Chương 273: Ai nấy đều ra sức nỗ lực

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,120 lượt đọc

Chương 273: Ai nấy đều ra sức nỗ lực

Lúc Vương Anh đến nộp đơn, Giang Lâm và Trương Na đang thảo luận về việc có nên tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học hay không.

Nháy mắt đã trôi qua vài năm, cả Giang Lâm và Trương Na đều vẫn là những cô gái chưa chồng. Lúc trước Tiểu Châu ở phòng y tế vẫn theo đuổi Trương Na, nhưng không lâu sau đó đã bị đánh bại bởi suy nghĩ ngay thẳng của Trương Na, cuối cùng cũng quyết định từ bỏ. Đến khi xem mắt gặp được một người, mẹ nó nhìn thì có vẻ là người tốt, qua mấy năm thì như phát điên, rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan giữa mẹ và vợ.

Trương Na vẫn chưa gặp được người nào phù hợp, còn Giang Lâm thì không hề muốn đi xem mắt.

Vì lý do này mà đã nhiều lần phàn nàn với Vương Anh.

Vương Anh nói kế hoạch của mình khiến hai người Trương Na và Giang Lâm sợ hãi.

Mặc dù việc mở lại kỳ thi tuyển sinh đại học rất hấp dẫn đối với mọi người, nhưng những người dám từ bỏ công việc của mình để đi thi vẫn rất hiếm.

Vương Anh: "Dù sao cũng phải thử một lần, hơn nữa lần này thi không đỗ thì còn có lần sau mà. Nửa năm sau lại có một kỳ thi, thời gian cách nhau cũng không quá xa mà, phải không?"

Trương Na: "Cũng đúng, có hẳn hai cơ hội mà."

Giang Lâm: "Vậy cũng không cần phải từ chức đúng không?"

Vương Anh đơn giản đem mọi dự định trong nhà giải thích rõ ràng: "Vốn dĩ có ý định rời đi rồi, nhưng công việc của chồng tôi cũng phải thay đổi."

Thời điểm hiện tại chỉ là một cơ hội để cả hai có cùng nhịp độ.

Vương Anh tự nhiên làm đơn từ chức, điều này đã trở thành một tin tức chấn động trong nhà máy đường. Nhưng trong nháy mắt, chuyện Vương Anh từ chức đã không còn thu hút sự chú ý của mọi người nữa.

Bởi vì, Triệu Quân ở bộ phận an ninh cũng đã từ chức, cùng một lý do là tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học.

Thực ra mấy năm nay Vương Anh chưa từng cố ý đi nghe ngóng tin tức của Triệu Quân. Sau khi có con gái, Vương Anh dồn hết tâm trí cho con gái mình, không còn thời gian để tâm đến chuyện khác.

Nhưng Vương Anh không hỏi, không có nghĩa là cô không biết gì về tin tức Triệu Quân. Thực ra Triệu Quân ở trong nhà máy đường cũng khá có danh tiếng, nhưng danh tiếng cũng chẳng tốt đẹp gì.

Mấy năm nay tâm tư Triệu Quân không hề ngơi nghỉ, vẫn luôn kiên quyết muốn tìm một người vợ. Anh ta không ngừng nhờ bà mai giới thiệu, ban tuyên truyền, công hội, bất cứ khi nào tổ chức cuộc hẹn xem mắt, Triệu Quân đều tích cực tham gia, nhưng mỗi lần đều thất bại.

Vì thế mà rất nhiều chuyện đã xảy ra, có người thích Triệu Quân, nhưng Triệu Quân không thích người ta. Nhưng người mà Triệu Quân để ý thì người ta lại không đồng ý.

Cứ đến rồi lại đi, cho dù có tìm được người thích hợp, nhưng bọn họ cũng không muốn cùng Triệu Quân xem mắt.

Ngay cả bà mối cũng khó hiểu, nói ra Triệu Quân trông cũng khá ổn, anh ta cũng có công việc, trong tay cũng có tiền, kết hôn cũng không phải là không thể.

Nhưng sự thật là Triệu Quân không thể tìm được vợ. Cũng vì một phần lí do là vì hai đứa con của anh đã lớn nên anh ta không tìm được vợ.

Hai đứa con của Triệu Quân là Triệu Đông và Triệu Tây, năm nay Triệu Đông đã mười ba mười bốn tuổi, Triệu Tây năm nay cũng hơn mười tuổi một chút.

Hai anh chị em đều bị những người thuộc nhà máy đường ghét bỏ.

Kể từ khi Triệu Đông từ mặt bố mình, cậu ta thường xuyên trốn học đánh nhau, mỗi năm quay về đều vác theo đèn lồng đỏ, thỉnh thoảng còn bị phụ huynh nhà người khác tìm đến nhà hỏi tội.

Mặc dù Triệu Tây không giống anh trai con bé, nhưng thành tích học tập ở trường thì nát bét, thường xuyên bị mời phụ huynh lên.

Có thể nói, trải qua hai kiếp, cuối cùng Triệu Quân cũng cảm nhận được việc nuôi con khó khăn như thế nào.

Hai đứa trẻ đã xóa sạch mọi tham vọng cao cả của anh ta, thậm chí sau này, bản thân Triệu Quân cũng có chút nản lòng, yêu cầu xem mắt hết lần này tới lần khác.

Bây giờ anh ta cũng chẳng còn quan tâm đến được mất, cũng không đưa ra bất kì điều kiện nào, anh ta chỉ hy vọng có một người phụ nữ đến cứu vớt anh ta ra khỏi nước sôi lửa bỏng.

Hiện tại anh ta đang đảm nhận làm tiểu đội trưởng của bộ phận an ninh, cũng chả có quyền hành gì cả. Nhìn người chung quanh không nói làm gì, ai nấy đều thuận buồm xuôi gió, nhưng những người trẻ tuổi trước đây đều đã lập gia đình, vừa về đến nhà có thể ăn cơm nóng hổi. Mà anh ta thì mệt mỏi khi phải đối phó với những mánh khóe khác nhau của hai đứa trẻ mỗi ngày.

Triệu Quân chỉ có một cảm giác.

Mệt.

Cái gì mà muốn vượt qua thành tựu của kiếp trước, cái gì mà tìm được một người phụ nữ tốt hơn để làm bẽ mặt Vương Anh, cái gì mà mở rộng sự nghiệp các thứ, tất cả đều chỉ là ảo mộng.

Nhìn bản thân ngày qua ngày trong nhà máy, sống một cuộc sống bình thường không khác gì những người khác. Triệu Quân không chờ nổi nữa.

Kỳ thi tuyển sinh đại học này là cơ hội cuối cùng của anh ta.

Lãnh đạo trực tiếp của Triệu Quân hết lần này đến lần khác thuyết phục anh ta: "Cậu nói xem có nhất thiết phải từ chức hay không chứ? Cậu từ chức rồi, con cái cậu sẽ ra sao? Dù phòng trong nhà máy có thể để cậu ở, nhưng đến lúc cậu từ chức rồi, sau này cậu nhất định sẽ không thể nhận được một đồng lương hưu. Hơn nữa cũng sắp đến thời hạn rồi, sắp được tăng lương rồi..."

Trưởng phòng bộ phận an ninh cảm thấy đáng tiếc, cũng cảm thấy Triệu Quân quá mạo hiểm.

Kỳ thi tuyển sinh đại học đó dễ dàng tham gia vậy sao?

Nghe nói năm nay có khá nhiều người đăng ký, bởi vì không giới hạn về trình độ học vấn, độ tuổi, thân phận, còn chưa kể đến thành phần được đề xuất, vì vậy người trong nhà máy đăng ký khá nhiều.

Điều mà trưởng phòng bộ phận an ninh chưa nói ra chính là ông cảm thấy trình độ học vấn của Triệu Quân không chiếm nhiều ưu thế, trong nhà máy có rất nhiều học sinh cấp ba và cấp hai, anh ta thậm chí còn chưa học hết tiểu học, liệu có thể vượt qua kì thi được không?

"Triệu Quân này, cậu suy nghĩ kĩ đi, chúng ta không giống với mấy thanh niên trẻ tuổi, người ta không liên quan, cậu còn phải chăm sóc bọn trẻ, lỡ mà không được..."

Triệu Quân cảm ơn lòng tốt của lãnh đạo, nhưng vẫn kiên quyết với ý tưởng của bản thân: "Làm phiền anh phải xử lý hộ rồi, đây là cơ hội cuối cùng của tôi."

Anh ta cảm thấy chán nản!

Chán nản với cuộc sống ngày lại qua ngày, chán nản với nhà máy đường không chút thay đổi này, anh ta biết bản thân đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội trong cuộc sống.

Đầu tiên là thất bại của hôn nhân, sau đó là sự giúp đỡ của anh em, bây giờ còn làm lãng phí những mối quan hệ và cơ hội đã tích lũy trong mấy năm qua.

Hiện giờ chỉ có kỳ thi tuyển sinh đại học mới có thể thay đổi cuộc đời anh ta.

Triệu Quân nghĩ thầm, lần này anh ta sẽ thi vào Bắc Kinh. Nơi đó mới là nơi để anh ta lập nghiệp. Triệu Đông và Triệu Tây không cần dạy cũng được, đợi anh ta thi được vào đại học, tìm một người có thể giúp đỡ và cùng nhau tiến bộ, mọi thứ sẽ trở lại đúng quỹ đạo.

Trưởng phòng bộ phận an ninh khuyên anh ta không nổi, không còn cách nào khác đành đóng dấu cho đơn của anh ta: "Được rồi, nếu cậu đã quyết định, tôi cũng không thuyết phục cậu nữa. Cậu cố gắng ôn tập đi, thi đạt cũng làm cho nhà máy đường chúng ta mát mặt."

Triệu Quân cúi chào thật sâu, chính thức quay trở về ôn tập.

Cầm tờ đơn từ chức đã được đóng dấu, sau nhiều năm, đây lần đầu tiên Triệu Quân cảm thấy thoải mái.

Anh ta đi ngang qua một bàn đá bóng bàn trước khu nhà ở, thầm nghĩ làm thế nào để tìm được mấy cuốn sách phụ đạo để bắt đầu ôn tập càng sớm càng tốt.

Văn hóa của anh ta không tốt, nhưng Triệu Quân rất tự tin, ở kiếp trước anh ta đã làm kinh doanh rất nhiều. Kỳ thi tuyển sinh đại học năm nay được mở lại, đề chắc sẽ không quá khó, anh ta rất tự tin.

Triệu Quân rời đi, Triệu Đông cũng chui ra khỏi bàn đá. Một nhóc tay sai ở bên cạnh thì thào báo tin.

"Nghe nói bố cậu xin nghỉ việc rồi, nói là muốn chuyên tâm ôn thi."

Năm nay Triệu Đông cũng khoảng mười ba mười bốn tuổi, dáng người cao, tuy gầy nhưng lại giả vờ lạnh lùng, nhét một gói thuốc lá vào túi quần, vừa nghe vậy liền nhả ra một làn khói: "Ông ấy lại muốn làm gì vậy?"

Đang trong giai đoạn vỡ giọng nên âm thanh phát ra khá khó nghe.

Nhóc tay sai: "Ai biết được, tôi nghe người ta nói, bây giờ trong nhà máy chúng ta có rất nhiều người muốn tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học. Nghe nói nếu thi đỗ sẽ được bổ nhiệm công việc, ai cũng miệt mài, mài dũa đầu óc để tham gia kì thi."

Triệu Đông nhổ bãi nước bọt: "Đọc sách cái khỉ gì, đọc cũng vô dụng, lão cửu thối*."

[lão cửu thối*: là một thuật ngữ xúc phạm giới trí thức trong Cách mạng Văn hóa Trung Quốc. Trong thời kỳ "Cách mạng Văn hóa", trí thức bị xếp thứ chín, vì thế mới bị gọi là lão cửu thối. Sau này đã lấy lại thanh danh và đảm nhận những vị trí mới để cống hiến cho Tổ quốc. ]

Có thể nói, mặc dù Vương Linh Linh chỉ ở bên anh ta vài năm, nhưng lời nói và hành động của cô ta vẫn ảnh hưởng đến Triệu Đông và Triệu Tây.

Lúc đó Vương Linh Linh cả ngày đều thích mắng cái gì mà lão cửu thối, trong lòng chỉ quan tâm đến tiền.

Triệu Đông cũng học theo, đến trường thì coi thường kiến thức, chỉ chăm chăm chờ vài năm nữa lớn lên cậu ta sẽ kiếm thật nhiều tiền.

Triệu Đông xoa xoa tay: "Đi thôi, tối nay cậu nhớ tới tập trung ở hông cửa nhà máy. Gọi thêm mấy thằng nữa, chuyện hôm qua không tính, hôm nay chúng ta nhất định phải phân thắng bại."

Nhóc tay sai vỗ ngực: "Được! Cậu cứ chờ đi!"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right