Chương 270: Cha con gặp lại

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,036 lượt đọc

Chương 270: Cha con gặp lại

Nhân lúc Vương Anh đang ở trong phòng nói chuyện với thím Cúc Hoa, Đào Đào chạy tới ôm đùi bố của mình.

Từ Sương không cần cúi đầu cũng biết là ai, anh lớn lên rất cao, cô con gái thì nho nhỏ, mới hai tuổi, nhưng chưa cao đến đùi của anh nữa.

Anh bế Đào Đào lên hỏi: "Làm sao thế?"

Không cần nghĩ gì nhiều, chắc chắn là con bé có chuyện gì đó muốn nói mà phải tránh Vương Anh, nếu không nha đầu này nhất định sẽ đi tìm mẹ của mình đầu tiên. Có thể tìm tới anh, tám chín phần mười là chuyện Vương Anh sẽ không đồng ý.

Đào Đào nhỏ giọng hỏi bố: "Bố, chúng ta có thể mang hai con thỏ về nhà nuôi được không?"

Từ Sương vẫn chưa tỏ ý kiến: "Ồ? Sao Đào Đào lại muốn nuôi thỏ? Không phải con nói con thỏ thối thối sao?"

Lời này của Từ Sương cũng không phải là tên bắn không đích, lần trước tiểu nha đầu này còn nhắc mãi chuyện con thỏ rất thối. Lần này trở về thấy con thỏ sinh một con thỏ nhỏ trắng trắng mềm mềm nên mới thích.

Nhưng khi còn nhỏ thỏ sẽ rất đẹp nhưng nuôi lớn lên cũng sẽ thối nha.

Từ Sương cảm thấy cái này cũng không sao, dù Vương Anh có thói ở sạch thì cũng sẽ không chê cô bé.

Đào Đào nhìn xung quanh thấy không có ai mới ghé vào lỗ tai của bố nói nhỏ: "Chị Mạch Nha nói, hai tháng là thỏ có thể sinh một con."

Từ Sương: "Cho nên?"

Vẻ mặt Đào Đào hiện lên sự mong đợi hiển nhiên: "Chúng ta có nhiều thỏ con như thế đương nhiên là đợi khi chúng lớn lên là có thể ăn được nha!"

Đào Đào đếm trên đầu ngón tay: "Bố, con muốn ăn thịt thỏ kho, còn có chân thỏ nướng, còn có thỏ ninh nhừ. Ừm, mẹ cũng thích ăn, có thể làm thỏ tám món."

Từ Sương: "..."

Đây cũng là đặc điểm thứ hai mà cô con gái của anh khác với con nhà người ta, từ đầu tiên của con người khác là bố là mẹ nhưng từ đầu tiên của con gái anh lại là 'trứng'.

Bởi vì ngày đó Vương Anh cảm thấy nóng nực nên muốn cho cô bé ăn trứng.

Đào Đào vừa liệt kê thực đơn vừa chảy nước miếng ròng ròng, hai con mắt phát sáng lên.

"Bố, chúng ta mang một đôi thỏ trở về đi, hai tháng nữa là chúng ta sẽ có rất nhiều thịt để ăn!"

Từ Sương lập tức thả ra một câu: "Con còn thiếu thịt để ăn à?"

Trong nhà không có cái gì tiêu nhiều bằng hai cái miệng này, một Vương Anh, một Đào Đào, mỗi ngày đều bẻ ngón tay đưa ra thực đơn cho ba bữa nên Từ Sương đã tập thành thói quen từ lâu.

Đừng thấy tiền lương của nhà bọn họ một trăm đồng một tháng nhưng khi tiêu pha cũng nhiều hơn so với nhà người khác.

Đào Đào: "Không thiếu thịt nhưng vẫn muốn ăn."

Mặc dù không thiếu nhưng lúc nào cũng muốn ăn.

Đào Đào rất kiên định.

"Bố là tốt nhất, bố là tốt nhất, Đào Đào thích bố nhất."

Từ Sương: "... Vậy cũng được, lúc về sẽ mang theo hai con thỏ đi về cùng."

Đừng hỏi nguyên nhân tại vì sao lại như vậy, anh chính là một người không hề có nguyên tắc.

Đào Đào cũng không keo kiệt hôn một cái lên mặt của bố, cười khanh khách chạy đi tìm Mạch Nha, hai người đã hẹn nhau là sẽ đi tới ao cá sau núi để xem.

Nhưng mới đi chưa được bao lâu, Đào Đào đã dùng cái chân ngắn nhỏ của mình quay trở về.

"Bố! Bố! Bên ngoài, bên ngoài có người nói bố của mẹ đã trở lại!"

Từ Sương: "Bố của mẹ gì cơ?"

Đào Đào gấp không chờ được giải thích cũng không xong, may mắn theo sau có hai người vào truyền lại lời.

Lúc này mới hiểu rõ mọi chuyện.

Vương Anh trố mắt một chút, trong lòng không biết là tư vị gì.

Từ Sương thấy dáng vẻ của cô không đúng bèn giơ tay giữ cô lại: "Không sao đâu, chúng ta cứ nghe theo chú Hữu Phúc, đợi ở trong nhà."

Anh cũng không có ấn tượng gì đối với bố của Vương Anh, mấy năm nay Vương Anh về quê mỗi lần đi thăm mộ của mẹ rồi nhìn một ngôi mộ bỏ trống bên cạnh. Bố sống chết không rõ nên Vương Anh cũng không biết phải đối mặt như thế nào.

Vương Anh miễn cưỡng cười: "Được, em không sao đâu. Thật ra phải nói là chị Thục Phân xem như tốt rồi."

Không quan tâm có người tới tìm Trình Thục Phân hay không, chỉ cần biết cuối cùng bà ấy cũng có thể về Bắc Kinh.

Từ Sương ôm lấy bả vai của Vương Anh: "Ừ, mọi chuyện sẽ tốt lên thôi."

Tình huống của Trình Thục Phân ở bên kia không biết như thế nào nhưng Vương Vĩnh Phúc cũng không tới sớm như dự đoán, ông ấy đánh anh trai và cháu trai một trận xong xoay người đi lên quỳ trước một ngôi mộ một lúc.

Chờ đến khi tới cửa nhà, hai tay của Vương Vĩnh Phúc run rẩy.

Ông ấy lấy lại bình tĩnh, mở cửa nhà ra.

Một cái đầu nho nhỏ ló ra ngoài: "Ông là ai vậy?"

Vương Vĩnh Phúc nhìn Điền Hữu Phúc ở phía sau, Điền Hữu Phúc gật đầu với ông ấy.

Bàn tay đang run của Vương Vĩnh Phúc càng khó kiểm soát hơn: "Ông, ông tới tìm mẹ của con."

Đào Đào ồ một tiếng sau đó thò đầu ra chào hỏi: "Chào ông đại đội trưởng, ông cũng tới rồi ạ!"

"Mẹ của con đang ở trong nhà, mọi người vào đi!"

Đào Đào giống như một người lớn nhỏ đi lên trước để dẫn đường.

Khi Vương Vĩnh Phúc nhìn thấy Vương Anh đã lớn, đã trở thành một người mẹ một người phụ nữ, nước mắt lập tức rơi xuống.

Vương Anh vốn nghĩ rằng bản thân sẽ rất khó khăn khi gặp được người thân trong trường hợp này nhưng khi nhìn thấy bố của nguyên chủ, cô cũng không kìm nén được mà chảy nước mắt.

"Bố." Một tiếng bố cũng không khó để thốt ra như trong tưởng tượng.

Vương Vĩnh Phúc: "Ừ, ừ."

Chờ đến khi cả hai ngồi xuống, lúc này mới nói rõ cho nhau nghe tình hình mấy năm nay.

Vương Vĩnh Phúc cũng không nhiều lời về chuyện của mình: "Mấy năm trước, tình trạng của bố không được tốt, cũng bị tổ chức sắp xếp đi tới phụ trách mấy địa phương bí mật, lúc ấy bố muốn gửi thư cho mẹ của con nhưng báo cáo không được phê duyệt."

Vương Vĩnh Phúc cảm thấy đời này của mình không thẹn với quốc gia nhưng lại có lỗi với vợ và con gái. Vốn dĩ ông ấy chỉ muốn đi một đến hai năm ai biết được thế mà lại là xa mặt cách lòng một âm một dương.

"Bố thực sự xin lỗi mẹ của con."

Vương Anh lau nước mắt cho người đàn ông trước mắt: "Bố không cần nói, con đều biết cả."

Là trời xui đất khiến, từ bỏ lỡ trở thành tiếc nuối.

"Lần này bố trở về sau này sẽ không đi nữa sao?"

Vương Vĩnh Phúc lắc đầu, cười khổ nói: "Lần này về là nhân tiện về cùng, vốn là Lam Việt xin tới nhưng bố cũng không nhịn được muốn về nơi này, thực sự bố không nhịn được."

Cũng nhờ lần này được phê duyệt mới khiến cho ông ấy buông lỏng được đôi chút, đến khi điều tra những chuyện phát sinh trong mấy năm nay cả người ông ấy như bị sét đánh qua tai.

Vậy mà vợ đã qua đời, con gái cũng đã kết hôn, bên trong còn có đủ loại chuyện, sau khi ông ấy biết càng đau lòng, càng phẫn hận.

"Bố vừa mới đánh cho bác của con một trận. Là do bố không tốt nên mới để cho mẹ con và con phải chịu sự tủi thân."

Vương Anh: "Không có gì là tủi thân cả."

Nếu như người thật sự phải chịu tủi thân thì đó chính là nguyên chủ. Cô không gánh vác nổi lời xin lỗi này.

Vương Vĩnh Phúc: "Lát nữa bố còn phải đi... Nhưng con yên tâm, muộn nhất là sang năm sau, bố nhất định sẽ xin chuyển nghề."

Ông ấy đã bỏ lỡ quá trình trưởng thành của con gái cho nên tuyệt đối Vương Vĩnh Phúc sẽ không bao giờ bỏ lỡ tương lai của cháu gái sau này.

Vương Anh: "Không sao đâu ạ, nếu bố có nhiệm vụ thì con có thể hiểu được mà. Sang năm có lẽ Từ Sương cũng có thể được điều đi rồi cho nên bố không cần phải quá nhọc lòng vì con đâu."

Nói một tràng dài xong thì cuối cùng Từ Sương đang đứng bên cạnh chờ bố vợ hỏi đến cũng được lên sàn.

Đối với chuyện kết hôn của con gái mình, trong lòng Vương Vĩnh Phúc đã có chuẩn bị, huống hồ điều kiện của Từ Sương cũng không tệ. Nhưng hiện tại ông vẫn còn rất nhiều điều muốn nói với con gái, thực sự không còn tâm trạng để ý đến Từ Sương nữa.

Từ lão thái vội vàng, thông gia sắp quay về rồi, sao Từ Sương lại giống như khúc gỗ* vậy? Như vậy không phải sẽ khiến bố của Vương Anh nghĩ con gái mình lấy phải người chồng không tốt sao?

[khúc gỗ*: người ta thường dùng từ này để chỉ những người ngu si, thiếu hiểu biết, đần độn. ]

Bà trộm đẩy Từ Sương, nhưng Từ Sương vẫn lặng lẽ đợi bố con Vương Anh nói chuyện, không hề nói xen vào.

Từ lão thái thực sự không còn cách nào khác ngoài việc đẩy Đào Đào ra.

Đào Đào là một cô bé nhỏ nhắn, chớp đôi mắt to nhìn xung quanh, giọng nói non nớt, chen thân hình nhỏ bé của mình vào giữa Vương Anh và Vương Vĩnh Phúc.

"Mẹ ơi, ai đây ạ?"

Vương Anh kéo ngón tay nhỏ của cô bé lại: "Đây là ông ngoại, con chào một tiếng đi."

Đào Đào ngoan ngoãn gọi một tiếng, trong lòng Vương Vĩnh Phúc lập tức mềm nhũn, ôm lấy con bé.

"Tên là Từ Đào sao? Tên hay lắm!"

Vương Anh chưa kịp giải thích, Đào Đào đã chống nạnh lên lớn tiếng nói: "Không phải tên Từ Đào ạ! Cháu tên Vương Mạn Đào!"

Cô bé cảm thấy người lớn sao lại ngốc thế, mỗi lần người khác đều hỏi cô có phải tên Từ Đào phải không. Hừ! Cô mới không thèm nhé. Tiểu nha đầu cảm thấy cái tên Mạn Đào nghe hay hơn Từ Đào nhiều.

Vương Vĩnh Phúc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Vương Anh, Vương Anh gật đầu: "Theo họ của con."

Cô kéo Từ Sương đến bên cạnh mình: "Con rể của bố quyết định rồi ạ."

Vương Vĩnh Phúc nhìn cô bé trông giống hệt Từ Sương, giọng nói gượng gạo: "Vậy hai đứa sau này định sinh thêm đứa nữa không?"

Vương Anh: "Không ạ, chỉ một tiểu quỷ này cũng đủ khiến con đau đầu lắm rồi."

Vương Vĩnh Phúc đột nhiên không biết nên nói cái gì, đương nhiên ông không để ý, nếu không những năm nay ông đã không chỉ có mình một đứa con gái. Nhưng ông cũng biết, ở nông thôn bây giờ truyền thống phải sinh con trai, Từ Sương lại để cháu ngoại theo họ mẹ, cũng không đề cập tới chuyện khác...

Thiện cảm của ông dành cho Từ Sương cũng tăng lên không ít.

Vương Vĩnh Phúc vỗ vai Từ Sương: "Được được được, có con chăm sóc mẹ con hai đứa là bố cũng yên tâm rồi."

Bản thân Vương Vĩnh Phúc chịu cảnh xa gia đình đủ rồi, bây giờ ông cảm thấy Từ Sương như này rất tốt, không phải rời xa gia đình như mình, có thể chăm sóc gia đình.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right