Chương 266: Trở về

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,074 lượt đọc

Chương 266: Trở về

Trong bữa tiệc, Ngô Quế Hoa đưa Hạnh Hoa lại gần Vương Anh nói lời cảm ơn: "Vương Anh, nếu không phải có con thì con gái của thím cũng không có ngày hôm nay. Hạnh Hoa đã gọi con một tiếng thầy thì ly rượu này cả nhà thím kính con."

Nếu không phải Vương Anh tìm phương pháp trồng cây dược liệu cho tất cả mọi người, nếu không phải Vương Anh cung cấp trí thức cho Hạnh Hoa thì cả nhà bọn họ làm gì có được ngày lành như hôm nay?

Ngô Quế Hoa nói đến chỗ này, nước mắt lập tức rơi xuống.

Hiện giờ trong đầu của bà ấy ít khi nghĩ về chuyện của mấy năm trước, chỉ biết khi đó rất khổ, khi đó Hạnh Hoa ở trong nhà là một cô gái xinh xắn nhưng bị người lười biếng nhất của công xã mua với giá một trăm đồng.

Càng khiến người ta khó chịu hơn đó chính là lúc nghe thấy một trăm đồng trong lòng của bà ấy đã thoáng có dao động, đã suýt chút nữa có ý định bán con gái mình đi.

Sự dao động và lòng tham trong nháy mắt kia, mặc dù sau đó bà ấy đối xử với con gái rất tốt nhưng vẫn làm cho Ngô Quế Hoa thấy áy náy.

Không còn cách nào khác, ai bảo nhà quá nghèo quá khổ.

Mỗi ngày ở nông thôn chỉ có thể xoay quanh sự nghèo đói khổ cực, có khi nào dám nghĩ đến ngày tháng yên lành tốt đẹp, ăn không cần nghĩ tới ngày mai đâu?

Hai năm gần đây, quy mô trồng cây kim ngân của đại đội mở rộng gấp ba lần, rồi nghe theo Vương Anh nói trồng thêm nhiều loại dược liệu, bắt đầu bào chế dược liệu đưa ra bán bên ngoài.

Trên đại đội xây thêm một cái xưởng, nói là xưởng như thật ra đó là ngôi nhà dùng để bào chế dược liệu. Dùng ít mảnh đất để làm nơi cho mọi người điều chế dược liệu cho ổn mà thôi.

Cả nhà Ngô Quế Hoa cong eo liều mạng mà làm, mấy năm nay tích cóp được không ít tiền, mặc dù không đến mức ăn thịt cá không cần nghĩ nhưng tốt xấu gì cũng không cần lo đói bụng nữa.

Hạnh Hoa kéo chồng của mình tới chúc Vương Anh một ly.

Vương Anh nhanh chóng đáp lễ lại hai người, Trình Ngọc cũng giúp cô một tay.

Không cần biết Vương Anh có nhận hay không nhưng Trình Ngọc đây đã tự cho mình là học trò đầu tiên của Vương Anh rồi.

Cho nên chẳng phải Hạnh Hoa là sư muội của cô ấy hay sao?

Trình Ngọc vui tươi hớn hở lôi kéo Vương Anh vào bàn tiệc, bàn tiệc lần này là do Từ Sương và mấy người nữa cùng làm với nhau nên nhìn đồ ăn rất đẹp mắt lại cực kỳ ngon.

Vương Anh: "Sao cô giáo của em không tới?"

Giờ nể mặt mũi của Vương Anh nên mọi người ở đại đội đối với Trình Thục Phân và Trình Ngọc cũng rất tốt, không còn ai dám chỉ chỉ trỏ trỏ nữa.

Trình Ngọc: "Cô giáo nói hôm nay có lẽ sẽ có nhiều người ở đại đội khác tới nên không đi, sẽ ở nhà. Ở nhà cũng có thịt cá còn sót lại của ngày hôm qua nên cô ăn ở nhà cũng được."

Vương Anh không nói gì, Trình Thục Phân không thể so sánh được với Trình Ngọc, Trình Ngọc trải qua nhiều biến cố khi còn nhỏ, mặc dù ăn không ít khổ nhưng đứa bé còn nhỏ tuổi sẽ không nhớ lâu, ngày khổ qua đi vẫn còn có thể tung tăng nhảy nhót.

Nhưng Trình Thục Phân thì khác, Trình Thục Phân đã bị những cái đó làm cho sợ hãi từ sâu trong tủy.

Trên công xã vẫn có một nhóm người đã yêu cầu Trình Thục Phân không cần phải đến đó từ năm ngoái vào sáu tháng cuối năm.

Trình Thục Phân chịu tội nhưng không thể để Trình Ngọc bị ảnh hưởng theo được.

Vương Anh: "Bố của Đào Đào làm món chân thỏ nướng, còn hai cái để ở trong bếp lát nữa em lặng lẽ vào lấy một cái đưa về, bôi thêm ít mật ong lên trên hoặc là bỏ thêm thì là."

Trình Ngọc nghe xong đã muốn chảy nước miếng: "Được ạ!"

Lễ cưới của Điền Hạnh Hoa vừa đơn giản vừa náo nhiệt, bạn bè họ hành thân thiết ngồi tận mấy bàn, sau khi ăn xong, nhà trai đạp xe đạp chở Hạnh Hoa về công xã.

"Hạnh Hoa đúng là tìm được một người chồng tốt, trong nhà còn có xe đạp để đi."

"Sao bà không khen nhà mẹ đẻ của Hạnh Hoa tốt? Nhà có radio tốt, đưa làm của hồi môn cho cô con gái."

Ngô Quế Hoa cực kỳ thương con gái, không chỉ có mỗi radio mà còn toàn bộ lễ hỏi của nhà trai đều bỏ vào cái rương đưa đi, còn làm thêm một bộ chăn gối thật to.

Mọi người nhìn theo hướng Hạnh Hoa rời đi, Ngô Quế Hoa lau nước mắt đang muốn xoay người.

Bỗng nhiên nghe thấy một âm thanh nặng nề phát ra từ tiếng loa.

Một chiếc xe quân đội xuất hiện ở cửa thôn.

Ở thời đại này, xe là vật dụng hiếm thấy nhất, càng đừng nói loại xe của quân đội như này, phía trước là màu xanh lúc mê người, có ánh sáng chiếu vào làm hoa mắt người ta.

Mọi người thất thần nhìn nhau, vừa không dám đi lên phía trước để nhìn vừa không dám xoay người rời đi.

Rốt cuộc cả đời này có ai đã từng nhìn thấy xe ô tô đâu, nếu ngay tại chỗ này được tiến lên sờ thử một cái thì đó chính là điều đáng để khoe khoang cả đời.

Xe quân đội đi thẳng vào trong thôn, không bao lâu sau có vài người đi xuống xe.

Người đi đầu là một người đàn ông trung niên, mặc một bộ quân trang, một người khác đeo mắt kính, nhìn cực kỳ lịch sự và văn nhã.

Điền Hữu Phúc nhanh chóng đi ra chào đón, trong lòng cảm thấy căng thẳng vô cùng cộng thêm có phần buồn bực, gần đây cũng không có nghe ai nói sẽ có người tới kiểm tra, cho dù có người tới thì xe quân đội này không phải ai cũng có thể dùng.

Ông ấy đi ra đón, bên trong xe quân đội có một người là thư ký của công xã cũng đi theo, mới vừa xuống xe thư ký của công xã đã đi đến bên cạnh nôn ọe một hồi.

Người đàn ông lịch thiệp văn nhã đi tới vỗ lưng thư ký công xã rồi nói gì đó, nhìn qua chỉ thấy thư ký công xã cuống quýt xoa xoa miệng, cầm nước ấm uống vài miếng, xua tay sửa sang lại cho ổn.

Người đàn ông văn nhã lắc đầu, còn người đàn ông mặc quân phục im lặng không nói gì, khóe miệng bạnh ra, đứng ở bên cạnh nhìn đám người không dám tiếng lên, nôn nóng tìm kiếm ai đó.

Thư ký công xã tiến lên giới thiệu với Điền Hữu Phúc: "Hữu Phúc, đây là hai vị lãnh đạo tới chỗ này của chúng ta tìm người thân, có thể sẽ không ở lại lâu, anh..."

Chưa đợi thư ký công xã nói xong, người đàn ông mặc quân phục đã tiếp lời: "Anh Hữu Phúc, là em, em là Vương Vĩnh Phúc đây."

Điền Hữu Phúc lập tức trố mắt ra: "Vĩnh Phúc? Cậu là Vĩnh Phúc ư? Sao Vĩnh Phúc lại..."

Tầm mắt của Vương Vĩnh Phúc nhòe đi: "Em đã trở về."

Quá khứ trải qua đủ chuyện giống như chỉ đúc kết lại bằng một câu này, cho dù có xảy ra điều gì đi chăng nữa cũng không so được với câu em đã trở về.

Vốn dĩ Điền Hữu Phúc vẫn còn nhiều điều muốn hỏi, ông ấy muốn hỏi vì sao quãng thời gian vừa qua Vương Vĩnh Phúc không quay về, vì sao mấy năm nay không hề có bức thư nào được gửi, còn có, mọi chuyện trong nhà Vương Vĩnh Phúc đã biết hết hay chưa? Nhưng vừa mới nghe âm thanh run run của Vương Vĩnh Phúc ông ấy lại không hỏi bất cứ điều gì.

Điền Hữu Phúc nắm chặt bàn tay của Vương Vĩnh Phúc: "Được, trở về là tốt rồi. Hôm nay cậu trở về rất đúng lúc, Vương Anh và chồng của con bé cũng đang ở đây."

Nhưng có lẽ đây cũng là duyên phận, Điền Hữu Phúc thấy Vương Vĩnh Phúc không có dáng vẻ ngạc nhiên gì cả, đoán chừng trước khi trở về đã hỏi thăm qua tình huống ở trong nhà.

"Cậu vẫn chưa gặp cháu gái của mình đúng không? Con bé tên là Đào Đào, tiểu nha đầu rất ngoan ngoãn, giống với bố mẹ của con bé. Miệng cũng rất ngọt..."

"Vương Anh là một đứa rất có tình có nghĩa, tìm đường sống cho đại đội của chúng ta, mọi người đều rất biết ơn con bé. Mấy năm nay còn được vào huyện thành..."

"Biết cậu đã trở về chắc chắn con bé sẽ rất vui mừng..."...

Điền Hữu Phúc lải nhải một đống, ngay cả thư ký công xã cũng rất biết điều không xen ngang vào.

Có điều trên mặt của thư ký công xã như đang tỏa sáng, lần này hai người này tới, người đeo mắt kính thì không nói, có lẽ là thủ phó gì đó nhưng cái người mặc quân trang này nhìn qua chức vị không hề thấp tí nào.

Một quân nhân bình thường làm gì được ngồi xe quân đội đâu?

Thư ký công xã nghĩ, sau này ông ta sẽ không thể làm ngơ với mấy đại đội được nữa, phải quan tâm hơn.

Mấy tháng trước, mấy đại đội khác còn trong tối ngoài sáng chèn ép Điền Hữu Phúc, cũng có người chạy tới mách lẻo trước mặt ông ta, nói đơn giản chính là cuộc sống của đại đội bảy qúa tốt, là do cây kim ngân mang lại, ngay cả ao cá trên núi cũng là của đại đội bảy, cái tên cáo già Điền Hữu Phúc kia cố ý đào thêm không ít ao cá về nhà mình. Vốn dĩ chỉ có một ao cá nhỏ nhưng giờ nó đã lớn hơn gấp năm đến sáu lần.

Tên Điền Hữu Phúc này còn rất xảo quyệt, xây dựng rào chắn xung quanh ao cá đã thế còn cho người đứng quanh giám sát.

Hai đại đội bên cạnh ghen tị đến mức muốn hỏng.

Trước kia cuộc sống của mọi người cũng không quá tốt, nhưng bây giờ thì sao? Bây giờ thì sao?

Đại đội bảy vừa có tiền, còn được lợp ngói đỏ, có ao cá...

Tại sao những thứ tốt đẹp đều để một mình đại đội nhận lấy như thế được?

Mấy đại đội trưởng khác không phúc, chuẩn bị khuyến khích công xã tịch thu hết sản nghiệp của đại đội bảy.

Không phải nói làm tập thể hay sao? Dựa vào cái gì mà đại đội đó chỉ lo cho bản thân mình?

Nên cống hiến cho đất nước, chia nhau ra để mọi người cùng được hưởng.

Thư ký công xã vốn dĩ cũng cảm thấy nên làm thế, trước đó trên công xã của bọn họ không thèm để đại đội bảy vào trong mắt, cũng không phải là sợ lỡ như nếu làm vậy thì đến khi đại đội bảy vào sẽ xảy ra chuyện gì. Đến lúc đó không phải là do lãnh đạo của bọn họ không có năng lực ư?

Nhưng nhìn đại đội bảy mấy năm nay làm việc không có sơ sót, thư ký công xã cảm thấy đã đến lúc nên ra tay.

Chẳng phải nên đặt tập thể lên trên hết sao, nên thu sản nghiệp của đại đội bảy để mọi người của công xã cũng được hưởng chút ít chứ.

Thực ra thư ký công xã đã suy nghĩ nên tìm một cơ hội để nói với Điền Hữu Phúc, bảo là năm nay nên nộp cây kim ngân lên.

Nhưng hiện tại thì e là... Thư ký công xã không nghĩ như thế.

Đại đội người ta có người tài giỏi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right