Chương 263: Bảo bối chào đời
Vương Anh nhìn người bác trên danh nghĩa này, mấy năm trước, ông ta luôn tỏ ra ân cần từ ái trước mặt cô mà sau lưng lại làm những việc không thể chấp nhận được.
Sau mấy năm, ông ta lại co rúm lại như vậy, so với số tuổi thực tế thì ông ta trông già hơn nhiều.
Vương Vĩnh Thuận cũng nhìn thấy Vương Anh nhưng ông ta chỉ liếc mắt một cái, xong Vương Vĩnh Thuận liền nhanh chóng cúi đầu xuống, vội vội vàng vàng trốn đi.
Trong bốn năm cải tạo ở nông trường, những toan tính của ông ta đã bị tiêu biến chẳng còn gì.
Sau khi ra khỏi đó, vợ Lý Xuân Quyên đã sớm tái giá đi rất xa, con trai thì hai năm nữa mới được thả, còn nghe nhà chồng con gái lớn Vương Bình Bình phạm sai lầm, đã ly hôn không biết đi đâu, Vương Linh Linh thì lại càng kỳ lạ hơn, nghe nói cũng đi vào tù rồi.
Người một nhà bọn họ đã có ba người đi vào trong đó. Cho nên không chỉ là người trong đại đội mà ngay cả người khác cũng sẽ đi vòng qua Vương Vĩnh Thuận.
Bây giờ Vương Vĩnh Thuận nhìn thấy Vương Anh liền sợ hãi, chỉ hận không thể chui vào trong lòng đất để cô không nhìn thấy.
Vương Anh cũng coi như không nhìn thấy người này.
Xét về tình về lý thì cô và một nhà của Vương Vĩnh Thuận đều không có đường thân tình.
***
Việc Từ lão thái đến không còn nghi ngờ gì nữa quả thật làm cho cuộc sống của Vương Anh càng thêm nhẹ nhàng, sau khi Từ lão thái đến được mấy ngày liền làm thân với bác gái Lưu và bác gái Mã.
Mấy bà lão tính tình khác nhau thế mà lại có thể ở chung một chỗ.
Thậm chí Trần Đông còn dùng quan hệ, lấy hai phòng trống của Hứa gia chia ra, cho Mã gia một phòng, Từ Sương một phòng.
Sau khi Từ lão thái đến không bao lâu thì Từ Sương cũng đi khảo hạch chứng nhận đầu bếp.
Tăng thêm một chức, muốn thêm một căn phòng cũng không quá khó khăn.
Từ lão thái cũng vô cùng vui vẻ. Vốn tưởng bà ấy đi vào thành nơi trời xa đất lạ này, nhưng bây giờ ngày nào bà cũng rất vui vẻ.
Một mình bà ấy ở một phòng, bên cạnh là bác gái Mã ở cùng với cháu trai và cháu gái, buổi sáng thi thoảng sẽ may chút gì đó, giúp đỡ việc nhà.
Cứ như vậy nhẹ nhàng trôi qua mấy tháng, rốt cuộc cũng đến thời điểm Vương Anh sinh sản.
Từ khi Vương Anh mang thai tới nay vẫn được nuôi dưỡng rất tốt. Hơn nữa, bởi vì mang thai nên Vương Anh phát hiện ra một chuyện, chính là bụng của cô càng lúc càng lớn, bàn tay cũng dần vàng rạm và khô nứt đi.
Vương Anh đoán có lẽ là sau khi đứa bé ra đời bàn tay vàng của mình sẽ biến mất đi. Nhưng cô không hề cảm thấy đau lòng, từ sau khi xuyên không đến thế giới này, cô vẫn luôn dựa vào năng lực của bản thân để có được cuộc sống tốt đẹp, bàn tay vàng đi hay không vàng đi cũng không có ý nghĩa gì lớn đối với cô.
Cuối tháng năm, vừa hay đến ngày dự sinh của Vương Anh.
Từ lão thái nóng lòng đến mức không chịu được, ngay cả may cũng không làm, cả ngày chỉ nhìn chằm chằm vào người Vương Anh.
Ngày cuối cùng của tháng năm, bụng của Vương Anh cũng có động tĩnh.
Bởi vì cô bị kéo dài ngày sinh tới tận hơn mười ngày, vừa mới đầu Từ Sương xin nghỉ để chăm sóc cho cô nhưng sau đó công việc quá mức bận rộn chỉ có thể trở về đi làm. Có điều anh đã dặn hàng xóm xung quanh nếu Vương Anh có biến đổi gì lập tức đi báo cho anh biết.
Chiều hôm nay Vương Anh đang ăn món gà rút xương cay mà Từ Sương đặc biệt làm cho mình.
Từ khi mang thai đứa con này, cả một năm cô đều ăn uống được, không nôn nghén, khẩu vị cũng chỉ thay đổi với biên độ rất nhỏ, trước kia thích ăn ngọt, giờ lại muốn ăn cay tha thiết, không quan tâm món nào chua ngọt cay, chỉ cần có ớt là cô thích đến mức không buông tay.
Từ Sương cũng rất vui mừng chiều chuộng vợ mình, lúc trước còn lo lắng Vương Anh ăn nhiều sẽ không có lợi cho cơ thể, sau đi bệnh viện hỏi mới biết sẽ không có chuyện gì nên mới buông thả làm đồ ăn vặt cho cô.
Một ngày có bốn bữa cơ bản, hằng ngày còn cho thêm các loại đồ ăn vặt ăn cùng với cơm nữa.
Món gà rút xương cay này là do mấy ngày trước Vương Anh tâm huyết dâng trào rất muốn ăn, có lẽ là vì có con nên gần đây cô hay nhớ tới những ngày còn học tiểu học, lúc đó khi nào tan học cô sẽ thấy bên đường có bán món gà rút xương cay này, tốn mấy đồng tiền là có thể mua được một chén nhỏ gà rút xương cay ăn đã đời.
Màu đỏ thẫm của nước sốt được rót từ chiếc phích lớn màu đỏ, thêm một muỗng sa tế, trộn với đậu đã được nấu chín, khi ăn vào sẽ có cảm giác vừa ngọt vừa cay, nhưng thiên về vị cay nhiều hơn.
Lúc Vương Anh đang ăn món gà rút xương cay đã cảm thấy không thích hợp, dưới bụng như có gì đó trào ra, căng chặt đau thắt.
Từ lão thái đối với những chuyển động của Vương Anh đã chuẩn bị tâm lý từ sớm, nhanh chóng nhờ hàng xóm đi gọi Từ Sương về nhà.
Chờ đến khi đưa người đến bệnh viện, đợi thêm mấy giờ, chờ tới khi cửa tử cung mở hết ra Vương Anh được đưa vào phòng sinh.
Từ Sương không ngồi chờ nổi nữa, cứ đi đi lại lại ở bên ngoài, thấy hộ sĩ đi ra thì cứ tóm lấy hỏi, làm cho Từ lão thái bị dọa nhảy dựng lên, bà chưa bao giờ thấy Từ Sương nói nhiều như hôm nay đấy.
Từ Sương cứ hỏi đi hỏi lại làm hộ sĩ thấy phiền lòng. Hộ sĩ vốn thấy người đàn ông này đẹp trai, trái tim trong lồng ngực cũng nhảy theo, kết quả ai ngờ người này nói nhiều như vậy?
"Đồng chí, vợ của anh đang sinh rất thuận lợi, anh đừng thúc giục nữa!"
Vừa mới vào bệnh viện không bao lâu đã mở hết cửa tử cung ra, các hạng mục kiểm tra cũng bình thường, chỗ thai cũng không có gì sai sót, không biết người này đang lo lắng cái gì!
Từ Sương: "Nhưng cô ấy vào đó đã hơn mười phút..."
Từ lão thái kéo cậu con trai của mình ngồi xuống trước khi bị hộ sĩ chửi ầm lên: "Con ngồi xuống đi!"
Có ai sinh con hơn mười phút đã xong đâu?
Từ lão thái vì dời lực chú ý của Từ Sương nên hỏi: "Nếu con có rảnh thì nghĩ nên đặt tên gì cho con của con đi."
Có vô số cái tên để suy nghĩ, Trần Đông chọn ra mấy tên nhưng đều bị anh bác bỏ, thậm chí khi không có việc gì Từ Sương sẽ lôi cuốn từ điển ra để chọn cho con, giờ đứa con cũng sắp chào đời rồi, đừng nói là tên, ngay cả nhũ danh cũng chưa chọn xong đó.
Trong lòng Từ Sương giờ loạn thành cào cào làm gì còn tâm tư suy nghĩ đến vấn đề ấy nữa. Hiện tại trong đầu của anh toàn là Vương Anh đang ở trong phòng sinh, đau đớn đến mức cả mặt trắng bệch, răng cắn lấy môi.
Đang nói chuyện thì Trần Đông tới.
Từ Sương vừa nghe thấy Vương Anh sắp sinh thì cái muỗng xào đồ ăn đang cầm trên tay bị cướp lấy, Trần Đông thu dọn cho anh xong mới tới bệnh viện sau.
"Sao rồi sao rồi, đã sinh chưa?"
Lại thêm một kẻ cổ quái nữa, Từ lão thái liếc Trần Đông một cái thật dài: "Giờ vẫn còn sớm!"
Mới vừa vào trong đó sinh, phải ít nhất vài tiếng nữa mới xong.
Trần Đông thở dài một hơi, ngồi sụp xuống ghế.
Không biết đã chờ bao lâu, cuối cùng bên trong phòng sinh cũng truyền đến tiếng khóc của trẻ sơ sinh.
Hộ sĩ bế một đứa bé đang quấn tã lót đi ra ngoài: "Chúc mừng, là một đứa bé nặng sáu cân năm lượng, là bé gái."
Từ lão thái vội vàng bế cháu, vừa nãy còn ghét bỏ Từ Sương lo lắng sốt ruột, giờ ngược lại là bà cảm động tới mức muốn rơi nước mắt.
"Ngoan ngoan nào, ngoan nào..."
Từ Sương lôi kéo hộ sĩ: "Vợ của tôi thế nào rồi?"
Hộ sĩ: "Tình trạng của sản phụ khá tốt."
Từ Sương: "Vậy là tốt rồi, tôi có thể vào trong nhìn cô ấy không?"
Lúc này Vương Anh cũng được đẩy ra, trên đầu và tóc đều dính mồ hôi, đôi mắt lim dim muốn ngủ.
Từ Sương nắm chặt lấy tay Vương Anh, giọng nghẹn ngào: "Em vất vả rồi."
Vương Anh cười cười không nói chuyện, dần dần nhắm mắt lại ngủ.
Từ Sương che chở cho Vương Anh đi vào phòng bệnh, những lời trong lòng chưa phát ra được, đó là chúng ta sẽ không bao giờ sinh nữa.
Thật ra Từ Sương cảm thấy chỉ một đứa con là đủ rồi, một đứa đã lăn lộn cho Vương Anh thành như thế, nếu thêm một đứa nữa, anh thực sự không đành lòng để Vương Anh phải chịu tra tấn lần thứ hai.
Từ lão thái bế đứa bé không buông tay, ngay cả Trần Đông cũng ghé lại xem bé con, còn nhanh chóng ngửi xem trên người mình có dính mùi dầu khói hay không sợ sẽ ảnh hưởng đến mũi của cục cưng.
Vương Anh ngủ rồi, Từ Sương đưa tay lên sờ vào mặt cô, sau đó mới nhẹ tay nhẹ chân đi tới xem con gái.
Đứa bé nhỏ nhắn, trên đầu còn mang theo tóc xù xù dính máu, da mặt vừa hồng vừa nhăn.
Từ Sương vươn ngón tay ra, nhẹ nhàng chạm vào cổ tay nho nhỏ, mềm mại của con gái, cái miệng chúm chím rì rầm gì đó.
Ngay lập tức Từ Sương có cảm giác như có một dòng nước ấm chảy trong cơ thể, điều này thật thần kỳ, anh có một đứa con chảy dòng máu của mình, có huyết mạch tương liên với mình.