Chương 264: Bé nhỏ xinh xắn
Từ lão thái đưa cháu gái cho anh bế: "Các con là bố con với nhau nên thân mật nhiều hơn, mẹ đi xem có nơi nào mua nước ấm với cơm không, đợi lát nữa chúng ta sẽ chia nhau ra một người về, một người ở lại chăm sóc, hay là con về nhà làm ít món đưa cho Vương Anh đi. Bọn mẹ sẽ đi ăn trước vài miếng đã."
Từ Sương bế con gái với vẻ cứng ngắc, đứa bé mềm như thế e là xương cốt chưa được cứng rắn đúng không?
Trần Đông nhìn mà thèm: "Cho sư phụ bế một cái đi."
Bế được đứa bé mềm mại vào lòng, Trần Đông liền cảm thấy viên mãn vô cùng.
Có điều ông ấy cũng không được bế lâu, Từ Sương chê trên người sư phụ này ám mùi dầu khói nên không cho ông ấy bế nữa.
Trần Đông: "Chỉ một chút nữa thôi!"
Tủi thân, cực kỳ tủi thân...
Từ Sương: "Một chút cũng không được."
Đây là cô con gái mềm mại thơm tho của anh đấy!
Trần Đông đành đưa con cho Từ Sương, đưa đôi mắt trông mong thèm thuồng nhìn qua.
Vương Anh không có nhà mẹ đẻ nhưng nằm viện mấy ngày, ngay cả dưỡng sức khỏe hay chăm sóc cũng không cần phải ra tay. Từ lão thái bận trước bận sau, chăm nom con dâu rất vui vẻ không hề có tí gì gọi là bực dọc hay trách cứ, còn bế cô cháu gái yêu dấu suốt ngày.
Từ Sương thì càng không cần phải nói, anh xin nghỉ vài ngày để ở bên cạnh vợ, không cần Vương Anh phải động vào một đầu ngón tay nào, anh chỉ cần nhìn thôi là đã biết Vương Anh đang muốn cái gì.
Vương Anh dựa đầu vào gối, trong tay là chén canh gà và mấy món chay mặn rau dưa Từ Sương làm cho, hương thơm bay khắp phòng khiến cho thai phụ nằm giường bên cạnh nhỏ nước dãi.
Vương Anh nằm viện ba ngày, người tới thăm cô cũng không ít.
Đầu tiên là Giang Lâm và mấy người nhân viên đại diện ở phòng y tế. Giang Lâm mang theo hơn hai mươi quả trứng gà đến thăm, còn đưa thêm hai bao đường đỏ và sữa mạch nha. Sau đó là Trương Na, cũng mang theo trứng gà với đường tới.
Còn có cả đồng nghiệp làm cùng đơn vị với Từ Sương, dù không mang nhiều đồ tới nhưng đều là những cái mà thai phụ có thể dùng được.
Lúc Vương Anh mới nhìn con gái vẻ mặt như dại ra, sau khi phản ứng lại, sự quyến luyến nồng đậm làm cô không nhịn được muốn bế con gái tới bên mình.
Từ Sương: "Mẹ nói con bé lớn lên sẽ rất giống em và anh, thật ra anh vẫn chưa nhìn ra con bé giống chúng ta chỗ nào."
Anh và Vương Anh đều là trai xinh gái đẹp nhưng khi nhìn con gái anh vẫn cố gắng không nói những lời đúng với lương tâm của mình, gương mặt đỏ hỏn nhăn dúm đó sao có thể giống hai người bọn họ chứ?
Vương Anh: "Đúng là rất giống nha, đôi mắt giống em, đôi lông mày giống anh... À, cái miệng cũng giống anh."
Vương Anh cảm thấy đôi mắt của mình rất đẹp, lông mày và miệng thì có khuôn giống như của Từ Sương.
"... Con bé khi lớn lên sẽ không giống anh nhiều đâu, mà sẽ giống cả em nhiều hơn đấy."
Vương Anh có một gương mặt trắng nõn hồn nhiên còn Từ Sương lại mang vẻ đẹp chói mắt đầy tính công kích.
Từ lão thái vừa mới đi lấy nước ấm về tới cửa nghe thấy những lời này thì tỏ vẻ đồng ý: "Mẹ cũng nói là giống Từ Sương nhiều nhưng giống ai nhiều hơn cũng được, đều đẹp cả."
Vương Anh cười nhìn cô con gái đang chúm cái miệng phun bong bóng kia, đúng là rất đẹp, cô vẫn luôn muốn có một cô con gái giờ được như ý nguyện thì mấy cái như vẻ bề ngoài gì đó cô cũng không để tâm lắm.
Vốn dĩ Từ Sương cảm thấy không giống nhưng Vương Anh nói xong anh càng nhìn lại càng thấy giống.
Vương Anh: "Đúng rồi, em nghĩ chúng ta nên đặt cho con một nhũ danh."
Từ lão thái kéo Từ Sương ra: "Con phải mau mắng nó đi, hai ngày này mẹ bị tên nhóc này làm cho tức chết, toàn tìm những cái từ lạ ở trong sách mà ngay cả mẹ cũng không thể nhận ra, vậy mà nó còn dám nói đó là nhũ danh của con gái nó."
Khi Từ Sương thấy con gái vừa được sinh ra, đúng là rất nghiêm túc suy nghĩ một cái tên cho con nhưng anh nói đến tên nào là Từ lão thái bác bỏ tên đó!
Từ Sương cũng có thể phân biệt được những ký tự lạ, chọn những chữ có hình thù kỳ quái, mặc dù ý đầu là tốt nhưng đây không phải là hố con gái ư? Chữ phức tạp như thế đợi đến khi đi học chẳng phải sẽ trở thành đối tượng bị người khác lải nhải à?
Vương Anh nhìn thoáng qua vẻ mặt đầy tủi thân của Từ Sương, nói: "Mọi người cảm thấy nhũ danh của con gái là Đào Đào có được không?"
Sau lỗ tai của con gái có một vết bớt nho nhỏ, hồng hồng nhìn như quả đào vậy.
Từ lão thái lẩm nhẩm hai lần rồi vỗ đùi: "Được đó!"
Mẹ của con bé gọi là Anh, con gái gọi là Đào, đây không phải là quá hợp hay sao?
Từ Sương cũng gật đầu, Đào Đào là một cái tên hay.
Ở bệnh viện đủ ngày rồi, một nhà đưa theo Đào Đào xuất viện.
Vừa về đến nhà Từ lão thái đã lải nhải: "May mắn là không phải sinh vào mùa đông, nếu như mùa đông mà ở cữ là cực kỳ khổ sở. Thật ra cũng đúng lúc, vẫn chưa nóng lắm, thời tiết mát mẻ."
Sau khi Vương Anh về nhà chính thức bắt đầu thời kỳ ở cữ, mỗi ngày Từ Sương sẽ nấu cho cô những món ăn giàu dinh dưỡng, nào là móng heo hầm đậu nành và đậu phộng, nào là gà nấu hạt dẻ, thậm chí anh còn trở về đại đội một chuyến để lấy cá với đại đội trưởng. Hiện nay ao cá trên núi đã thuộc về quyền sở hữu của đại đội, Điền Hữu Phúc đành quản lý ao cá đó, tránh cho việc hằng năm bị người ta bắt hết sạch sẽ, sợ sau này sẽ không còn cá mà ăn nữa. Từ Sương xách theo ba con cá lớn quay về huyện thành, chế biến thành những món ăn đa dạng cho Vương Anh ăn.
Vốn Vương Anh đang lo lắng Từ lão thái sẽ không lo liệu được hết mọi việc, đành nghĩ hay là bỏ tiền ra để có thể thuê người về lo liệu cùng.
Nhưng ngoài dự đoán là Đào Đào rất khỏe, dễ chăm sóc, nề nếp sinh hoạt nghỉ ngơi giống như những đứa bé bình thường, hoàn toàn không cần cô lao tâm khổ tứ về thể xác và tinh thần để chăm, mệt mỏi suốt ngày, thời gian ngày đêm đảo lộn.
Từ lão thái cảm thán: "So với Từ Minh khi còn nhỏ thì ngoan hơn nhiều, cái tên nhóc Từ Minh kia khi còn nhỏ lúc nào cũng quấy phá, không giống như Từ Sương, Từ Sương còn ngoan hơn chút, ngoại trừ việc giờ giấc thì không có tật xấu nào. Còn Từ Minh cứ khóc suốt ngày suốt đêm, gào thét nữa chứ..."
Nhắc đến Từ Minh, Vương Anh cũng nhanh chóng hỏi: "Nghe nói chị dâu cũng đang mang thai ạ?"
Vẻ mặt của Từ lão thái hớn hở: "Đúng thế! Mang thai rồi, con mới sinh là con bé phát hiện mình mang thai. Hôm trước mới báo tin, tính đến bây giờ cũng đã được bốn tháng rồi!"
Mấy năm nay Từ Minh ở Tây Bắc, mặc dù lúc đầu còn hơi gian nan một chút, sau đó anh ấy có bản lĩnh có tài năng, kết thân với chủ nhiệm nông trường, giờ không cần Từ Sương phải trợ cấp cái gì, thỉnh thoảng còn gửi một ít đặc sản về nhà nữa.
Từ lão thái: "Ở xa như thế mẹ cũng không qua thăm được, mẹ tính may cho con của thằng bé ít bộ quần áo, đến lúc đó gửi qua cũng xem như cho nhà họ xem thái độ của chúng ta.
Tên nhóc Từ Minh này từ nhỏ đã có cái miệng ngọt biết dỗ dành người khác, Từ Sương đã từng nói với Vương Anh, trước đây có một ông thầy bói nói rằng cuộc đời của Từ Minh là cuộc đời ăn cơm mềm. (Ý chỉ những người sống nhờ nhà vợ)
Vương Anh cười tủm tỉm: "Làm thêm vài món nữa đi ạ, à đúng rồi, con còn có ý về việc làm xe nôi và giường em bé. Mấy ngày nữa bọn con sẽ làm một bộ cho Đào Đào trước, nếu thuận lợi thì gửi bản vẽ cho anh cả và chị dâu."
Từ lão thái: "Cũng được, có điều con đừng gấp gáp quá, Đào Đào còn nhỏ, chỉ cần gửi trước khi sinh con là được."
"Phụ nữ khi sinh quan trọng nhất là phải ở cữ cho đàng hoàng, con là bác sĩ nên con cũng hiểu được nếu ở cữ không tốt thì rất dễ mắc các bệnh về sau, ở cữ tốt thì cho dù có bệnh cũ cũng không là vấn đề gì đáng ngại..."
Trong lòng Vương Anh ấm áp: "Mẹ, mẹ thật tốt."
Cô đúng là rất may mắn, ở thời đại này mà có được những người thân tuyệt vời như này.
Vương Anh ở cữ kéo dài đến đầu tháng bảy, Đào Đào dưới sự chăm sóc cẩn thận, nuôi dưỡng tỉ mỉ cũng trở nên trắng trẻo mập mạp hơn, hàng xóm đến thăm Vương Anh, khi nhìn thấy bé con đều phải thốt lên rằng.
"Trông giống Từ Sương quá! Tuyệt thật đấy!"
Nhưng thật ra người tới đây hai lần là Giang Lâm, khi đến thăm lần thứ hai đã phát biểu một ý kiến khác với người ta.
"Đẹp hơn so với người đàn ông của cô đấy!"
Vương Anh: "Cũng được, bọn tôi cũng không mong con bé làm diễn viên điện ảnh gì, mặt đẹp đâu có kiếm được cơm ăn."
Giang Lâm cười ha hả: "Đã quên nói với cô một việc, hiện giờ tôi là bác sĩ chính thức rồi."
Cô ta ưỡn ngực: "Tôi không còn là thực tập nữa!"
Vương Anh chúc mừng cô ta: "Vậy thì tốt."
Giang Lâm: "Ý của tôi là... Sau này tôi muốn cạnh tranh công bằng với cô."
Trên thực tế, hiện giờ địa vị của cô ta ở trong phòng y tế cao hơn Vương Anh một chút, thời gian Vương Anh mang thai và sinh con quá dài, trong khoảng thời gian này dù có chuyện gì bác sĩ Dương cũng không đi tìm Vương Anh mà Giang Lâm trước đó bị Dương Tình kích thích cho nên muốn chứng minh bản thân bắt đầu ra sức học tập tích cực. Dần dần cũng được bác sĩ Dương công nhận.
Có điều Giang Lâm cũng không có vui mừng như tưởng tượng, thậm chí cô còn cảm thấy đây chưa phải là thời điểm Vương Anh nên mang thai, cô vừa mới đến làm ở xưởng nhà máy đã có bầu, công việc còn chưa phát triển. Lúc trước bác sĩ Dương còn xem cô như học trò để bồi dưỡng giờ lại phải xem xét Giang Lâm.
Vương Anh nghe Giang Lâm nói xong cũng không tức giận, chỉ nói một cách dịu dàng: "Sau này chúng ta cạnh tranh trong hòa bình là được. Hơn nữa, nói không chừng sau này còn có cơ hội khác thì sao?"
Tâm lý chiến thắng của Giang Lâm bị Vương Anh đẩy lùi, phồng má nói: "Tôi biết thể nào cô cũng sẽ nói như vậy."
Hơn nửa năm nay, cô ta gánh vác trách nhiệm xem bệnh của toàn phòng y tế, cũng vì nguyên nhân đó mà từ một người hay dở tính tình nóng nảy thất thường biến thành một bác sĩ trầm ổn hòa nhã.
Nhìn Vương Anh vẫn không tức giận như trước kia, Giang Lâm cảm thấy có chút thất bại. Cảm thấy bản thân giống như chưa bao giờ thắng được cô.