Chương 274: Anh chồng mẫu mực

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 183 lượt đọc

Chương 274: Anh chồng mẫu mực

Triệu Quân bước vào quá trình ôn tập mà không hề biết con trai mình đã bắt đầu ăn trộm đi đánh bài với người ta.

Về đến nhà, anh ta đem vốn riêng ra đếm lại một lượt.

Triệu Quân thầm nghĩ, năm nay một lần, nửa năm nữa lại có một lần nữa, hai cơ hội để thi tuyển sinh đại học, nếu lần này thi trượt thì lần sau thi tiếp. Nếu mà lỡ như đến cuối cùng vẫn thi trượt, vậy cũng chẳng sao cả. Đến giờ này năm sau, tập tục cũng đã nới lỏng rồi, miền nam đã bắt đầu cải cách mở cửa, cùng lắm thì anh ta sẽ vào nam bắt đầu làm việc cật lực.

Phí chuyển nghề của anh ta tính ra hơn một nghìn tệ, bây giờ miền nam là vùng đất hoang vu chưa phát triển, đến lúc đó anh ta sẽ dùng tiền mua một mảnh đất, rồi muốn làm gì thì làm, nói chung kiểu gì cũng tìm được cách.

Triệu Quân ở nhà tập trung ôn tập.

Vương Anh cũng đã hoàn thành các thủ tục, mang tài liệu của mình về quê ôn tập.

Vương Anh về đến thôn, Tiền Mạch Miêu đã đợi sẵn ở nhà.

Mạch Miêu đã học mấy năm, hiện tại đã mười tám tuổi, đang trong thời điểm duyên dáng yêu kiều, hai mắt to tràn đầy khát khao tương lai.

"Chị Anh, cuối cùng chị cũng đã quay về rồi."

Kể từ khi nhận được tin kỳ thi tuyển sinh đại học được mở lại, Mạch Miêu mong ngóng Vương Anh quay về thôn.

"Chị Anh, em không ngờ kỳ thi tuyển sinh đại học vậy mà thực sự được mở lại rồi!"

Mạch Miểu cảm thấy mình thật may mắn, tháng sáu năm nay cô tốt nghiệp, bây giờ vẫn đuổi kịp.

Vương Anh xoa đầu cô bé: "Đúng vậy, chúng ta đều vừa kịp lúc."

Mạch Miêu ríu rít kể chuyện trong thôn.

"Nghe nói kỳ thi tuyển sinh đại học được mở lại, thanh niên trí thức cũng đang thảo luận về việc dừng học, ai cũng muốn tập trung ôn thi. Có một số thanh niên trí thức đã kết hôn, gần đây cũng đang cãi nhau, tranh luận vì chuyện đăng ký.

"Bạch Linh đã gả cho gia đình Bổng Chùy trong đại đội chúng ta, bây giờ cô ta đang làm ầm ĩ cả lên, nói cô ta sẽ ly hôn với Bổng Chùy rồi quay về thành phố để tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học."

"Mấy ngày nay đại đội trưởng bị mọi người kéo tới kéo lui, muốn ông ấy giải quyết."...

Vương Anh không ngạc nhiên lắm, nhắc nhở Mạch Miêu: "Không còn nhiều thời gian nữa, chỉ có hai tháng thôi, hai tháng này, chúng ta phải dốc toàn lực."

Cô không ở lại thành phố ôn thi là vì muốn toàn tâm toàn ý cho việc học.

Dù sao ở thành phố cũng là một khu tập thể hỗn tạp, người nhiều như vậy, lúc nào cũng đấu võ mồm. Không bằng về quê, sống ở nhà của mình. Đào Đào cũng có thể chạy đi chơi trong đại đội, không phải lúc nào cũng phải ru rú ở trong nhà như khi còn ở thành phố.

Vương Anh lấy một bộ sách tham khảo mà Từ Minh gửi từ Đại học tỉnh ra.

"Kê cái bàn lớn ở trong phòng của chị ra đây, hai chúng ta cùng nhau học."

Mạch Miêu hừng hực khí thế: "Được ạ!"

Từ lão thái biết ý nên cũng không tới quấy rầy, nhưng khoảng thời gian này, Tiền Cúc Hoa luôn lo lắng, mang đủ loại đồ ăn thức uống tới.

Thậm chí cô còn sai cô con gái thứ hai Mạch Tuệ đến thị trấn để mua thịt, mỗi ngày đều thay đổi món ăn bồi bổ cho hai người.

Mạch Tuệ và Mạch Nha biết đây là chuyện trọng đại liên quan đến cả đời của chị mình, cũng rất biết điều, thỉnh thoảng còn ôm Đào Đào đang tức giận đi chơi.

Dương Hồng và Giang Lỗi từ nơi thanh niên trí thức đến chỗ Vương Anh hỏi mượn tài liệu, nhưng Vương Anh cũng không giấu giếm, đem tất cả những tài liệu cô đã dùng cho người ta mượn.

Ngay cả Bạch Linh đã lâu không gặp cũng đến gặp Vương Anh để mượn tài liệu.

Bạch Linh của hiện tại không còn dáng vẻ kiêu ngạo, yểu điệu như khi cô ta mới đến thôn. Kể từ khi Giang Lỗi không chịu nghe theo lời cô ta sai khiến, mấy năm gần đây những thanh niên trí thức khác cũng ngày càng không thích cô ta.

Cô ta phải tự mình làm mọi thứ, cuối cùng đến năm ngoái không thể chịu đựng nổi nữa, gả cho một người trong đại đội.

Năm ngoái còn sinh ra một bé gái.

Vương Anh không hỏi dự định của Bạch Linh nhưng vẫn cho cô ta mượn tài liệu.

Bạch Linh cảm ơn rồi xoay người rời đi.

Vương Anh trầm mặc một lúc, sau đó đắm mình vào quá trình ôn tập.

Bước sang tháng mười hai, tất cả các thí sinh dự thi trong đại đội đều tới thành phố ở, những người không có người thân thì tìm nhà trọ để ở.

Mọi người đều kìm nén nỗi lo lắng trong lòng.

Phải thi đỗ đại học, phải rời khỏi nơi này.

Vương Anh nghiêm túc viết nguyện vọng của mình ra, cuối năm bước vào địa điểm thi.

***

Ngày thi tuyển sinh đại học, Vương Anh vừa dậy đã bị Từ Sương ấn quay trở lại giường.

"Đừng vội dậy sớm như vậy, bên ngoài lạnh lắm."

Đào Đào gần đây cũng rất ngoan, không chỉ có Từ lão thái nói với cô bé là mẹ cô bé sắp thi, dặn nhóc đừng làm phiền mẹ mình, ngay cả người cha luôn yêu thương cô bé cũng luôn dành thời gian đưa nhóc đi chơi.

Lúc đầu Đào Đào không hiểu, cảm thấy ba mình có chuyện gì đó, trước đây đều là mẹ đưa mình đi chơi, sao bây giờ bố lại để mẹ ở nhà một mình vậy?

Còn về kỳ thi, Đào Đào không rõ, trước kia cô bé cứ nghĩ mẹ mình đã rất giỏi rồi, mẹ dám dùng kim tiêm tiêm cho người ta! Kết quả bây giờ chỉ vì kì thi mà mẹ không thèm ra khỏi nhà.

Đào Đào nhìn mẹ vất vả chuẩn bị cho kỳ thi cảm thấy rất đau lòng, ngày nào cũng chạy đến hôn mẹ.

Nhưng đến lúc Từ Sương dậy thì Đào Đào cũng bị đánh thức.

Cả Vương Anh và Đào Đào đều rúc vào trong chăn, ngửi thấy mùi thơm trong nhà bếp tỏa ra.

Đến khi chuẩn bị xong đồ ăn sáng Vương Anh mới rời giường.

Vì vợ tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học, Từ Sương đã xin phép nghỉ hai ngày để chuyên tâm bồi bổ trước kỳ thi.

Bữa sáng đơn giản là cháo, bỏ thêm ít đậu phộng đỏ bên trong, một đĩa cải thảo xào, bánh cuộn hành hấp, lạp xưởng nhà làm trước đây, hấp lên thơm nức mũi.

Vương Anh ăn no, được Từ Sương đưa đến điểm thi an toàn.

Tiểu Đào Đào cũng muốn đi theo, được Vương Anh ôm trong lòng, chỉ để lộ cái đầu nhỏ ra.

Đến điểm thi, Vương Anh nhảy xuống xe đạp, Đào Đào in một nụ hôn thật chặt lên má mẹ mình.

"Mẹ ơi, cố lên!"

Từ Sương đưa một bình nước nóng cho cô: "Cố lên nhé."

Vương Anh gật đầu: "Ừm!"

Bước vào phòng thi, thời tiết rất lạnh, hầu hết mọi người đều thở mạnh, đợi đến khi âm thanh từ loa phát ra, mọi người mới yên tĩnh lại.

Bước ngoặt của cuộc đời và số phận đã đến.

Trong hai ngày thi, Vương Anh tập trung cao độ, cũng không đi chơi với người khác, sau khi thi xong, cô về nhà ăn tối cùng chồng con, buổi tối ngủ một giấc ngon lành.

Ngược lại hai ngày nay Từ Sương lại ngủ không ngon, ban ngày bận rộn đưa Vương Anh đi, sau đó lại quay về nấu cơm, nấu xong rồi lại quay lại đón cô.

Mấy cô con dâu nhà họ Lưu và nhà họ Mã ở khu nhà đều cảm thấy ghen tị.

Dù đã sống cùng nhau mấy năm, nhưng họ vẫn không nhịn được mà đem Từ Sương ra so sánh với những ông chồng nhà mình.

Lần so sánh này dù nhìn thế nào cũng cảm thấy không thuận mắt.

Sao người ta có thể đối xử tốt với vợ mình như vậy chứ?

Hai người nhà họ Lưu cũng được, vợ có yêu cầu thì làm theo, không làm được như Từ Sương mười phần thì cũng phải được đến ba bốn phần nhỉ? Làm được thì có thể bị ăn mắng ít hơn.

Còn nhà họ Mã thì không nổi.

Mã Ủng Quân ra vẻ nói: "Cô có năng lực như Vương Anh nhà người ta không? Dựa vào cái gì mà bắt tôi phải giống Từ Sương?"

Mã Ủng Quân không phục, anh ta cảm thấy vợ mình mơ mộng hão huyền. Vương Anh người ta có công việc, còn là lãnh đạo nhỏ của phòng y tế trong nhà máy đường, kĩ thuật tốt, ngoại hình cũng đẹp, chưa bao giờ làm mất mặt chồng, có chuyện gì đều nhỏ nhẹ nói.

Hừ, nhưng mà không biết sinh con trai.

Vừa nghe Mã Ủng Quân nói, mẹ anh ta Mã Đại Liên liền điên tiết.

"Mày nói ai đấy? Vương Anh người ta không sinh con trai, nhưng nhìn con gái nhà người ta tốt biết bao? Mày có giỏi thì sinh cho mẹ một đứa cháu ngoan ngoãn như Đào Đào đi! Không làm được thì ngậm cái miệng thối của mày lại!"

Vợ Mã Ủng Quân nghe vậy cũng không tức giận, còn đứng về phía mẹ chồng.

"Đúng vậy! Anh nói ai không tốt, anh nói Đào Đào sao."

Đào Đào bé nhỏ không chỉ nổi trội trong nhà trẻ mà còn được mọi người trong khu nhà yêu mến.

Đôi khi Vương Anh không thể hiểu làm thế nào cô và Từ Sương có thể sinh được một đứa con gái như vậy. Làm sao con bé có thể dẻo miệng như vậy, mối quan hệ giữa người với người cũng rất tốt.

Không thể không nói, gen là một thứ gì đó rất kì diệu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right