá nhỏ tươi mát như vậy, tôi lại làm thêm cho bà một con cá vàng nhỏ nữa, vừa xinh lại đẹp."
"Nhưng mà con cá vàng nhỏ này không tốn chỉ sao? Thêu một con cá vàng lại cần một bánh xe chỉ lận..."
"Nhưng mà nó đẹp mà!"
Từ lão thái thầm than những người không biết nhìn hàng, việc thêu thùa này là do Trình Thục Phân dạy cho bà ấy, phức tạp như vậy, bà ấy còn nghe nói ở phương nam của người ta có tú nương làm tốt còn có thể đem những dạng thêu này xuất khẩu nữa kìa.
"Tôi không nói chuyện với bà nữa đâu! Lát nữa tôi lại làm thêm hai món nữa, gửi cho con dâu của tôi!" Từ lão thái hầm hừ quay đầu đi, vừa mới di chuyển qua liền thấy con dâu của mình cười tủm tỉm nhìn bà ấy.
"Các con... sao các con đã về rồi!"
Từ lão thái thật sự rất kích động, hơn nữa nói ra thì cũng rất kỳ lạ, trước kia Từ Sương cũng đi làm trên trấn, đi làm mùa đông hai ba tháng không gặp bà ấy cũng là bình thường, lúc đó Từ lão thái không hề nôn nóng một chút nào, nhưng bây giờ bà ấy chỉ tách xa Vương Anh một mùa đông lại nhớ rất nhiều.
Lúc này bà ấy có chút hối hận, sớm biết như vậy thì bà ấy cũng mặt dày đi lên huyện thành là được rồi, đến lúc đó cũng có thể giúp đỡ con dâu một chút...
Khoan? Bụng Vương Anh?
Vương Anh cười tủm tỉm kéo tay Từ lão thái sờ lên cái bụng đang nhô lên: "Mẹ được làm bà rồi."
Tay Từ lão thái run run rẩy rẩy, đôi mắt chớp chớp vài cái, vài giọt ấm nóng rơi từ trong mắt xuống.
"Tốt! Tốt rồi!"
Từ Sương đỡ cả vợ và mẹ ngồi xuống, xen mồm vào nói: "Mẹ à, lần này bọn con đến là để đón mẹ vào trong thành."
Từ lão thái lau nước mắt đi, hung dữ nói: "Chuyện này còn cần con nói sao? Cho dù con không nói thì mẹ cũng phải đi!"
Con dâu đã mang thai rồi, chắc chắn bà sẽ phải đi chăm sóc rồi!
Đứa nhỏ này của Vương Anh bà đã mong ngóng rất lâu rồi, nhưng mà cũng hiểu được hai con đều có dự định của mình nên bà cũng không thúc giục, bây giờ biết bản thân có cháu, vui vẻ muốn chết luôn.
Nhóm bà lão bên cạnh cũng đi đến chúc mừng.
Vương Anh vừa mới ngồi xuống được một lát, Tiền Cúc Hoa cũng đến, đi theo phía sau là cái đuôi nhỏ Trình Ngọc.
Tiền Cúc Hoa cười sang sảng nói: "Vậy sau này cô không cần đến chỗ chúng tôi bóp khuôn mặt nhỏ của Mạch Nha nữa rồi."
Mỗi lần Vương Anh đến chỗ Tiền Cúc Hoa đều muốn ôm lấy Mạch Nha nhỏ nhất bóp bóp sờ sờ.
Trình ngọc cũng đi nhanh đến bên cạnh Vương Anh, ôm lấy cánh tay Vương Anh không di chuyển nhìn bụng của cô: "Chị Anh, thật tốt quá."
Vương Anh sờ sờ đầu cô, Trình Ngọc đã đến giai đoạn dậy thì nên bây giờ mới mấy tháng không gặp, mà cô nhóc đã cao hơn nửa cái đầu rồi.
Từ lão thái thấy Vương Anh cũng có lời muốn nói với bạn bè của mình liền dứt khoát để mọi người ở buồng trong, còn bà ấy thì vui vẻ đi ra ngoài tìm người nói chuyện cùng.
Đến nói với nhà mẹ đẻ của chị cả một câu, con dâu bà đã mang thai rồi nên bà sẽ vào thành đó!
Từ Sương bị Từ lão thái sắp xếp cho đi phát kẹo, không quan tâm đó là cháu trai hay cháu gái, Từ lão thái cũng vui vẻ không chịu được, đi khắp nơi tìm người quen cũ báo tin vui.
Vương Anh lôi kéo Trình Ngọc và Tiền Cúc Hoa vào phòng.
Hỏi Trình Ngọc trước: "Dạo này em ổn không?"
Lúc nãy khi thấy Trình Ngọc đi vào cô đã giật nảy mình bởi vì cuộc sống của đại đội bọn họ quá tốt nên mọi người đều vội vàng làm việc, không còn quan tâm đến những chuyện linh tinh nữa, nhưng đối với Trình Ngọc mà nói thì cô nhóc vẫn không thể nào xuất hiện trước mặt mọi người được, vẫn luôn tránh người khác.
Trong giọng nói của Trình Ngọc mang theo sự hưng phấn: "Chị Anh, chị biết dạo gần đây công xã của chúng ta có hai người bị gọi trở về Bắc Kinh không?"
Trình Ngọc kích động đến mức mặt mày hớn hở: "Đại đội trưởng nói, em và sư phụ em không chừng cũng có thể trở về được đấy."
Vương Anh thật sự không biết điều này nhưng bây giờ cũng đã là năm bảy mươi tư nên cũng lường trước được mấy chuyện xảy ra mấy năm nay.
Trình Thục Phân lại không phải người phạm vào điều gì quá đáng, bà ấy chỉ là một người thầy dạy kinh kịch mà thôi nên chắc cũng sẽ không khó khăn lắm.
"Nhất định là có thể thôi, em cứ yên tâm đi." Vương Anh chưa nói chuyện gì khác mà chỉ cổ vũ cho Trình Ngọc.
Tiền Cúc Hoa nói xen vào: "Thấy không, tôi đã nói rồi, cô nhất định sẽ nói như vậy mà. Thế mà con bé vẫn không yên tâm, một mực đòi đến chính miệng nói với cô. Vương Anh, cô cũng không cần phải nhọc lòng nhiều đâu, bây giờ đại đội chúng ta đã có người nghe nói về điều này rồi, mọi người còn biết không chừng người ta cũng sẽ trở về. Nên bây giờ mọi người đều không nói gì cả, dạo này Trình Ngọc cũng có thể đi cùng tôi lên trên trấn đó."
Khi Vương Anh rời đi, đã có một khoảng thời gian Trình Ngọc sa sút tinh thần, nhưng cũng vì tin tức tốt này mà dần dần bình phục.
Cô bé có niềm đam mê với kinh kịch, tuy rằng ở nơi này có Vương Anh và Tiền Cúc Hoa giúp đỡ cô, nhưng mà cô vẫn muốn có thể trở về thành thực hiện mộng tưởng của bản thân.
Vương Anh: "Như vậy cũng rất tốt, em và cô giáo của em cũng có thể thoải mái một chút."
Lúc trước luôn phải sống trốn chui trốn lủi, nhưng bây giờ mọi người đều biết những người bị phân công xuống cũng có thể rời đi nên đoán chừng cũng không có người nuôi ý định nhìn chằm chằm bọn họ.
"Em trở về thì đi nói chuyện cái ao cá trên núi cho đại đội trưởng đi." Vương Anh suy nghĩ một chút liền nói như vậy.