Chương 265: Miệng nhỏ ngọt ngào

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,416 lượt đọc

Chương 265: Miệng nhỏ ngọt ngào

Vương Anh an ủi cô ấy hai câu, có điều cũng không nói quá lâu, chỉ có thể kéo sang đề tài khác.

"Tôi nghe nói Dương Tình sắp kết hôn?"

Vừa nhắc tới Khương Tình, Giang Lâm nói nhiều hơn: "Đúng vậy đó! Hiện giờ cô ta cũng được điều sang ban tuyên truyền rồi."

Giang Lâm bĩu môi: "Tìm được cậu con trai của xưởng trưởng của xưởng chúng ta đấy."

Vương Anh có hơi không hiểu: "Vậy người trước kia thì sao?"

Giang Lâm: "Bỏ rồi, cô ta ghét địa vị nhà người ta không thể làm bàn đạp tăng chức cho cô ta được."

Việc điều Dương Tình đi nơi khác được làm trong âm thầm, việc này đối với Vương Anh mà nói cũng chỉ là phòng y tế bớt đi một người có tính tình quái gở mà thôi.

Nhưng đối với Giang Lâm mà nói thì cực kỳ không vui, cô ta vẫn luôn tức giận muốn hung hăng vả mặt Dương Tình.

Khi Dương Tình đi không chào hỏi với người của phòng y tế, chỉ nhân lúc tan tầm dọn dẹp đồ đạc rồi rời đi, không hề để lại lời chào nào cả, hoàn toàn không để ý đến mặt mũi của mọi người.

Trương Na tới thăm Vương Anh, cẩn thận buôn chuyện với Vương Anh vài câu: "Sắc mặt của bác sĩ Dương cực kỳ khó coi luôn, nghe nói Dương Tình từng cãi nhau với bác sĩ Dương."

Dương Tình chỉ một lòng một dạ đi tìm người chồng có gia cảnh tốt, lời của bác sĩ Dương nói tất nhiên là không để trong lòng rồi.

Có điều Trương Na vỗ vỗ ngực, lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Cô ta đi rồi cũng tốt, nếu không em sẽ nhớ tới chuyện mà cô ta đã nói về em với người ở ban bảo vệ tên Triệu Quân kia."

Chính vì bị Dương Tình rêu rao đồn đãi như thế nên có một khoảng thời gian khá dài Trương Na đã xa lánh cô ta.

Về phần Giang Lâm, bởi vì cậu em họ bị mẹ mìn bắt cóc nên cũng không còn xa cách với Vương Anh như trước nữa.

Văn phòng có mấy nữ thanh niên trẻ tuổi nhưng chỉ có Dương Tình là lẻ loi, tự mình chốt đơn.

Vương Anh ngẫm lại nói: "Ai có chí nấy, cô ta không làm hộ sĩ cũng tốt."

Đừng nhìn thấy ngày thường Trương Na cẩu thả nhưng năng lực làm việc mạnh hơn Dương Tình nhiều, mặc dù Dương Tình là một hộ sĩ có tên tuổi nhưng trình độ lại không tương xứng với tên tuổi đó.

Trương Na: "Mẹ em cũng nói như vậy."

Dù sao Dương Tình cũng đi rồi, ngoại trừ bác sĩ Dương tức giận ra thì mấy người bọn họ đều cảm thấy rất vui vẻ.

Trương Na chọc chọc bàn tay đang nắm lại của Đào Đào còn nằm trên giường nhỏ: "Đào Đào thật đáng yêu, nếu em kết hôn cũng muốn sinh một cô con gái như này."

Người đến thăm Vương Anh cứ tới rồi đi, thật ra Vương Anh cũng không bị gây trở ngại gì, vui vẻ ngồi tiếp cho đến khi hết ngày ở cữ.

Đứa bé lớn lên rất nhanh, Vương Anh cảm thấy tựa như hôm qua khi nhìn con gái là một cô bé đào đáng yêu nhưng hôm nay Đào Đào đã mọc thêm chiếc răng trắng như gạo, tập tễnh bước đi.

Chớp mắt một cái, Đào Đào, tên gọi là Vương Mạn Đào cũng đã tròn hai tuổi.

Năm một nghìn chín trăm bảy mươi sáu, năm này đối với Vương Anh mà nói tất cả đều là biến hóa nhỏ mà thôi.

Việc đầu tiên đó chính là Trình Thục Phân và Trình Ngọc đã quay về huyện thành.

Vào tháng sáu, Vương Anh mang theo Đào Đào và Từ lão thái xuống nông thôn để ăn tiệc. Con gái của Ngô Quế Hoa là Điền Hạnh Hoa kết hôn, dưới sự chứng kiến của bố mẹ và họ hàng, cô ấy lấy một người chồng tốt ở trên công xã.

Cuối cùng tảng đá trong lòng của Ngô Quế Hoa cũng rơi xuống, vô cùng vui mừng mở tiệc, hiện tại đại đội bảy có cuộc sống tốt đẹp nhất, mọi người không còn giống như trước kia, vì một sợi kim chỉ mà cãi nhau inh đầu nhốn nháo nữa.

Ngay cả Điền Hữu Phúc cũng nói những thành viên trong đại đội trở nên 'dễ quản' hơn nhiều.

Vương Anh nghĩ đó không phải là dễ quản mà là lúc đó mọi người còn nghèo những lời lẽ cãi nhau đó chẳng qua dùng khi chưa no bụng. Bây giờ chất lượng cuộc sống được nâng cao, tất nhiên sẽ cố gắng duy trì mối quan hệ hàng xóm tốt đẹp rồi.

Vẻ mặt của Điền Hạnh Hoa đỏ rực, trên người mặc bộ đồ cưới màu đỏ mà Ngô Quế Hoa nhờ Vương Anh mua trên huyện thành, nhìn cả người cực kỳ rạng rỡ.

Đào Đào vừa mới hai tuổi khi nói chuyện vẫn còn mang sự non nớt, nhưng có thể biểu đạt chính xác ý của mình.

"Đẹp! Đào Đào muốn mặc! Đào Đào muốn mặc đồ cô dâu!"

Vương Anh nhanh chóng che miệng cô bé lại. Từ Sương đang ngồi bên cạnh nói chuyện cũng hạ mắt xuống, Vương Anh biết người này bắt đầu không vui.

Cần đến mức này sao? Từ sau khi cô con gái học được cách nói chuyện chỉ cần nói một câu sau này sẽ gả cho người như thế nào thì vẻ mặt của Từ Sương như muốn đi chém ai đó, đúng là thái quá!

Tròng mắt Đào Đào chuyển động, hai chân xiêu xiêu vẹo vẹo đi ôm đùi Từ Sương.

"Bố đừng tức giận, Đào Đào lấy chồng rồi cũng sẽ thích bố nhất!"

"Bố, bố nấu cơm ngon nhất!"

"Bố, bố bế con lên..."...

Một vòng người trơ mắt nhìn Từ Sương vốn đang cứng mặt khi con gái lên tiếng khen mình thì bắt đầu cong cong cái miệng lên thành hình vòng cung.

Trình Ngọc, giờ đã là một cô gái rồi, lần đầu tiên thấy trường hợp như vậy: "Đây, đây... Đây..."

Vương Anh đè ngón tay đang giơ lên của cô ấy xuống: "Chưa từng thấy đúng không? Em nói xem nếu không phải do khuôn mặt giống nhau, chị còn cảm thấy nha đầu này là con của ai thế? Chị và Từ Sương cũng đâu có loại gen này đâu."

Những lời này không chỉ đơn thuần là lên án, mặc dù tính cách của cô thoáng hơn so với Từ Sương nhưng cũng có hạn, huống hồ khi ở bên ngoài, Từ Sương có thể dùng một chữ để biểu đạt thì tuyệt đối sẽ không dùng hai chữ.

Kết quả cô con gái của bọn họ vậy mà có thể giở giọng điệu ngọt xớt như giấu đường để dỗ dành người khác.

Từ lão thái ngồi bên cạnh nhìn thoáng qua một cái, cuối cùng mới bừng tỉnh hiểu ra vấn đề: "Cái tính này không phải rất giống bác của con bé sao? Khi còn nhỏ Từ Minh cũng giống như vậy."

Mấy lão thái có quan hệ khá tốt với Từ lão thái cũng hát đệm theo: "Cũng đúng đó! Khi còn nhỏ Tiểu Minh cũng có tính cách y chang vậy, miệng lưỡi như được rót mật."

"Mấy người còn nhớ hay không khi còn nhỏ Từ Minh mặc một chiếc quần rách đũng, ngồi xổm trên đường nhìn con kiến di chuyển. Khi đó tôi thấy Từ Minh không phải là người bình thường, chỉ cần thấy có cô gái, các thím cùng mấy lão thái thái ở trong thôn là thằng bé sẽ chu chu cái miệng lên chào hỏi. Toàn nói những lời như ông cụ non thôi!"

Vốn dĩ Từ Sương đã thay đổi nét mặt nhưng khi nghe thấy những lời đó lại đen mặt lại.

Giống Từ Minh? Sao lại giống Từ Minh? Từ Minh đó có cái miệng không chê vào đâu được, khi đi học còn bị đánh không ít lần, khi đó, những người kia cũng không dám đánh Từ Minh cho nên đều nhào vào đánh anh, đó là lý do vì sao từ rất sớm anh đã bắt đầu luyện được một thân thể cường tráng cân đối.

Vương Anh cũng trở nên phát sầu, từ nhỏ con gái đã biểu hiện được tài năng dỗ dành người khác của mình, lúc trước Vương Anh suy nghĩ không thể để Từ lão thái bận rộn vất vả để chăm cháu gái được cho nên đã cho Đào Đào tới nhà giữ trẻ trong xưởng nhà máy.

Kết quả mới đi nhà giữ trẻ mấy ngày chờ khi Vương Anh đi đón con gái về, xung quanh Đào Đào đã có một đám cô bé cậu bé lớn tuổi vây quanh, cả đám người chăm sóc như chăm sóc búp bê Tây Dương, vừa dỗ vừa đút cho cô bé ăn.

Mà Đào Đào dựa người vào ghế, hai tay đặt lên tay cầm, nếu không phải cảnh tượng này diễn ra ở nhà giữ trẻ thì cô còn tưởng là cô gái nào đó đang phóng túng bản thân, ăn chơi trác táng.

Bạn nhỏ Đào Đào căn bản không chú ý tới việc mẹ của mình đang cân nhắc phương pháp giáo dục nào cho con gái, chỉ lo ôm cổ Từ Sương gọi cô dâu.

Mấy năm nay Hạnh Hoa làm thầy lang ở đại đội bảy, thoải mái hào phóng chữa bệnh cho mọi người nên người đến ăn cưới cũng rất đông. Ai ai cũng không nhịn được khen ngợi.

"Đứa nhỏ nhà họ Điền này đúng là tốt, bản thân có tài năng có bản lĩnh, còn rất xinh đẹp."

"Cô nói điều này không phải là vô nghĩa sao? Cô gái của đại đội bảy có ai mà kém đâu chứ?"

Mấy năm gần đây, dựa vào số cây kim ngân được gieo trồng, chất lượng cuộc sống của đại đội bảy như nước dâng thuyền lên, đầu năm nay, cả cái thôn nhỏ này đều đã lợp mái ngói đỏ tươi, nhìn cực kỳ sáng sủa, cực kỳ khí phách.

Tất nhiên từ đó các cô gái trong đại đội bảy trở thành món trái hấp dẫn của cả công xã, ai ai cũng muốn tới cướp lấy để cưới về nhà làm vợ.

Giống như Điền Hạnh Hoa vậy, trước kia nếu như muốn gả lên công xã thì khó càng thêm khó, người trên công xã không thích cưới người ở đại đội. Cũng chính vì thế mà mấy năm nay Điền Hạnh Hoa tự mình tranh đua, đại đội cũng cố gắng đấu tranh, lúc này mới có thể với tới người của công xã. Bản thân Hạnh Hoa còn được điều tới trạm y tế nữa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right