Chương 275: Kết quả thi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,564 lượt đọc

Chương 275: Kết quả thi

Sau kỳ thi tuyển sinh đại học, cuối cùng Vương Anh cũng đã giải quyết xong mối bận tâm lớn trong lòng, ở nhà vui vẻ chuẩn bị cho năm mới.

Vài năm trước Vương Anh còn nghĩ chỉ có mình với Từ Sương đón năm mới, thành phố cũng không náo nhiệt bằng ở nông thôn.

Nhưng mấy năm nay có Đào Đào rồi, Tết Nguyên đán ngày càng trở nên nhộn nhịp hơn. Đừng coi thường Đào Đào chỉ mới hơn ba tuổi, nhưng mà ăn chơi thì không bỏ qua khoản nào.

Lấy quả pháo nhỏ làm ví dụ nhé, Đào Đào không được chạm vào diêm, nhưng con bé vẫn chơi ném pháo đấy thôi?

Chỉ với một hộp pháo, cô bé có thể chơi cả ngày, chạy nhảy cùng các anh chị em trong khu, chơi đến khi đói mới chịu về, đồ ăn ngon bố nấu ở nhà ăn không hết.

Năm nay bầu không khí rõ ràng đã dịu đi rất nhiều, khu chợ nhỏ ở Nam Thiệu đã đóng cửa từ lâu, dạo gần đây cũng có người trộm ra đó mở sạp bán.

Từ Sương mua được ít măng khô mà lúc trước rất khó mua, sườn cừu, chim bồ câu sống, đậu phụ rán...

Vương Anh nghỉ làm, thi xong cũng rảnh rỗi, thậm chí khoảng thời gian này cô còn cảm thấy thoải mái như khi ở nông thôn trước khi đến thành phố sống.

Trộn đường đỏ với bột mì, phết một lớp xốt mè lên mặt bột đã lên men, sau đó đổ bột đường đỏ vào, nặn thành mấy miếng bánh nhỏ rồi đem nướng trên chảo đến khi vàng đều hai mặt. Khi dùng tay xé ra có thể thấy lớp nhân đường đỏ chảy ra ngoài, ngọt ngọt, có mùi thơm đặc trưng của vừng rang nhưng không hề lạ miệng. Vỏ bánh bên ngoài cũng nhiều lớp, thơm mà lại giòn.

Làm sạch chim bồ câu, đầu tiên ướp với nước sốt nửa buổi sáng, sau đó dùng đường phèn bôi mấy lớp lên da, cho vào lò nướng, chốc chốc sẽ lấy ra để quét thêm nước đường với giấm trắng. Đến khi lớp da quay giòn, thịt mềm, có lớp màu nâu đỏ nhạt hấp dẫn, vậy là món chim bồ câu có thể thưởng thức được rồi. Xé lớp da giòn bên ngoài, thịt bên trong mềm, mọng nước, mùi thơm của các nguyên liệu tẩm ướp thoang thoảng khắp nơi.

Miếng đậu chiên không cắt hẳn ra, trộn nhân thịt lợn đã chuẩn bị sẵn với một ít hạt dẻ nước xắt nhỏ, nhét vào trong miếng đậu rồi đem đi hấp chín. Ngoài ra, làm món chấm với các nguyên liệu khô, rắc một lớp hành lá, rau mùi và mè trắng vào trong ớt băm, sau đó nghiền nát một miếng bánh đào, đậu hấp nhồi thịt đã chín sẽ chấm trực tiếp vào nước chấm kia, vừa thơm lại vừa cay.

Sườn cừu sau khi được tẩm ướp gia vị sẽ được cho trực tiếp vào lò nướng, gia vị thơm ngon, sườn cừu nướng đến khi chín vàng thơm nức mũi. Những miếng thịt cừu vàng óng đặt trên bát cơm, cả cơm cũng ngấm một lớp nước sốt thơm phức. ...

Vương Anh cứ ăn như thế trong vòng một tháng, cảm thấy mình ăn đến mức mặt tròn trịa luôn rồi.

Thời điểm này cũng đến lúc công bố điểm.

Kỳ thi tuyển sinh đại học năm nay có quy định là điền nguyện vọng trước rồi mới thi, vì vậy Vương Anh cũng đã chọn được trường bản thân muốn theo học trước kì thi rồi.

Cô cũng không lựa chọn đăng ký vào hai trường top, theo bản thân Vương Anh, ngôi trường cô chọn nên là loại trường có khả năng đặt chân tới, như vậy bản thân cũng sẽ không cảm thấy quá mệt.

Vì vậy, trường học mà Vương Anh chọn rất rõ ràng, Đại học Y khoa ở Bắc Kinh.

Sau khi Vương Anh thi xong, cô ước lượng điểm số của mình, cảm thấy cơ hội trúng tuyển khá cao.

Kể từ sau kỳ thi, những người cũng tham gia kỳ thi là Trương Na và Giang Lâm thỉnh thoảng cũng đến tìm Vương Anh.

Trương Na thường đến buôn chuyện với Vương Anh, nhân tiện còn mua đồ chơi cho Đào Đào.

Giang Lâm đến tìm người để giãi bày nỗi lo.

"Tiêu rồi tiêu rồi, tôi đăng ký khoa dược của Đại học tỉnh, nghe nói lần này rất nhiều người đăng ký thi vào đại học tỉnh, tiêu rồi, tiêu thật rồi."

Một câu mà đến mười tám cái tiêu rồi.

Vương Anh cũng hiểu được đây là nỗi lo của rất nhiều người liền an ủi cô ấy: "Thời gian chuẩn bị đều là hơn một tháng, hai năm qua cô đã nỗ lực rất nhiều rồi, có những người phải dành ra rất nhiều năm đấy, mọi người đều ở trên cùng một vạch xuất phát."

Lời này không hề sai, nói đúng ra, trong số đó có những học sinh tốt nghiệp trung học đã được mười năm rồi, thậm chí có những người kiến thức còn không được bằng lão tam giới* nữa.

[lão tam giới: học sinh tốt nghiệp trung học phổ thông những năm 1966. 1967. 1968]

Kiến thức của lão tam giới là có thật, những năm này giáo dục trung học cơ sở chủ trương mở cửa, những người tiếp thu được kiến thức này cũng không nhiều.

Giang Lâm lo lắng cắn móng tay: "Không phải tôi lo nếu không đỗ đại học sẽ phải đi lấy chồng sao?"

Tuổi cô ấy mỗi năm một lớn, đến ngay cả trước đây người chú nói cô nên tập chung cho sự nghiệp của mình, hai năm trở lại đây cũng bắt đầu thúc giục.

Thúc giục cũng không có vấn đề gì, nhưng chủ yếu Giang Lỗi cảm thấy phiền vì người khác giới thiệu đối tượng, mỗi lần Giang Lỗi đi xem mắt về đều than vãn với Vương Anh một trận.

"Không nói cái này nữa, này, cô biết Dương Tình không?"

Vương Anh gật đầu, làm sao cô không nhớ được chứ? Dù sao cũng là đồng nghiệp được một năm rồi.

Giang Lâm có chút hả hê: "Không phải cô ta đã đá người yêu của mình rồi tìm con trai của chủ nhiệm sao? Cô ta cũng tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học, nghe nói còn đăng ký vào đại học Thanh Hoa đấy!"

Vương Anh cũng không ngạc nhiên lắm: "Vậy có là gì chứ? Trong nhà máy chúng ta số người đăng ký vào đại học Thanh Hoa ít lắm sao?"

Có lẽ là bởi vì có một loại ám ảnh top 2, hiện tại không biết nộp đơn ở đâu, đều sẽ tìm đến hai cái này.

Một nhà máy đường nhỏ, phải đến chục người đăng ký vào Thanh Hoa.

Giang Lâm cười nói: "May mà cô cản tôi, không là tôi cũng đăng ký vào Thanh Hoa rồi."

Lúc đó Vương Anh đã đưa cho cô ấy và Trương Na một tờ tham khảo đăng ký nguyện vọng, ngăn cản thành công một người muốn đăng ký vào Đại học Thanh Hoa, một người muốn đăng ký vào Đại học Bắc Kinh.

Ba người, Vương Anh đăng ký vào Đại học Y khoa Bắc Kinh, Giang Lâm đăng ký khoa Dược của Đại học Tỉnh, Trương Na đăng ký vào một trường cao đẳng của tỉnh.

Vương Anh nhớ lại lần thi lúc đó: "Thành tích của cô không quá tệ. Nếu mà thật sự không đỗ cũng đừng sợ, không được thì làm lại. Dù sao học đại học cũng là con đường tốt nhất."

Giang Lâm có trình độ, mấu chốt là ở phòng y tế của nhà máy đường không thu thập được nhiều kinh nghiệm, mấy năm nay toàn xử lý những loại bệnh vặt, vấn đề lớn hơn một chút thì không xử lý được.

Nếu mà cứ ở lại nơi này lãng phí mười năm, vậy về sau e là không được.

Giang Lâm: "Cô nói đúng, tôi nhất định phải thi đỗ đại học."

Không học đại học thì làm gì? Ở lại nhà máy rồi tìm một người đàn ông để kết hôn sao?

Giang Lâm không muốn!

Đến giữa tháng giêng, kết quả cuối cùng cũng lần lượt được công bố. Bởi vì có rất nhiều người tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học, người của bộ phận hậu cần ở nhà máy đường mỗi ngày đều bị chặn lại hỏi.

Vì vậy, nhà máy đường dứt khoát dán tên của những người nhận được thư thông báo lên bảng thông báo mỗi ngày, cảm giác giống như dán thông cáo thời cổ đại vậy.

Giang Lâm dành mấy ngày để ngóng kết quả.

Mặc dù Vương Anh đã từ chức, nhưng ban đầu đăng ký thi là đăng ký tại nhà máy, vì vậy thư thông báo đương nhiên sẽ được gửi đến nhà máy.

Vì thế, buổi trưa hôm đó, Giang Lâm vội vàng chạy đến thông báo cho Vương Anh.

"Mau mau mau, thư thông báo của cô có rồi này!"

"Đại học Y Bắc Kinh!"

Năm nay ở nhà máy đường có khá nhiều người thi đại học, dù sao nhà máy quốc doanh đều thông qua tổng trình độ học vấn, tin tức cũng biết sớm hơn một chút. Nhưng cuối cùng người có năng thi được vào đại học cũng rất hiếm.

Một nhà máy lớn như vậy, hàng trăm người đăng ký, nhưng người thi đỗ đại học còn không được bằng một phần mười.

Vì vậy, Vương Anh đỗ Đại học Y khoa Bắc Kinh hiển nhiên rất quý giá.

Không chỉ quý giá mà còn khiến người ta trông thấy mà thèm.

Giang Lâm ngưỡng mộ nói: "Mau đi đi, ở nhà máy đã đọc tên mấy lần rồi."

Bởi vì đỗ đại học nên nhà máy cũng được mát mặt lây, bất kể là đỗ đại học gì cũng sẽ thông báo trên loa.

Vương Anh vừa biết tin liền vội vã đến nhà máy đường, một nhóm người đã bao vây phòng hậu cần.

Nhìn thấy Vương Anh đến, có người chúc mừng, có người ghen tị, có người phàn nàn.

"Với số điểm này của cô hoàn toàn có thể đăng ký được vào các trường top cao hơn."

"Cũng phải, tổng điểm là bốn trăm, thi được hơn ba trăm điểm, theo tôi thấy đăng ký vào hai trường top đầu kia chắc cũng đỗ ấy chứ."

"Lỗ rồi, điểm thế này mà đăng ký vào Đại học Y khoa đúng là lỗ thật rồi."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right