Chương 267: Tìm người

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,583 lượt đọc

Chương 267: Tìm người

Vương Vĩnh Phúc kéo người bên cạnh qua gần.

"Đây là Lam Việt, là một kỹ sư, lần này em cùng ông ấy về đây."

Lam Việt là một người đàn ông có dáng mảnh khảnh, xương gò mà cao, còn mang theo chút lấm tấm, nhưng không hề ảnh hưởng tới khí chất của ông ấy. Giống như vĩnh viễn là bộ dạng dịu dàng trí thức, chút gió cát bên ngoài càng khiến khí chất trở nên xuất chúng hơn.

Điền Hữu Phúc không hiểu ra sao, vươn tay ra rồi lại ngượng ngùng thu tay về, lau tay vài cái trên quần mới nắm lấy tay của Lam Việt: "Chào ngài chào ngài."

Có thể được Vương Vĩnh Phúc tự mình giới thiệu, chắc chắn người này là một nhân vật lớn.

Lam Việt: "Chào anh, lần này tôi tới là muốn đi tìm một người đang ở chỗ của các anh."

Lam Việt nghĩ tới cái gì đó, giọng nói cất lên mang theo sự chờ mong và bi thương: "Cô ấy tên là Trình Thục Phân."

Trong lòng Lam Việt cảm thấy nặng trĩu, ông ấy không biết bản thân có nên ôm hy vọng xa vời hay không.

Bị đẩy xuống nơi như này, ở trên người kiêu ngạo như Thục Phân không biết bà ấy sẽ trải qua như thế nào. Lần này ông ấy mới từ viện nghiên cứu ra ngoài sau quãng thời gian nhốt mình nghiên cứu, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, việc làm đầu tiền đó chính là đi tìm Trình Thục Phân.

Nhưng những người học trò ở trong việc kinh kịch đều cố gắng lảng tránh, chỉ có các học trò của Trình Thục Phân có nói ra vài lời, có học trò thậm chí còn khóc lóc mà kể, nói bản thân cực kỳ yêu thương Trình Thục Phân.

Lam Việt vẫn không từ bỏ, ông ấy đi tìm rất nhiều người để hỏi cuối cùng mới biết được chân tướng.

Bị các học trò vứt bỏ, giọng nói bị hỏng, sản nghiệp mà bản thân sở hữu bị tịch thu, nghe nói lúc rời đi không có ai đưa tiễn bà ấy, chỉ mang theo vài bộ quần áo để đi xuống đây...

Trong lòng Lam Việt đau khổ vô cùng, không chần chừ giây phút nào lập tức đi từ Thủ đô xuống đây, không nghe lời khuyên can của người khác, trực tiếp đi tìm Trình Thục Phân.

Còn Vương Vĩnh Phúc là giữa đường được thêm vào, bởi vì Lam Việt có cấp bậc cao ở trong khu nghiên cứu cho nên mặc kệ ông ấy đi tới nơi nào cũng phải có nhân viên đi theo bảo vệ.

Vương Vĩnh Phúc biết Lam Việt muốn tới huyện Nam Thiệu lập tức chủ động xin đi theo về tận đây.

Cả quãng đường đi tới đây, Lam Việt không hề chợp mắt một chút nào, cả người chỉ nhớ đến Trình Thục Phân đang ở nông thôn, cuộc sống đang trải qua khốn khó như thế nào.

Bà ấy sẽ bị đánh ư? Hay là đã...

Lam Việt không dám tưởng tượng thêm nữa.

Điền Hữu Phúc vừa nghe đối phương tới tìm Trình Thục Phân, tảng đá trong lòng cũng được buông xuống: "Đúng là có người này, bà ấy đang ở đằng sau núi. Tôi dẫn ngài đi xem."

Hơi thở của Lam Việt dường như gấp gáp hơn: "Bà ấy có khỏe không?"

Mặc dù trong lòng Điền Hữu Phúc tò mò về mối quan hệ của hai người nhưng vẫn đáp lại như cũ: "Rất khỏe, đồng chí Trình Thục Phân khi tới đây tiếp thu cải tạo giáo dục rất tốt, những cuộc lao động ở trong đại đội bà ấy cũng tham dự như bao người bình thường."

Điền Hữu Phúc cẩn thận trả lời, không có câu nào là khiến cho Lam Việt thấy bất an.

Vương Vĩnh Phúc vỗ vỗ bả vai của Lam Việt, lấy ra một phần văn kiện đưa cho Điền Hữu Phúc: "Anh Hữu Phúc, đây là văn kiện của Trình Thục Phân, anh nhận lấy đi. Đồng chí Trình Thục Phân được yêu cầu đưa về Bắc Kinh để tiến hành điều tra lần nữa, cho nên lần này bọn em tới là để đón người."

Điền Hữu Phúc tiếp nhận văn kiện, xem xét một lúc mới thở phào một hơi.

"Người này thật ra cũng không có việc gì, chỉ là khi bà ấy tới đây có mang theo một người học trò, học trò của cô ấy ở đại đội cũng rất tốt, nhân duyên không tệ, ngày thường sinh hoạt cũng quy củ."

Tay nghề của Trình Ngọc tốt, mới đầu thì lên núi chăn dê. Hơn nữa, có mối quan hệ với Vương Anh nên người đại đội khi gặp cô ấy cũng sẽ chào hỏi một câu. Trình Ngọc cũng giống như con cái của nhà bình thường, thỉnh thoảng sẽ giúp mấy đứa nhóc trong đại đội bắt gà rừng thỏ hoang, cho nên rất được hoan nghênh.

Hơn nữa, ao cá cũng là do Trình Ngọc nộp lên, hiện tại Điền Hữu Phúc đối với Trình Ngọc cũng giống như những xã viên bình thường không có gì khác nhau.

Cuộc sống của Trình Ngọc tốt, nên cuộc sống của Trình Thục Phân sẽ không kém đi chỗ nào.

Điền Hữu Phúc ghé đầu vào ngôi nhà đang vui vẻ ở đằng kia thấy Trình Ngọc thì gọi một tiếng: "Trình Ngọc! Con lại đây!"

Trình Ngọc tung ta tung tăng chạy tới: "Chú Hữu Phúc, có chuyện gì ạ?"

Điền Hữu Phúc giơ ngón tay chỉ về phía Lam Việt: "Người này đến tìm cô giáo của con, con đưa người này đi về nhà nhé."

Trình Ngọc hếch cái mũi lên, đánh giá Lam Việt từ trên xuống dưới: "Người này là ai ạ? Cô giáo của con không quen biết người này."

Cô ấy và cô giáo rời Bắc Kinh cùng một lúc, cô giáo đã nói cô giáo không có bố mẹ hay anh chị em gì, người này là ai mà đi tìm cô giáo?

Lam Việt chặn những lời Điền Hữu Phúc định nói, dịu dàng: "Không sao đâu, con cứ dẫn chú đi đi, chú và cô giáo của con có chút hiểu lầm, nếu con không yên tâm thì có thể giám sát chú, con thấy thế nào?"

Ông ấy không cảm thấy Trình Ngọc không lễ phép, cũng không cảm thấy Trình Ngọc là đứa ương bướng.

Trên thực tế, ông ấy rất vui khi biết được lúc Thục Phân bị đưa xuống đây còn có một đứa học trò hoạt bát trọng tình trọng nghĩa đi cùng với bà ấy.

Trình Ngọc nghiêng đầu: "Vậy được rồi."

Nhưng chốc lát sau Trình Ngọc quay đầu: "Này, có phải chú từng cho cô giáo của con một chiếc nhẫn vàng không?"

Lam Việt không biết sao nhưng vẫn trả lời: "Đúng vậy."

Trình Ngọc ồ một tiếng, có hơi ủ rũ mà đưa người đi tới chân núi.

Xong rồi, nếu là chủ nhân của chiếc nhẫn vàng tới thì chắc chắn cô giáo sẽ muốn đi cùng với ông ấy.

Vương Vĩnh Phúc sắp xếp người đi theo Lam Việt. Còn ông ấy thì đứng cạnh xe nhìn dáng người Lam Việt rời đi cho đến khi không thấy đâu nữa.

Điền Hữu Phúc vui mừng nói: "Đi thôi, Vĩnh Phúc, để tôi dẫn cậu đi gặp bé Anh, con bé với chồng cũng ở đây, còn cả cháu ngoại của cậu nữa."

Vương Vĩnh Phúc cực kỳ cảm động nhưng lại lắc đầu: "Anh Hữu Phúc, em muốn hỏi anh trai của em Vương Vĩnh Thuận và cả đứa con của anh ta nữa, Vương Diệu Tông có ở đây không? Em nghe nói năm nay con trai của anh ta cũng đã được thả ra rồi? Hiện tại đang ở chỗ nào?"

"Em có chút việc muốn tìm bọn họ để nói chuyện."

Lúc trước Vương Diệu Tông bị phán sáu năm tù giam, mùa xuân năm nay sẽ được thả về đại đội.

Đúng như những gì mà Vương Anh dự đoán, người em trai họ này sau khi được thả ra không còn nơi nào có thể đi được nữa , chỉ đành phải vác mặt về đại đội mà thôi.

Hai năm trước sau khi Vương Vĩnh Thuận được thả về thì vào ở một ngôi nhà hoang trong đại đội, mấy năm nay thấy cuộc sống của đại đội phát triển tốt ông ta cũng đi theo làm ăn, đủ để cả nhà không bị đói bụng, cuộc sống xem như là ổn. Không nói đến việc giàu có nhưng cũng không sợ đói sợ lạnh.

Nhưng sau khi Vương Diệu Tông được thả ra ngoài lại không giống như thế. Vương Diệu Tông bị bắt giam sáu năm, sau khi ra mặc dù bên ngoài thì tỏ vẻ biết điều biết sai nhưng khi về nhà lại giở lại thói cũ, thái độ cũng chẳng thay đổi.

Cậu ta vẫn còn cảm thấy bản thân là người mà cả nhà đang trông cậy vào, trong lòng nghĩ Vương Vĩnh Thuận và Lý Xuân Quyên sẽ đối xử với cậu ta giống như lúc trước.

Nên khi Vương Diệu Tông về đến nhà chỉ có nằm và ăn không chịu đứng dậy làm việc, mặc kệ là đào đất làm ruộng hay là làm đồ thủ công nghiệp trong nhà cậu ta cũng không làm.

Hiện tại Vương Vĩnh Thuận cũng không còn bất cứ sự kiên nhẫn nào đối với đứa con trai này nữa, trước kia cái loại con trai này còn có suy nghĩ cao chạy xa bay để lại cục diện rối rắm lại cho ông ta cơ mà.

Thấy Vương Diệu Tông vẫn không biết cố gắng như cũ, hy vọng quay đầu cuối cùng của Vương Vĩnh Thuận cũng chẳng còn gì nữa rồi.

Chờ đợi vào người cha này sẽ xoay người chống lưng cho cậu ta ư? Hừ, nằm mơ đi!

Còn vì sao Vương Diệu Tông không đi làm, cậu ta đang bận cái gì?

Câu trả lời chính là người này đang muốn tìm một người vợ sau khi cậu ta được thả ra ngoài.

Hiện giờ Vương Diệu Tông đã hai mươi mấy tuổi, trên đại đội có rất ít người ở độ tuổi này mà chưa kết hôn, cho nên Vương Diệu Tông đang muốn cưới vợ.

Nhưng thanh danh của cậu ta đã thối nát , cho dù cuộc sống ở đại đội bảy có sung túc thì cũng không có ai đồng ý cho con gái mình về đó làm vợ.

Điền Hữu Phúc nói sơ lược về cuộc sống của Vương Diệu Tông sau đó, ý chính là cậu ta đã áp bức Vương Vĩnh Thuận đến mức ông ta phải nổi giận.

Rốt cuộc mấy anh em trong nhà, tức giận Vương Anh đã rồi. Mấy năm nay Vương Anh đưa Từ Sương về nhà thăm người thân thường xuyên nhưng cũng không hỏi người nhà một câu sao? Nhà họ Từ đối xử với Vương Anh không tệ, với lại đã chuyển vào huyện thành sống, nghe nói giờ Từ Sương đã được thi lên chức vị cao của đầu bếp, là chức bình đặc cấp ba , mắt thường cũng có thể thấy được cuộc sống trôi qua rất tốt, cần gì phải so đo với những người đó làm gì.

Điền Hữu Phúc uyển chuyển nói: "Vĩnh Phúc, hiện giờ cậu là cán bộ, những việc này để cho Anh nha đầu tự tỏ thái độ là được rồi, dù sao hiện giờ hai người kia cũng đã bị mất mặt, bọn họ đã nhận được bài học cho riêng mình."

Vương Vĩnh Phúc cười lạnh một tiếng: "Anh Hữu Phúc, anh nói rất đúng, nhưng em vẫn còn muốn nói chút chuyện với Vương Vĩnh Thuận."

Ông ấy muốn nhìn xem người anh trai này của mình, muốn trông thấy cái người anh trai cả gan ăn thịt cả nhà mình!

Điền Hữu Phúc: "Cậu không muốn đi gặp Anh nha đầu trước sao?"

Vương Vĩnh Phúc dừng một chút: "Khoan hãy gặp."

Bây giờ ông ấy không có mặt mũi để gặp con gái.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right