Chương 262: Mạch Miêu xuất sắc
Ao cá trên núi kia không biết lý do vì sao mà vẫn chưa có người nào phát hiện ra, lúc mà Vương Anh và Từ Sương chưa vào thành thì dựa vào áo cá đó một năm có thể thu được một chút tiền, sau khi cô đi rồi thì thi thoảng Trình Ngọc và Tiền Cúc Hoa mới đi lên đó bắt một lần.
Số tiền mà Trình Ngọc kiếm được không chỉ ở riêng đó mà cô còn giúp Tiền Cúc Hoa chăn dê, hàng ngày cũng đi tìm thảo dược ở trên núi, trước đây những thảo dược dược đó là do Vương Anh giúp cô mang đi đổi tiền, còn bây giờ đã được giao lại cho Điền Hạnh Hoa.
Số tiền đó không đủ để xây nhà hay mua đồ, nhưng mà lại có thể cho hai người Trình Thục Phân và Trình Ngọc ăn uống no đủ.
Tiền Cúc Hoa cũng đồng ý với ý kiến của cô: "Đúng là nên như vậy, cái ao cá đó sớm muộn cũng sẽ bị người ta phát hiện thôi, bây giờ cuộc sống của chúng ta đã tốt rồi, đương nhiên không cần quá để ý đến nó."
Tiền Cúc Hoa vừa nuôi heo vừa nuôi dê, cho nên điểm công của cô cũng coi như top đầu bảng của đại đội, đương nhiên cô cũng không quá thèm muốn cái ao cá nhỏ đó.
Trình Ngọc gật gật đầu, nhìn về phía Vương Anh và Tiền Cúc Hoa bằng ánh mắt cảm kích.
Ban đầu cái ao cá này cũng là do chị Anh nói với mình, bây giờ lại để mình ra mặt nói chuyện này ra, thật ra chính là muốn nhóm xã viên khoan dung hơn một chút với mình.
Tiền Cúc Hoa và Vương Anh nói chuyện không ít, trong cuộc nói nói chuyện cũng không khỏi mà nói tới Điền Đại Trụ.
Tiền Cúc Hoa: "Cô nhớ lúc trước không, là cái bà mẹ chồng của Dư góa phụ đó, bà ta bị Điền Đại Trụ đuổi đi rồi, sau đó không biết bà ta làm sao lại chạy đến khích tôi, để tôi đi báo cáo Điền Đại Trụ và Dư góa phụ thông đồng với nhau, còn nói là bà ta có thể đứng ra làm chứng."
Trước khi Vương Anh rời thôn liền biết được trò khôi hài của Điền gia, đứa con trai kia của Điền Đại Trụ có khả năng không phải là con của anh ta, nhóm xã viên chỉ cần nhìn bằng mắt cũng có thể nhận ra, đứa con trai mà Dư góa phụ sinh ra không giống như Điền Đại Trụ mà ngược lại lại giống với người chồng của con gái của Dư bà tử.
Nhưng Điền Đại Trụ vẫn đem chuyện này nuốt xuống, một hai cũng phải giữ lại đứa con trai này.
Tiền Cúc Hoa: "Tôi cũng không ngốc, cuộc sống đang rất tốt đẹp, sao tôi lại phải cùng làm việc xấu với bà ta chứ. Hơn nữa, tôi còn ước gì Điền Đại Trụ ôm đứa con trai kia của anh ta mà sống đó, để anh ta không rảnh đi tìm Mạch Miêu và Mạch Tuệ của tôi nữa."
Tiền Cúc Hoa trải qua mấy năm nay, không quan tâm đến việc Điền gia làm ầm ĩ, trong lòng tự cảm thấy bản thân vô cùng may mắn vì lúc trước đã ly hôn. Cũng không còn chút tình cảm nào với Điền Đại Trụ nữa.
Vương Anh tò mò hỏi: "Thế Dư bà tử thì sao?"
Tiền Cúc Hoa: "Ở chỗ con gái của bà ta, nhưng mà nghe nói cuộc sống cũng không quá tốt. Con rể của bà ta không biết nghe ở đâu mà biết vợ mình đã đem con trai ruột của mình đưa cho Điền Đại Trụ, bây giờ nói cái gì đó còn đòi nháo ly hôn cơ."
Có Tiền Cúc Hoa đi đầu ly hôn, bây giờ con rể Dư bà tử cũng không chịu nhịn nữa.
Lấy vào nhà một người phụ nữ chỉ nghĩ đến mẹ đẻ thì thôi, mà người phụ nữ này còn muốn nuôi cả nhà mẹ chồng của nhà mẹ đẻ, thậm chỉ cả con trai cũng bỏ muốn cho mẹ ruột mình một đường lui để sống an nhàn.
Con mẹ nó, đây là kết hôn hay là người phụ nữ này đến đây để lừa tiền hắn vậy?
Tiền Cúc Hoa: "Đúng thật, con gái Dư bà tử một lòng hướng về mẹ, nhưng mà tôi thấy chuyện này đến cuối cùng vẫn là một đống sổ nợ rối tinh rối mù thôi."
Con gái của Dư bà tử ly hôn, bên phía chồng của cô ta nhất định không muốn con gái của Dư góa phụ. Đến lúc đó, dựa vào tính cách của Dư bà tử, nhất định sẽ đến nháo chỗ Điền Đại Trụ.
Nhưng mà đây đều là việc của sau này, bây giờ Tiền Cúc Hoa xem người ta cũng giống như xem một vở diễn vậy.
Mà nguyên nhân của tất cả việc này là do Điền Đại Trụ bất luận thế nào cũng phải có con trai, cũng chẳng sợ đứa con là của người khác, cho dù bản thân phải đội mũ xanh, anh ta một hai cũng muốn có một đứa con trai.
Tiền Cúc Hoa: "Ha hả, thật ra tôi muốn xem xem bọn họ có thể nuôi ra thứ gì."
Năm trước Mạch Miêu nhà cô ta thi học kỳ còn xếp thứ nhất đó, nghe nói trường cấp hai ở công xã muốn đề cử Mạch Miêu đi học trường chuyên.
Tiền Cúc Hoa vừa nhìn thấy Vương Anh trở về liền chạy tới đây, một phần là do lâu rồi không gặp, một phần cũng là muốn đến hỏi một chút ý của Vương Anh về chuyện này.
"Năm nay Mạch Miêu đã mười bốn, đúng thật có chút muộn nhưng mà cô giáo của con bé nói có thể đưa đến trường chuyên học, học theo y chuyên, cũng không sợ sau này không vào được sở vệ sinh, làm một bác sĩ cũng rất tốt. Nhưng trong lòng tôi vẫn còn phân vân nên muốn đến đây hỏi cô một chút, Vương Anh à, kiến thức của cô rộng, cô nghĩ giúp tôi xem, bây giờ đứa nhỏ này phải như nào mới tốt đây?"
Bản thân Tiền Cúc Hoa đã có khuynh hướng cho Mạch Miêu đi học trường chuyên đó, bây giờ cũng rất khó để vào trường chuyên, chuyện này cũng là do Mạch Miêu vừa nghe lời lại hiểu chuyện, thành tích học tập cũng tốt, cho nên cô giáo ở công xã rất quý cô bé, mới nguyện ý đề cử cô bé đi học chuyên y.
Vương Anh kinh ngạc nhìn về phía Tiền Cúc Hoa: "Mạch Miêu có thể mà."
Trường chuyên đã là trường học tốt nhất ở hiện tại, nó còn bao cả việc làm sau khi học xong nữa, khi học xong ra ngoài ít nhất cũng sẽ có "cái bát sắt"*.
*Ý chỉ được làm việc trong cơ quan nhà nước, ví dụ như nhà máy, tiền lương và thưởng ổn định.
Tiền Cúc Hoa cũng có chút vinh dự, cô cảm thấy bản thân đã có được cả một vật báu, còn Điền Đại Trụ ôm đứa con trai kia làm gì chứ? Nếu có bản lĩnh thì bảo con của anh ta lớn lên thi được vào trong trường chuyên thử xem?
Không phải cô thổi phồng con mình, nhưng cả công xã cũng không có mấy đứa có thể có thành tích tốt hơn Mạch Miêu nhà cô đâu.
Vương Anh suy nghĩ hỏi: "Bản thân Mạch Miêu muốn làm gì?"
Tiền Cúc Hoa: "Thật ra con bé muốn học thêm mấy năm nữa. Cô giáo của con bé cũng nói, bây giờ trường chuyên không chỉ tuyển mỗi cấp hai nữa mà một số người ở cấp ba cũng có thể vào, đến lúc đó thì sẽ khó nói rồi, sẽ không nhất định thi đậu."
Thực tế, danh sách đậu năm nay cũng là do giáo viên phí công rất nhiều mới có thể để lại một chỗ cho Mạch Miêu.
Vương Anh: "Cô muốn nghe lời của tôi sao, tôi cảm thấy nếu Mạch Miêu đã muốn học tiếp thì tiếp tục học. Suy cho cùng thì học sinh cấp ba vẫn có chút khác biệt với học sinh cấp hai, cấp ba của chúng ta là hai năm, bây giờ Mạch Miêu mới năm thứ nhất, không chừng sẽ có thay đổi thì sao?"
Lại qua mấy năm nữa thì kỳ thi đại học sẽ được khôi phục, đến lúc đó thì đương nhiên người được học nhiều sẽ chiếm ưu thế hơn.
Nhưng mà Vương Anh cũng không nói quá kỹ, chỉ nói để cho Mạch Miêu học nhiều thêm mấy năm nữa, nếu thật sự không được thì đến lúc đó bảo Hạnh Hoa dẫn cô bé đi học thảo dược, sau này làm một thầy lang cũng không đến mức tệ.
Tiền Cúc Hoa bị Vương Anh làm lay động: "Vậy thì học tiếp!"
Vốn dĩ cô ấy cảm thấy học trường chuyên sẽ ít tốn kém hơn, nhưng mà Vương Anh đã nói học tiếp sẽ tốt hơn, vậy thì học!
Mấy năm nay cuộc sống của mọi người trong đại đội rất tốt, bởi vì nuôi lợn giỏi nên cô cũng có chút danh tiếng ở bên trạm chăn nuôi, lúc trước còn có người bên trạm chăn nuôi lại đây học tập cách cô nuôi lợn.
Cho nên Tiền Cúc Hoa cảm thấy nếu bản thân nghiến răng cũng không phải không thể cho con gái học đến cấp ba.
Có điều Tiền Cúc Hoa cũng nhắc nhở Vương Anh, chờ qua ba năm nữa kỳ thi đại học sẽ được khôi phục, tuy rằng đời trước Vương Anh thi được vào đại học y khoa, nhưng đã trải qua thời gian rất lâu rồi, tích cóp tri thức cũng cần phải có thời gian.
Vương Anh nghĩ, qua mấy ngày nữa, cô sẽ đi tìm bộ "Bộ sách toán lý hóa", chuẩn bị sớm một chút.
Tin tức Vương Anh mang thai như một trận gió thổi qua đại đội, đến giữa trưa, Điền Hữu Phúc cũng đến.
Điền Hữu Phúc còn bảo vợ mang cho Vương Anh một chút trứng gà: "Cháu mang thai cũng không dễ dàng, cần phải chăm sóc tỉ mỉ mới được."
Giữa trưa, một bàn lớn người cùng nhau ăn cơm, Từ Sương nhận mấy con gà, làm một nồi gà hầm khoai tây và nấm, hơn nữa còn có mấy con cá mà Trình Ngọc mang từ trên núi xuống, mọi người ăn cơm vô cùng vui vẻ.
Trình Ngọc ăn cơm xong liền lặng lẽ nói cho Điền Đại Phúc việc cái ao cái, hai mắt Điền Đại Phúc tỏa sáng, tạm biệt với Vương Anh liền rời đi.
Từ lão thái nhanh chóng thu dọn đồ đạc: "Mẹ muốn mang máy may vào trong thành, con út à, ngày mai con lại trở về một chuyến nữa, mang đồ vào thành đi."
Bà ấy đã gấp không chịu nổi nên hôm nay liền đi theo hai người, đồ đạc thì cũng để lại phía sau.
So với lần vào thành trước thì lần này việc Từ lão thái vào thành gây ra oanh động lớn hơn, nhóm xã viên đã sớm biết rằng Vương Anh và Từ Sương đều có bản lĩnh nên việc vào thành cũng không kỳ quái. Nhưng Từ lão thái chỉ là một bà lão vô cùng bình thường, cứ như vậy mà vào thành sao?
Thời gian người một nhà này đi lại vừa đúng thời gian tan tầm, Vương Anh thấy một người quen mắt ở phía xa xa, người đó khiêng cuốc, cúi đầu, cả người thấp bé.
Đó là Vương Vĩnh Thuận.