Chương 271: Từ Minh trở về, nhà đoàn viên

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 653 lượt đọc

Chương 271: Từ Minh trở về, nhà đoàn viên

Đào Đào nắm lấy quân hàm trên vai Vương Vĩnh Phúc.

"Ông ngoại, đây là cái gì ạ?"

Vương Vĩnh Phúc nhìn thấy đôi tay nhỏ của cô bé cầm khư khư hai ngôi sao huy hiệu trên cầu vai, cười đáp: "Là quân hàm đó, Đào Đào muốn có không?"

Đào Đào vui vẻ gật đầu, sau đó lại lắc đầu: "Ông ngoại tặng cho cháu vậy thì không có cái nào để đeo nữa rồi!"

Vương Vĩnh Phúc: "Không sợ, ông ngoại cho cháu cái khác."

Ông lấy trong túi ra một gói giấy được bọc trong tờ báo: "Ông ngoại đi rồi cháu mới lấy ra xem nhé."

Đào Đào rụt rè nhìn Vương Anh, nhìn Vương Anh gật đầu rồi mới vui vẻ nhận lấy: "Cảm ơn ông ngoại ạ."

Thời gian gặp nhau khá ngắn ngủi, một lúc sau Lam Việt đã đưa Trình Thục Phân tới.

Trình Thục Phân giống như vừa khóc, nhưng lúc này khuôn mặt lại ửng hồng vì rụt rè.

Lam Việt mang theo hành lý của Trình Thục Phân, Trình Ngọc đi theo phía sau.

Vương Anh kéo tay Trình Ngọc: "Coi như là kết thúc rồi."

Người luôn tùy tiện, cẩu thả như Trình Ngọc cũng rưng rưng nước mắt, đúng vậy, cuối cùng cũng vượt qua rồi.

Cô từ thành phố lớn đến thôn nhỏ trong núi này, đã ở đó bảy năm rồi, từ khi mới đến mới mười hai mười ba tuổi, bây giờ cô đã là một thiếu nữ hai mươi tuổi.

"Chị Anh, chị yên tâm, sau này em nhất định vẫn sẽ nhớ tới chị! Chị chờ em gửi đồ về cho chị!"

Vương Anh lau nước mắt cho cô: "Được, chị chờ tin của em."

Mạch Nha nhà Tiền Cúc Hoa cũng ôm đùi Trình Ngọc khóc, sự biệt ly trong mắt trẻ em luôn khó buông bỏ.

Tiền Cúc Hoa cũng bật khóc, nắm lấy tay Trình Thục Phân: "Quay về nhớ thường xuyên liên lạc là tốt rồi, không cần lo lắng cho chúng tôi."

Trình Thục Phân cúi người trước Tiền Cúc Hoa và Vương Anh: "Cảm ơn."

Bà biết nếu không có sự giúp đỡ của Vương Anh và Tiền Cúc Hoa, e là bà không sống nổi tới ngày hôm nay.

Những người bị chỉ trích giống như bà, mấy năm này lần lượt đã qua đời mất mấy người rồi. Ngược lại, bản thân bà nhu ngược lại ngoan cường sống sót qua bảy năm.

Vương Vĩnh Phúc nói với Vương Anh: "Địa chỉ này có thể liên hệ với bố, sau này có việc gì thì cứ đến tìm bố nhé."

Lam Việt cũng cúi đầu chào mọi người trong phòng, trước khi rời đi còn sống chết nhét một xấp nhân dân tệ cho Đào Đào.

Chiếc xe quân sự xóc nảy trên đường núi, Vương Anh cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Đào Đào mà vẫy vẫy, nhìn bố mình đi xa. ...

Sau khi tiễn Vương Vĩnh Phúc đi, Đào Đào mở bọc giấy ban nãy ra. Bên trong có hơn chục huy chương các loại và một xấp tiền giấy.

Đào Đào thích một chiếc huy chương sáng lấp lánh, giơ lên cho Vương Anh xem.

Từ Sương yên lặng gật đầu, nói: "Có hơn một nghìn hai trăm tệ."

Trong lòng Vương Anh rất cảm động, người bố xa gia đình nhiều năm như vậy, có lẽ đã dồn hết số tiền tiết kiệm được chờ một ngày nào đó có thể đưa cho người nhà mình.

Vương Anh yên lặng cất đi.

Từ Sương nắm tay cô, Vương Anh nhẹ giọng nói: "Đi thôi, chúng ta về nhà."

Đợi mấy năm nữa, đến lúc đó cô sẽ sửa sang lại phần mộ của mẹ nguyên chủ, cũng để lại cho nguyên chủ một cái quan tài trống.

*****

Án xử Trình Thục Phân đã đến giai đoạn mới.

Chưa đến hai tháng, Từ lão thái đã nhận được thư Từ Minh cũng được triệu tập lên đại học tỉnh.

Trong thư Từ Minh rất kích động, nét bút cứng cáp xuyên qua mặt sau của tờ giấy.

"Đại học tỉnh đã cho mở lại nghiên cứu của giáo viên con, con cũng sẽ nhận được bằng của Đại học tỉnh. Ít ngày nữa con sẽ đưa vợ con về quê. Xa nhau tám năm rồi, hy vọng mọi người đều khỏe mạnh."

Từ lão thái nước mắt giàn giụa, ngày ngày ở bên cạnh đứa con út, đứa con trai lớn nói trong thư rằng mọi chuyện vẫn ổn, nhưng bà vẫn rất lo lắng.

Vương Anh khuyên mẹ chồng: "Mẹ đừng khóc nữa, anh cả cũng sắp về rồi, đây là chuyện tốt mà."

Mặc dù mấy năm nay Vương Anh chưa từng thấy chị dâu và cháu trai viết trong thư, nhưng bọn họ vẫn thường xuyên hỏi thăm qua lại, anh gửi chút vải vóc, tôi trả lại ít thịt khô, quan hệ gia đình không hề xa cách.

Từ lão thái: "Mẹ biết, mẹ chỉ cảm thấy buồn thôi."

Đứa con trai ngoan ngoãn, vốn dĩ tiền đồ rộng mở, vậy mà lại bị đưa tới Tây Bắc chịu đủ khổ cực.

Bà đau lòng.

Từ Minh bọn họ trở về sớm hơn nửa tháng so với trong bức thư viết, vào mùa thu tháng chín, Từ Minh dẫn theo vợ con, túi lớn túi nhỏ trở về Nam Thiệu.

Cả Từ Sương và Vương Anh đều xin nghỉ phép, Từ lão thái cũng mặc bộ quần áo đẹp nhất, cả gia đình ra trạm xe lửa đón người.

Từ lão thái lóng ngóng: "Có đúng là trạm này không vậy? Anh trai con nói ở toa đầu sao?"

Từ Sương: "Đúng là toa đầu ạ, nhưng vẫn còn tận ba tiếng nữa mới tới nơi mà mẹ."

Từ lão thái lo lắng, vội vã, Vương Anh dứt khoát mua vé sân ga cho bà, mọi người không đứng ở bên trong đợi nữa mà trực tiếp đứng ở sân ga ngóng.

Gia đình Từ Minh lúc này cũng thấp thỏm không yên.

Vợ Từ Minh là Tống Nhã cùng ngồi xe lửa với đứa con trai tên Đậu Đậu mới hơn một tuổi.

Tống Nhã: "Anh yên tâm đi, xe lửa này chạy rất nhanh. Rất nhanh sẽ đến nơi thôi, anh đừng mãi nhìn đồng hồ nữa."

Từ Minh vô cùng lo lắng: "Anh đi xa nhiều năm như vậy, không biết sức khỏe của mẹ có tốt hay không."

Tống Nhã: "Bây giờ lo lắng cũng vô ích, không phải sắp đến rồi sao?"

Tống Nhã cũng không lo lắng khi chưa gặp mặt mẹ chồng, mấy năm nay hai người rất hòa thuận, mẹ chồng biết bọn họ ở đây không dễ làm ăn, mỗi năm đều gửi túi lớn túi nhỏ tới cho họ. Còn cô em dâu nghe nói là bác sĩ, trước giờ chưa bao giờ nghe nói keo kiệt ngăn cản bà gửi đồ.

Tính cách của Tống Nhã khá vô tư, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cô ấy chỉ sợ đến lúc đó lại gặp em dâu yếu đuối, ít nói.

Tống Nhã trêu chọc con trai: "Đậu Đậu, lát nữa được gặp chị rồi, con có vui không?"

Đào Đào lớn hơn nửa tuổi so với Đậu Đậu nhà cô ấy, Tống Nhã cảm thấy lát nữa gặp được em dâu, nếu không biết nói gì thì có thể để hai đứa trẻ bắt chuyện cũng không tệ.

Đoàn tàu nhanh chóng vào ga, Từ Minh dắt vợ con, mồ hôi đầm đìa khiêng đồ ra khỏi toa.

Từ xa Từ Sương đã nhìn thấy nhưng cũng bởi vì gia đình Từ Minh dễ chú ý.

Đầu năm nay mọi người cũng đi lại không nhiều, người xa nhà trở về lại càng ít, mà còn xách túi lớn túi nhỏ đứng ở trạm ga lại càng ít.

Từ Minh nghe thấy có người gọi mình, ngẩng đầu lên thì thấy mẹ mình già đi không ít, liền hô một tiếng gọi mẹ.

Từ lão thái vừa cười vừa khóc: "Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi!"

Từ Minh kéo Tống Nhã qua để giới thiệu cho cả hai bên.

"Chị dâu, hôm nay chúng ta ở trong thành phố nghỉ ngơi một đêm đi, ngày mai xem anh cả có muốn về thôn hay không."

Từ Minh: "Về!"

Anh ấy đã đi xa lâu như vậy, lần này trở về nhất định phải đến thăm mộ của bố mình.

Cả nhà vui vẻ trở về nhà, bữa trưa Từ Sương đã chuẩn bị một bàn lẩu lớn. Bởi vì bố Từ đã qua đời, là một đầu bếp nấu món Tứ Xuyên nên món lẩu là một ký ức tuổi thơ hiếm có đối với Từ Minh và Từ Sương.

Lẩu là làm lẩu Ma Lạt*. Từ Sương đã sử dụng hơn chục loại ớt, bột ớt, mỡ bò để bỏ vào đáy nồi, xào với hành, gừng và các loại gia vị để dậy mùi thơm, cho thêm hạt tiêu để tăng hương vị. Nồi lẩu đỏ rực, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ ứa nước miếng.

[Lẩu Ma Lạt*: cái món lẩu cay mà bên mình hay gọi là Malatang í :v]

Từ Minh: "Anh nhớ cái mùi vị này lâu lắm rồi." Điều kiện ở Tây Bắc thực sự rất thiếu thốn, lẩu cũng khó mà được ăn.

Có một nồi lẩu Ma Lạt đỏ, bên cạnh bày rất nhiều đồ nhúng, còn có thịt viên chiên do Từ Sương tự tay làm, lòng vịt, thịt bò, thịt cừu, ...

Hai đứa nhỏ trong nhà không ăn được cay nên Từ Sương còn chuẩn bị cá phi lê hấp cho bọn trẻ, trứng hấp sữa rắc hoa quế, khoai lang chiên viên nhỏ và một bát mì nhỏ.

Đào Đào nhìn thấy em trai mới tới liền vui vẻ chạy vòng quanh. Cuối cùng cô bé cũng không phải người nhỏ tuổi nhất trong nhà nữa rồi!

Tống Nhã định cho con trai ăn nhưng lại kinh ngạc phát hiện Đào Đào mới hai tuổi đã nhét vào tay con trai cô ấy một cái bát với cái thìa.

"Em trai, ăn thôi."

Tống Nhã lo lắng nhìn con trai, cậu con trai mới hơn một tuổi chưa biết dùng thìa, bát đũa, bình thường đều do cô đút cho ăn.

Đào Đào nhìn thấy em trai không động đậy, vội vàng làm mẫu cho cậu bé. Cô bé trực tiếp duỗi bàn tay mũm mĩm đã rửa sạch sẽ ra, khua chiếc thìa nhỏ múc trứng hấp, Đậu Đậu hứng thú nhìn theo, cũng cầm thìa học theo cô bé, suýt chút nữa làm rơi cái bát xuống đất.

Đào Đào rất hài lòng, trực tiếp vươn tay lấy cá phi lê. Khi Từ Sương làm món cá phi lê, anh đã rút hết xương cá ra, Đào Đào chỉ việc ăn, còn đàng hoàng dạy dỗ em trai: "Đây, ăn như thế này này!"

Trứng hấp mềm, lại rất ngon! Thịt viên chiên có thể ăn, Đậu Đậu thậm chí không nhìn Tống Nhã mà vui vẻ học theo.

Vương Anh: "Để chúng nó tự ăn, chúng ta cũng ăn thôi."

Tống Nhã: "Như vậy không có vấn đề gì chứ?"

Vương Anh: "Không sao đâu ạ, quần áo bẩn thì thay thôi."

Thấy con trai ăn ngoan, Tống Nhã mới cảm thấy an tâm: "Đào Đào mới hai tuổi phải không? Em dạy giỏi quá."

Đào Đào vừa ăn vừa kéo yếm lên để lau miệng cho Đậu Đậu. Không chỉ chăm sóc bản thân mà còn biết chăm sóc cho người khác.

Tống Nhã tò mò nói: "Đũa này dễ dùng thật, bên trên còn có đồ có thể kẹp nữa."

Đào Đào ngay lập tức khoe: "Bố cháu làm cho cháu đấy!"

Bên trên mỗi đầu đũa còn gắn thêm một cái đầu thỏ nhỏ.

Vương Anh: "Loại này làm ra để giúp bọn trẻ có thói quen tập dùng đũa. Từ Sương cũng làm thêm vài đôi nữa, nếu Đậu Đậu muốn dùng thì cứ lấy một đôi nhé."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right