Chương 276: Mọi người cùng vui
Bất kể là thật lòng hay giả bộ, không ai có thể phủ nhận, năm nay, ứng cử viên sáng giá nhất trong đợt thi này của nhà máy đường chính là Vương Anh.
Trong danh sách dán lên trước đó, chỉ có một số ít trúng tuyển, nhiều nhất cũng chỉ là các trường đại học tỉnh lẻ. Làm sao mà so được với Vương Anh trực tiếp bay thẳng tới Thủ đô chứ?
Ban đầu mọi người đều cho rằng Vương Anh quá mạo hiểm, chưa biết có đỗ đại học không mà đã nghỉ việc, bị không ít người đàm tiếu sau lưng.
Nhưng xem tình hình hiện tại đi, làm gì có chuyện người ta mạo hiểm, người ta tùy tiện đi thi đã đỗ vào trường Đại học tốt của Bắc Kinh kìa!
Có người chua ngoa nói: "Bác sĩ Vương Anh lần này đi Bắc Kinh, vậy chồng con ở nhà làm thế nào, chẳng lẽ..."
Những lời lược bớt kia ai cũng hiểu ý tứ là gì, xét cho cùng, chỉ vì đăng ký thi đại học mà nhiều thanh niên trí thức ở nông thôn đã cãi nhau đòi ly hôn.
Những người có gia đình cũng phải cân nhắc xem có nên để vợ, chồng mình đi thi hay không, nếu thi đỗ rồi chẳng phải gia đình sẽ tan nát sao? Các trường Đại học cũng không nói sẽ được đưa người nhà đến trường.
Vương Anh cũng không né tránh, cầm giấy thông báo nhập học kiểm tra một chút, xác định không có vấn đề gì liền cất đi, nhẹ nhàng đáp: "Chồng tôi cũng đi cùng."
Từ Sương cũng được đánh giá là siêu đầu bếp, lần này nhất định sẽ cùng cô đến Bắc Kinh. Còn Đào Đào, nếu hơn nửa năm Vương Anh không được gặp con gái, có thể cô không làm được.
Người vừa nói mấy lời chua ngoa kia còn muốn nói thêm gì nữa liền bị người ta kéo đi.
Mấy năm nay, Từ Sương luôn đến đón Vương Anh tan làm, không ít người trong nhà máy dần dần cũng biết chồng Vương Anh là bếp trưởng của nhà hàng quốc doanh.
Những người có tay nghề luôn được ngưỡng mộ.
Vương Anh cầm giấy thông báo nhập học, muốn mau chóng chia sẻ tin vui này với người nhà, chào hỏi với mấy người quen biết rồi định quay về.
Đi tới cửa, bắt gặp Triệu Quân đang nóng lòng hỏi tin tức.
Mấy năm trôi qua, Triệu Quân vẫn không tìm được vợ, nhưng anh ta cũng từ từ tìm được một số thứ trong cuộc sống nhàm chán của mình.
Chẳng hạn như dọn dẹp vệ sinh, chẳng hạn như mất nhiều thời gian hơn người khác để nấu một bữa ăn không hợp khẩu vị, chẳng hạn như học cách đối phó với mấy phụ huynh tìm tới cửa, đến ngay cả quần áo cũng dần dần học được cách giặt sạch.
Vương Anh quan sát, trong lòng thầm khinh bỉ.
Xem đi, những chuyện này có gì khó chứ?
Trước kia làm không tốt chỉ vì cảm thấy có người làm thay anh ta, sau khi dần nhận thức được hiện thực, không có ai làm hộ, đương nhiên cái gì cũng có thể học được.
Khi đó Triệu Quân nói mấy lời quá quắt tự tin biết bao nhiêu, bây giờ giống như bị vả mặt nghiêm trọng bấy nhiêu.
Cuộc sống của Vương Anh ngày càng tốt hơn, gia đình hòa thuận, con gái ngoan ngoãn. Vương Anh của hiện tại thậm chí còn xinh đẹp hơn vài năm trước, người không biết còn nhìn không ra đã kết hôn và có một đứa con.
Làn da trắng nõn, mịn màng, trong mắt luôn có một tia dịu dàng. Trong nhà máy đường không ai không biết, bác sĩ Vương Anh phòng y tế kỹ thuật tốt, vừa dịu dàng lại dễ gần.
Triệu Quân chạm mặt Vương Anh, theo bản năng nhường đường. Thậm chí Vương Anh còn không nhìn anh ta, ra đến cửa liền ngồi lên xe đạp, trong lòng nghĩ sẽ đến nhà hàng tìm Từ Sương trước.
Triệu Quân nhìn bóng lưng Vương Anh đang đi xa, trong lòng gợn lên nỗi chua xót.
Anh ta tự dối lòng nói với bản thân mình không hề hối hận.
Chuyện của kiếp trước vẫn in rõ mồn một trước mắt, gia đình hòa thuận, mọi điều suôn sẻ khi ấy giờ đã trở thành một thứ xa xỉ.
Hai đứa con e là không bao giờ có thể phát triển như kiếp trước, bản thân cũng không có sự khởi đầu như mơ của kiếp trước, ý nghĩ tự hào một mình nuôi cả gia đình bây giờ cũng chẳng còn nữa.
Xây dựng một mái nhà không phải của riêng một người.
Anh ta nghĩ bản thân là người bỏ ra nhiều nỗ lực nhất, nhưng thực ra cũng chỉ là nói mồm mà thôi.
Triệu Quân chỉ có thể thừa nhận, bản thân sai thật rồi.
Những gì Vương Anh nói với anh ta trước đây đã trở thành một lời tiên tri.
Cô chửi anh ta coi thường phụ nữ, nhất định sẽ phải trả giá. Vương Anh rời khỏi anh ta, cuộc sống ngày càng tốt hơn, bây giờ cô còn thi đỗ đại học nữa.
Có trời mới biết, khi tên của Vương Anh vang lên từ loa phát thanh vừa rồi, Triệu Quân có tâm trạng gì.
Anh ta biết Vương Anh tốt nghiệp cấp ba. Năm thi đại học ở kiếp trước, Vương Anh cũng đã ngập ngừng hỏi anh ta liệu có thể cho cô thi đại học hay không.
Năm đó anh ta đã trả lời như thế nào nhỉ?
"Sao cô có thể có một ý tưởng vô trách nhiệm như vậy? Công việc của tôi bận như thế nào cô không biết sao? Bình thường mấy việc tiếp đãi trong ngoài đều không thể bỏ. Mấy năm này Đông Đông cũng lớn rồi, hai ba năm nữa cũng chuẩn bị thi tuyển sinh đại học rồi. Nếu cô mà đi học thì Đông Đông phải làm thế nào đây? Còn Tây Tây nữa, nó cũng chưa lớn, nếu không có người lớn bên cạnh bất tiện biết bao nhiêu."
"Ăn uống trong nhà đều dựa vào mỗi mình tôi, áp lực đè lên tôi rất lớn. Cô không giúp được tôi, cô có gánh vác nổi chuyện trong nhà này không hả? Đừng có gây thêm phiền phức được không hả?
"Hơn nữa cô cũng tốt nghiệp bao nhiêu năm nay rồi, làm sao có thể thi đỗ chứ?"...
Những lời nói trong quá khứ giống như những cái tát, vừa nghĩ tới mặt Triệu Quân liền nóng bừng.
Mấy năm đầu sống chung với Vương Anh, vợ chồng bọn họ cũng tôn trọng lẫn nhau, lúc đó anh ta tuyệt đối không nói ra mấy lời như vậy. Nhưng càng về sau, khi bản thân anh ta ngày càng phát triển, Vương Anh chỉ xoay quanh ở nhà, càng ngày càng ít lộ diện. Những lời cay nghiệt cũng bắt đầu từ lúc đó mà ra.
Trước kia Triệu Quân tự đắc, cảm thấy mình rất có tư cách làm chồng, làm cha. Suy cho cùng, trong số những người có cùng xuất thân với anh ta, có mấy người không ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt chứ?
Anh ta cũng cảm thấy bản thân đối xử rất tốt với Vương Anh.
Những lời này không dễ nghe, nhưng anh ta đã bỏ ra biết bao nhiêu công sức, ra bên ngoài làm việc cực khổ biết bao nhiêu, về đến nhà còn phải nhìn sắc mặt của vợ sao?
Triệu Quân hồi tưởng lại những gì đã qua, nhìn về phía xa lần cuối, chiếc xe đạp của Vương Anh đã ngoặt sang lối khác, đến bóng người cũng không còn thấy nữa. ...
Vương Anh vội vàng cầm giấy thông báo nhập học chạy đến nhà hàng, Từ Sương đang bận rộn sau bếp.
Nghe Vương Anh đến, anh vội vàng chạy khỏi nhà bếp.
Khoảng thời gian này Vương Anh rảnh rỗi ở nhà, đều đợi đến khi tan làm mới đưa con gái tới đón anh.
Nếu tới vào lúc này, chẳng lẽ là...
Quả nhiên, mặt Vương Anh đỏ bừng đưa giấy thông báo nhập học cho Từ Sương xem.
Từ Sương lặng lẽ lau tay vào khăn, đọc từng chữ một.
"Tốt quá rồi!" Từ Sương kích động, ôm Vương Anh xoay một vòng.
Vương Anh cũng rất vui: "Vậy anh cũng mau mau báo cáo đơn vị đi, thời gian cũng khá gấp, nửa tháng nữa là khai giảng rồi."
Thời gian cho kỳ thi tuyển sinh đại học đầu tiên rất gấp rút, nhận được giấy thông báo nhập học cũng gấp rút lên đường.
Từ Sương: "Được, vậy để anh thương lượng với sư phụ đã."
Trần Đông đã sớm về hưu, năm ngoái cũng không tới nhà hàng nhiều lắm, thỉnh thoảng tới cũng chỉ là giúp học trò một tay. Việc làm nhiều nhất bây giờ là đi câu cá với sư phụ Mã nhà bên, thỉnh thoảng ra công viên xem mọi người chơi cờ.
Đừng xem thường bây giờ Trần Đông không còn làm ở nhà hàng nữa, nhưng lời ông nói vẫn rất hữu dụng.
Lần này Từ Sương đi, nhất định phải nghe ý kiến của sư phụ.
Tin Vương Anh đỗ đại học khiến cả khu xôn xao bàn tán.
Đào Đào cũng đi khoe khoang với bạn bè: "Mẹ mình đỗ đại học đó nhé."
Từ Sương giải thích với cô bé, nói chỉ những người học giỏi mới có thể đi.
Trẻ nhỏ làm gì biết cái gì, nhưng tụi nhỏ đều có cùng suy nghĩ, đó là những nơi khó đến nhất định phải là những nơi tốt.
Đào Đào mới ba tuổi, ra bên ngoài cái miệng nhỏ cứ bô bô khoe mẹ mình.
Mấy hộ gia đình trong khu cũng rất ngưỡng mộ.
Sao những ngày tháng của nhà người ta lại trôi qua thuận lợi, êm đềm như vậy nhỉ?
Hai vợ chồng đều là cán bộ không nói, bây giờ đến ngay cả kỳ thi tuyển sinh đại học khó nhằn như thế cũng có thể vượt qua.
Bà Lưu còn tổ chức cả tiệc chúc mừng cho Vương Anh.
"Cùng nhau tụ tập ăn uống, cũng coi như chúng tôi chúc mừng gia đình hai người."
Nhóm người trẻ tuổi trong khu dần dần cũng lớn cả rồi, dù năm nay không tham gia kì thi thì cũng đã là chuyện của mấy năm trước rồi.
Nếu bây giờ có thể cùng tận hưởng niềm vui với Vương Anh, nói không chừng sau này thi tuyển sinh đại học lại đỗ vào trường đại học ở Bắc Kinh cũng nên.
Từ lão thái giơ hai tay tán thành.
Tuy trong nhà đã có người từng học đại học, lúc Từ Minh đỗ đại học bà cũng rất kích động, nhưng kỳ thi đợt đó dễ hơn so với bây giờ nhiều.
Từ Minh trải qua những năm khó khăn tại thời điểm đó, làm sao có thể cạnh tranh khốc liệt như bây giờ?
Thời kỳ khó khăn đã qua, lại nhiều thêm một đám thanh niên trẻ tuổi.
Vì vậy giá trị đại học của con dâu đương nhiên cao hơn Từ Minh nhiều.
Vương Anh không khỏi bật cười: "Sao có thể ạ, anh cả thi đỗ vào khoa tốt nhất của trường Đại học Tỉnh đó ạ."
Từ Minh không chỉ học chuyên ngành kỹ thuật tốt nhất của Đại học tỉnh, mà năm đó anh ấy còn được một vài người tuyển dụng, còn là người nổi trội nhất trong một nhóm người, được đi theo giáo sư học hỏi.
Vương Anh cảm thấy bản thân không thể so sánh được.
Từ lão thái cũng mặc kệ, khen con câu không ngớt: "Mẹ biết con nhất định sẽ thành công mà!"
Từ lão thái lấy tiền của mình đi mua kẹo và hạt dưa, chuẩn bị đi phân phát cho những người quen.
Bà cũng hiểu rồi, thời này ấy à, thật sự sắp thay đổi rồi. Đặc biệt năm nay rất rõ rệt.
Từ lão thái cũng không lo lắng quá bắt mắt, mua một túi kẹo, đi khoe với mấy người ở các khu xung quanh.