Chương 269: “Thăm hỏi” anh trai

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,069 lượt đọc

Chương 269: “Thăm hỏi” anh trai

Vương Vĩnh Phúc nắm chặt bàn tay tạo ra tiếng ken két, một chân đá Vương Diệu Tông đang lải nhải suốt nãy giờ.

Tiến lên nhấc Vương Vĩnh Thuận ở trên mặt đất lên.

"Anh cả, anh đúng là người anh trai tốt của tôi . Có nhớ lúc tôi đi trưng binh anh đã nói cái gì không?"

"Anh nói anh sẽ giúp tôi chăm sóc người nhà của tôi, anh nói anh sẽ chăm sóc vợ và con gái của tôi. Anh nói anh là anh cả, cho dù bản thân có bị đói chết cũng sẽ giúp đỡ mẹ con Vương Anh thật tốt."

"Những lời mà anh nói chỉ để đánh rắm thôi đúng không?"

"Tôi không cần anh chăm sóc cho bọn họ quá nhiều nhưng anh lại có lá gan tới ăn bám nhà tôi, chiếm lấy tài sản của vợ con tôi đưa về nhà mình?"

"Anh vẫn còn là người à?"

"Dám tìm một kẻ đã mất vợ cho con gái tôi cưới, anh còn không biết xấu hổ mà nói không hề muốn để cho con bé như thế?"

"Cả nhà các người đúng là bị báo ứng quá xứng đáng! Vợ của anh giờ thành mẹ kế, con trai của anh không học vấn không nghề nghiệp, bản thân anh cũng chẳng có gì, đây là báo ứng!"...

Chưa bao giờ Vương Vĩnh Thuận nghĩ tới điều này, mấy năm nay cuộc sống khó khăn chỉ nghĩ bản thân mình chưa gặp thời gặp thế. Nhưng bây giờ bị Vương Vĩnh Phúc ném một phát xuống đất, trán đập vào nền cả người ông ta liền trở nên ngây ngốc.

Đây là báo ứng của ông ta sao?

Lý Xuân Quyên khuyến khích Vương Anh gả cho người đã có hai đứa con kết quả bản thân phải đi làm mẹ kế cho bốn đứa.

Vương Diệu Tông dựa vào vợ chồng bọn họ, chiến hết tiền của cả nhà , kết quả tất cả tiền tài đó đều bị thua trên người của Vương Diệu Tông.

Mà ngay cả ông ta, muốn thể diện cũng không thể có được, con gái không biết cố gắng, vợ chồng ly hôn, gia nghiệp bị tan tành hết, giờ tuổi đã già nhưng không có nơi nương tựa.

Vương Vĩnh Thuận ngơ ngác nhìn em trai của mình, mặc dù đối phương đã có tuổi nhưng sống lưng vẫn còn thẳng, cơ thể cường tráng. Hoàn toàn khác với ông ta.

Ngần ấy năm trôi qua ông ta tính kế đi tính kế lại , cuối cùng chẳng làm nên trò trống gì.

Những người bị ông ta tính kế cuộc sống càng ngày càng tốt, còn vợ chồng con cái của bọn họ giống như một bãi bùn mà sống qua ngày.

Đứa con trai mà ông ta vốn lấy làm tự hào cũng thất bại thảm hại trước con gái của em trai. Vương Anh chỉ là một đứa con gái nhưng có thể dựa vào bản thân gả cho người trong sạch, vào huyện thành tạo nên thanh danh.

Mà bản thân ông ta thì sao?

Những sự ganh đua bên trong lòng Vương Vĩnh Thuận tan thành mây khói, cả người nản lòng không dám ngẩng đầu.

Vương Vĩnh Phúc đạp Vương Diệu Tông vài cái sau đó nói với cậu ta.

"Cậu nhớ kỹ cho tôi, kiếp này, tôi không muốn thấy hai người khác người nữa. Tôi không có anh em gì hết, mộ của bố mẹ tôi sẽ dời đi chỗ khác, hai người các người dám xuất hiện trước mặt tôi lần nào là tôi đánh lần đó."

Vương Vĩnh Phúc đi rồi, Vương Diệu Tông kêu to ai u ai u đứng dậy.

Sau khi trốn ở trong phòng một lúc xác nhận chú hai sẽ không trở về nữa mới quay ra.

Vương Diệu Tông đạp một chân lên người bố mình như đạp lên một con lợn chết: "Lão già bất tử, mau đứng dậy nấu cơm cho tôi nhanh lên!"

Tôn nghiêm là cái gì? Đã từ lâu cậu ta không còn nghĩ tới nó nữa, Vương Diệu Tông nhún nhún vai ra vẻ không sao cả, còn may bản thân không bị thương nặng giống như Vương Vĩnh Thuận.

Vương Vĩnh Thuận mê man, chống cả người đang đau đớn đứng dậy.

Phòng bếp tỏa ra khói mờ mịt, ánh mắt của ông ta chứa chan nước mắt, đôi ngươi vẩn đục.

Đây đều là báo ứng!

***

Lúc Vương Vĩnh Phúc đang đánh người thì ở trong một gian nhà rách nát khác.

Người đàn ông thấp thỏm kéo cánh cửa gõ kẽo kẹt ra.

Trình Thục Phân đang thêu hoa không ngẩng đầu lên: "Tiểu Ngọc, con đã về rồi à? Trong nồi còn có một ít trắc bá diệp mới nãy Mạch Miêu đưa tới đó, con nói con xem, đã thành cô gái lớn rồi mà không ngày nào là không leo lên leo xuống cái núi đó, con xem này , quần áo cũng bị rách rời, đầu gối đều là những miếng vải mun chồng chéo lên nhau, cô sẽ thêu cho con thành hình bông hoa, nếu con còn phá nữa thì cô sẽ bắt con tự thêu lại đấy."

Trình Thục Phân cắn đứt sợi chỉ, bỏ chiếc quần xuống: "Lại đây, thử xem như thế nào..."

Giọng nói bỗng dưng dừng lại, Trình Thục Phân như dại ra tại chỗ.

Lam Việt nhẹ giọng nói: "Thục Phân, anh đã về rồi."

***

Sau khi ăn tiệc cưới của Điền Hạnh Hoa xong, Vương Anh và Từ Sương phải đưa con gái về nhà trước vì Đào Đào cứ đòi xem con thỏ.

Mấy năm nay cả nhà bọn họ đều ở lại huyện thành nên gian nhà ở nông thôn cũng không có dọn dẹp gì.

Từ lão thái cảm thấy gian nhà mà không có ai ở sẽ dễ bị rách nát nên dứt khoát thương lượng với Điền Hữu Phúc. Đơn giản là mấy năm gần đây có nhiều thanh niên trí thức đến đây, nên sẽ không có đủ chỗ để cho thanh niên trí thức ở.

Từ lão thái đưa gian nhà của mình cho nhóm thanh niên trí thức mượn ở, mỗi năm đại đội sẽ thêm công điểm cho bà.

Bản thân Từ lão thái cũng rất vừa lòng, con trai và con dâu đã dời hộ khẩu vào huyện thành nhưng hộ khẩu của mình vẫn chưa dời đi. Mỗi năm được phân thêm công điểm thì bà có thể có thêm được một ít lương thực.

Mặc dù ở trong huyện thành tiện thì có tiện thật nhưng ăn uống cũng phải mất tiền mua, ngay cả ăn rau xanh cũng phải dùng tiền, lúc Từ lão thái mới vào thành đã cảm thấy vô cùng đau lòng.

Giờ thì đã khá hơn nhiều, cấp bậc của Từ Sương được tăng lên, tiền lương một tháng có tới sáu bảy chục đồng, Vương Anh ở phòng y tế cũng ra sức không kém, giờ tiền lương cũng có hơn bốn mươi đồng một tháng.

Tiền lương của hai vợ chồng thu vào một tháng là hơn một trăm đồng, cho nên dù sinh thêm vài đứa nữa để nuôi cũng đủ.

Hai năm trước Từ lão thái từng hỏi cảm thấy Đào Đào đã lớn có phải nên sinh thêm một đứa nữa hay không. Giờ nhà nào cũng sinh vài đứa con, mấy đứa nhỏ cách nhau không quá lớn, còn có thể chơi cùng với nhau.

Kết quả Vương Anh chưa kịp nói đã bị Từ Sương lên tiếng từ chối trước.

Từ Sương đã nói rõ ràng, nói năm ngoái khi anh đi lên tỉnh thành để thi đặc cấp đầu bếp bèn thuận đường đi tới bệnh viện lớn của tỉnh để buộc ga-rô luôn.

Sau khi nói xong, Từ lão thái đã biết cặp vợ chồng son chỉ muốn sinh một đứa con mà thôi.

Nhà ở của Từ lão thái đã cho đại đội mượn thì gian nhà của Vương Anh, cô suy xét đến việc chia nó thành hai phòng để cho Tiền Cúc Hoa mượn ở.

Hiện giờ Tiền Cúc Hoa phải nuôi ba đứa con gái, muốn xây nhà là điều khá khó khăn, đúng lúc có thể ở nhờ nhà của Vương Anh.

Mỗi lần Đào Đào về nông thôn đều rất vui mừng, đặc biệt là lần này, bởi vì chị Mạch Nha có nuôi hai con thỏ ở gần nhà. Gần đây còn sinh thêm mấy chú thỏ trắng nữa. Đào Đào nhìn con thỏ nhảy lung tung, ánh mắt toát lên niềm khát vọng.

Giờ Mạch Nha đã là một cô chị gái sáu tuổi, ở trong nhà cô bé là người nhỏ nhất nên toàn bị hai cô chị quản lý. Lúc này đã có thêm một cô em gái nhỏ tuổi hơn mình nên lập tức làm ra dáng vẻ của một người chị.

"Em muốn con thỏ này sao? Nếu muốn thì lát nữa để chú Từ mang theo cho em một con về nhưng cũng chỉ được có một con thôi đó."

Cái tay nhỏ của Đào Đào sờ soạng lông xù của con thỏ, lớn tiếng nói: "Chị cho em hai con được không ạ? Chị Mạch Nha là người chị tốt nhất! Đào Đào thích chị Mạch Nha nhất!"

Mạch Nha bị vua nịnh nọt nhỏ này làm cho thoải mái cả người: "Cho em hai con cũng được, nhưng mà Đào Đào, em ở huyện thành vẫn phải đi học mà đúng không? Muốn lấy hai con về làm gì?"

Đào Đào ưỡn ngực: "Mẹ em nói, gà trống và gà mái kết hợp với nhau thì sẽ cho ra trứng gà, trứng gà sẽ nở thành một chú gà con. Em muốn lấy một chú thỏ bố và một chú thỏ mẹ, như vậy sau này sẽ có thêm nhiều chú thỏ con hơn!"

Mạch Nha nghiêng đầu: "Em nói rất đúng, chị sẽ cho em hai con thỏ, một bố một mẹ. Nuôi hai tháng là sẽ sinh chú thỏ con. Chị của chị nói, thỏ sinh rất nhanh, chỉ cần nuôi hai tháng là sẽ có thêm thỏ con rồi."

Đào Đào đã được mẹ dạy cho vài câu tính toán, trước mắt có thể giơ ngón tay ra tính. Cô bé há hốc mở to miệng, ngây ngốc

Hai tháng là có thể sinh một chú thỏ con vậy một năm...

Cô bé sẽ có thêm thật nhiều thật nhiều con thỏ!

Có điều Mạch Nha cũng nói: "Em phải hỏi xem bố mẹ em có đồng ý cho em nuôi không, nếu bọn họ không cho em nuôi thì em không thể nuôi được đâu."

Mạch Nha bắt đầu truyền kinh nghiệm cho cô em gái này, lúc cô bé muốn nuôi thỏ hai cô chị gái đều không đồng ý, chị cả nói cô bé sẽ không nuôi được chúng. Chị hai nói thẳng rằng nói cô bé có nuôi cũng vô dụng, còn không bằng đi tìm chị Trình Ngọc lên núi bắt ít con thỏ về ăn thịt nhiều hơn.

Lời của hai cô chị làm Mạch Nha thiếu chút nữa tức giận mà khóc, cô bé nuôi thỏ không phải là để ăn thịt mà!

Động vật đáng yêu như thỏ, cô bé muốn nuôi để xem đó!

Đào Đào cọ chân, hạ quyết tâm: "Không sợ, lát nữa em sẽ đi hỏi bố của em."

Không thể đi hỏi mẹ được, bởi vì trước đó mẹ đã nói ở huyện thành không thể nuôi con vật nào cả, mấy anh trai nhỏ nhà họ Mã ở cùng đại viện cũng như thế, nhà bọn họ cũng chỉ được nuôi hai con gà.

Hơn nữa, nuôi gà rất phiền phức, mấy anh trai nhỏ nhà họ Mã mỗi ngày đều phải đi tìm sâu để đút cho gà ăn.

Đào Đào không thích nuôi gà, nuôi gà rất rất phiền, mặc dù trứng gà ăn rất ngon nhưng nuôi gà lại tốn quá nhiều công sức.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right