Chương 268: Anh em họ Vương
Nhà hoang ở đại đội bảy có không ít, đặc biệt là mấy năm nay cuộc sống trôi qua êm đềm tốt đẹp, có một số người trẻ tuổi cũng không lo đi tìm vợ mà số gia đình chia nhà ra ở trên đại đội càng ngày càng nhiều. Lúc xây nhà mới toàn là xây ở bên vùng bên ngoài, nên mấy ngôi nhà cũ cứ thế để như vậy, để quy hoạch lại đất đai rồi dùng nơi đó làm chỗ trồng cây kim ngân.
Vương Vĩnh Phúc đi theo sau đại đội trưởng, Vương Vĩnh Phúc không cần người đi theo đòi lại công đạo cho mình, Điền Hữu Phúc không còn thấy Vương Anh ở trong đám người nữa, nên bảo người đi nói với Vương Anh một tiếng.
"Để con bé về nhà trước, lát nữa chúng ta đến đó sau." Nhiều năm cha con mới gặp mặt nhau, cũng không thể gặp ở bên ngoài được.
Đi tới trước một căn nhà đổ nát, Vương Vĩnh Phúc dừng bước chân lại.
Chỉ nghe thấy bên trong truyền đến tiếng ho khan. Hai người đàn ông đang cãi nhau vô cùng lớn.
"Này lão già, ông có thể cút sang chỗ khác mà ho hay không? Mẹ nó, ho khụ khụ vào nồi vào bếp mà được à?"
"Đây là nhà của ông đây, mày không muốn ở thì cút đi chỗ khác?"
"Ông nói ai cút thế hả? Mẹ nó, không phải do cái lão sống dai như ông liên lụy tôi thì sao đến tận bây giờ tôi vẫn chưa cưới được vợ?"
"Mày đang mơ mộng giữa ban ngày đấy à? Còn muốn cưới vợ? Mày cưới được cái rắm thì có!"
"Có phải ông lại muốn ăn đòn không? Tên khốn kiếp nhà ông nếu không phải năm đó ông bày mưu tính kế Vương Anh thì sao nhà chúng ta có thể lâm vào hoàn cảnh này được? Giờ thì tốt rồi, người ta được vào huyện thành sống còn không có quan hệ gì với chúng ta nữa!"
"Tao là vì ai hả? Không phải là vì mày sao?"...
Vương Vĩnh Phúc nghe hai cha con cãi nhau, một già một trẻ chửi nhau qua lại như chó, chỉ biết chỉ trích nhau.
Điền Hữu Phúc thở dài: "Vĩnh Phúc, cậu xem đi."
Nhà không có thức ăn dự trữ , cũng không có ai quản, cho nên vẫn luôn sống trong tình cảnh gà bay chó sủa như thế.
Vương Vĩnh Phúc lại không nghĩ như vậy, ông ấy đi lên đá văng cánh cửa gỗ sắp lung lay, thình thịch một tiếng, cửa lớn lập tức rơi xuống, ngã trên mặt đất làm cho đống bụi dưới sàn bay lên đầy nhà.
Vương Diệu Tông và Vương Vĩnh Thuận không mắng người ngay lập tức, chỉ biết trong chuỗi ngày nhận cải tạo của bọn họ đã bị huấn luyện thành những kẻ có lá gan rất nhỏ.
Chờ đến khi thấy rõ người đàn ông mặc quân trang đứng trước đống bụi tro đang múa may uốn lượn, Vương Vĩnh Thuận mới mở to hai mắt ra nhìn.
"Cậu... Cậu... Cậu là... Cậu là Vương Vĩnh Phúc?"
Vương Vĩnh Thuận bị dọa đến mức hai đùi run rẩy, thiếu chút nữa đã quỳ rạp xuống mặt đất.
"Vĩnh Phúc... Vĩnh Phúc. . cậu không chết? Vĩnh Phúc!"
Vương Vĩnh Phúc lấy mũ xuống khỏi đầu, cởi áo trên ném cho Điền Hữu Phúc cầm.
Vương Vĩnh Phúc bước chân nhanh về phía trước, xách cổ Vương Vĩnh Thuận lên.
"Anh cả, đã nhiều năm rồi chúng ta mới gặp lại nhau."
Vẻ mặt của ông ấy vẫn tự nhiên, ngoài miệng nói câu đã lâu chưa gặp như tay đã dứt khoát đấm một quyền lên mặt của Vương Vĩnh Thuận.
Bùm bùm, bàn tay nắm chặt thành quyền, Vương Vĩnh Phúc không nói hai lời, cứ như là muốn đấm chết Vương Vĩnh Thuận.
Lúc mới bị đánh , Vương Vĩnh Thuận còn có thể kêu tên của em trai mình , kêu bản thân biết sai rồi, sau đó cũng không thể thốt lên được câu gì nữa, không phải là không muốn nói mà là gương mặt bị đánh sưng lên , ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không nói được.
Vương Diệu Tông co người lại đứng ở một bên run bần bật.
Vừa nãy khi cậu ta nghe cái tên được bố của mình gọi thì cảm thấy mừng thầm trong lòng.
Cho dù cậu ta có đắc tội với Vương Anh nhưng chú hai của cậu ta đã trở lại có phải là muốn dựa vào cậu ta để kế thừa hương khói hay không?
Sau đó Vương Vĩnh Phúc đã dùng nắm đấm nói cho cậu ta biết, điều đó là không thể nào!
Vương Diệu Tông run rẩy, muốn chạy ra bên ngoài.
Cậu ta cảm thấy bản thân thật oan uổng, chuyện bắt nạt Vương Anh trước kia không phải đều là do bố của cậu ta tính toán ư? Sao thể tính lên trên đầu của cậu ta chứ?
Chú hai của cậu ta cũng thật hung dữ, bố của cậu ta đã lớn thành một đống tuổi như thế mà không hề nói hai lời đã ra tay đánh người thành bộ dạng đó?
Vương Diệu Tông muốn chạy nhưng Vương Vĩnh Phúc không cho cậu ta cơ hội để làm điều đó.
Ném Vương Vĩnh Thuận bị đánh đến mức sưng hết cả đầu như con heo xuống đất, ông ấy tiến lên ngăn cản Vương Diệu Tông.
Vương Diệu Tông bị dọa cho muốn đái ra quần, run run rẩy rẩy biện minh cho mình: "Chú hai chú hai, oan có đầu nợ có chủ, chú không thể tìm tôi được! Chú chú chú, chú chú chú xem, bố tôi vẫn ở đây, còn có mẹ tôi... Khi đó việc mẹ tôi thích làm nhất đó chính là bắt nạt Vương Anh! Chú đi tìm bà ta đi! Bà ta ở công xã bên cạnh đó, để tôi đưa chú đi được không?
Điền Hữu Phúc hận không thể đưa tay lên che lỗ tai của mình lại.
Đây có còn là đứa con trai của bố mẹ nữa không? Sinh ra đứa con này chi bằng sinh ra con heo để nấu ăn còn hơn!
Vương Diệu Tông đẩy toàn bộ trách nhiệm lên trên đầu người khác, trong lòng người mà cậu ta oán hận nhất đó chính là bố mẹ của mình.
Còn về Vương Anh, cậu ta không dám oán hận. Bởi vì chênh lệch quá lớn nên cậu ta không có lá gan kia.
Vương Diệu Tông nhắc đến Lý Xuân Quyên là muốn dẫn chú hai giống như sát thần này đi ra chỗ khác,
Thật ra sau khi cậu ta được thả thì lập tức đi tìm Lý Xuân Quyên. Bố của cậu ta thì không nói làm gì, khổ cực cong lưng làm theo đại đội, mặc dù đại đội cũng sẽ chia tiền cho ông ta nhưng đều chia theo số tiền thấp nhất. Cậu ta muốn cưới vợ, nếu chỉ dựa vào chút tiền ít ỏi mà bố già đưa về thì làm sao mà đủ. Cho nên phản ứng đầu tiên của Vương Diệu Tông đó chính là đi tìm Lý Xuân Quyên trở về.
Là do hai người Vương Vĩnh Thuận và Lý Xuân Quyên nợ cậu ta!
Chẳng lẽ không nên bồi thường cho cậu ta hay sao?
Hai người già này đáng lẽ nên cong eo làm đến chết để cho cậu ta đủ tiền cưới vợ , nếu không thì làm sao bây giờ? Không có vợ thì chẳng lẽ hương khói của nhà họ Vương cứ thế bị đứt trên đầu của cậu ta hay sao?
Kết quả khi Vương Diệu Tông đi tìm Lý Xuân Quyên chưa vào đến cửa đã bị đánh đuổi đi.
Bố mẹ của Lý Xuân Quyên đã gả bà ta cho một kẻ góa vợ, trong nhà có bốn người con nên sẽ không thiếu một đứa con trai là cậu ta, chỉ thiếu một người làm việc nhà.
Sau khi Lý Xuân Quyên rời đi, cuộc sống nói tốt hơn thì đúng là tốt hơn, trong nhà không chỉ có mỗi bà ta xuống đất còng lưng làm để lấy công điểm, nhưng nếu nói khổ sở thì đúng là khổ sở, bà ta bận đến mức cả trong cả ngoài không khi nào là ngơi tay.
Làm mẹ kế đã khó , bên này còn làm mẹ kế của mấy đứa con riêng chuẩn bị cưới vợ, sau này làm mẹ chồng lại càng khó hơn. Lý Xuân Quyên cả ngày chỉ ở trong nhà làm vất vả, đừng nói là Vương Diệu Tông , ngay cả Vương Vĩnh Thuận có tới bà ta cũng không biết được.
Vương Diệu Tông tới cửa, chưa đợi Lý Xuân Quyên ra gặp đã bị chồng mới của bà ta đánh cho chạy mất dép.
Vương Diệu Tông không cần biết đây có phải là ý của Lý Xuân Quyên hay không, cậ u ta chỉ biết ghi mối thù này lên trên đầu Lý Xuân Quyên mà thôi.
"Chú hai! Chú tin tôi đi! Sáu bảy năm trước tôi chỉ mới mười bảy mười tám tuổi, tôi thực sự không bắt nạt chị Anh! Chú đi tìm mẹ của tôi đi! Tất cả là do bà ta! Bà ta bắt ép Vương Anh phải làm việc mỗi ngày, nào là làm việc nhà đến giặt giũ quần áo, còn cầm giấy chứng nhận con của liệt sĩ để lấy trộm tiền của chị ta, sau đó mẹ tôi còn muốn gả chị ta cho một người đã có một đời vợ, để cho Vương Anh phải đi làm mẹ kế!"
Vương Diệu Tông sợ bị đánh nên nói ra hết.
"Còn có bố của tôi nữa! Bố của tôi trộm tiền mà thím hai để lại, những năm trăm đồng đấy!"
"Chú hai, tôi thực sự không có làm gì cả!"
Đúng là cậu ta không làm chuyện gì tốt nhưng cậu ta không hề tính kế Vương Anh một lần nào.
Vương Vĩnh Thuận nằm ngã trên mặt đất nghe đứa con trai do bản thân mình sinh ra đẩy hết mọi chuyện lên đầu mình, thiếu chút nữa ông ta đã hộc máu mà chết.
"Mày là cái thứ bất hiếu, cái đồ khốn nạn!"
Vương Diệu Tông nhảy cẫng lên: "Ông mới là đồ khốn nạn! Ông muốn ăn hết tiền của người ta! Là do ông nói thím hai đi rồi thì nhà họ Vương sẽ do tôi sở hữu! Ông nói cho dù chú hai còn sống thì cũng nên đưa hết tài sản cho tôi!"
Vương Diệu Tông càng nói càng cảm thấy bản thân mình đúng, nếu không phải do bố của cậu ta nói bên tai cậu ta những lời nói đó thì chắc chắn cậu ta sẽ không bao giờ có suy nghĩ như thế.
Cho nên, tất cả đều là do Vương Vĩnh Vĩnh Thuận!
Vương Vĩnh Phúc nhìn cha con hai người cắn xé lẫn nhau, thậm chí Vương Diệu Tông còn đi qua người ông ấy đạp cho Vương Vĩnh Thuận hai cái.
"Chú hai, đều là do ông ta sai! Đều là do bố mẹ của tôi sai! Đúng rồi, còn có chị của tôi nữa! Chị hai của tôi khi đó cũng bắt nạt Vương Anh!"
"Vĩnh Phúc, anh trai sai rồi, nhưng anh trai không hề có ý nghĩ như thế, anh trai chỉ muốn suy xét cho Diệu Tông nên mới làm như thế với Vương Anh. Nếu sớm biết thằng bé trở thành người như thế này thì còn không bằng để anh trai chìm nó chết còn hơn!"