Chương 278: Hối hận muộn màng
Đều sống trong cùng một thôn, chuyện nhà Điền Đại Trụ ai cũng rõ. Năm đó Điền Đại Trụ đã bỏ rơi ba cô con gái của mình như thế nào, lại còn bị góa phụ Dư dụ dỗ kết hôn như thế nào, cuối cùng lại cam tâm tình nguyện chăm sóc đứa con không phải của mình...
Những chuyện này mọi người đều thấy, đương nhiên họ cũng rất coi thường Điền Đại Trụ.
Có những gia đình trong đại đội trọng nam khinh nữ, nhưng đến ngay cả cốt nhục của bản thân cũng không cần, không quan tâm hỏi han bảy, tám năm thì rất ít thấy.
Tiền Cúc Hoa mang theo ba cô con gái, một thân một mình chăm lớn ba đứa. Mạch Miêu, Mạch Tuệ, Mạch Nha đều là những đứa trẻ ngoan, đặc biệt bây giờ Mạch Miêu còn đỗ đại học nữa. Trong mắt dân làng, Điền Đại Trụ đúng là đồ vô lương tâm, hồ đồ, bỏ rơi con gái ruột xinh đẹp của mình để "hương khói" cho một người không máu mủ ruột thịt?
Mẹ chồng cũ của góa phụ Dư cũng có tốt đẹp chỗ nào đâu? Nhét đứa cháu đích tôn của mình qua đây nuôi. Những năm này, chẳng lẽ mẹ chồng cô ta không tới tìm sao?
Điền Đại Trụ bị người ta nói đến mức nghẹn họng.
Anh ta cũng không bộc lộ cảm xúc gì, chỉ cảm thấy bối rối.
Góa phụ Dư dựa vào cửa, lặng lẽ đảo mắt nhìn bộ dạng của Điền Đại Trụ.
Điền Đại Trụ rầu rĩ không nói lời nào, cúi đầu đi tới nhà Vương Anh.
Mấy người vừa tám chuyện cũng nhìn nhau một cái rồi mau chóng đi theo.
Điền Đại Trụ đến trước cửa nhà Vương Anh, xa xa đã nghe thấy tiếng người ầm ĩ. Trong phòng ngoài phòng đều có không ít người, thỉnh thoảng có thể nghe thấy bên trong truyền đến một tràng tiếng cười.
Anh ta cắn môi dưới, tìm một chỗ đất cao, đứng vịn vào bức tường nhà Vương Anh nhìn vào bên trong.
Vài năm gần đây, về chuyện ăn uống Tiền Cúc Hoa cũng thoải mái hơn nhiều, tuy cuộc sống vẫn túng thiếu nhưng con cái đều hiểu chuyện, ở bên quan tâm, vì vậy trông cũng không già đi nhiều lắm. Mà ngược lại bầu không khí lúc nào cũng vui vẻ, ấm cúng. Lúc này, Tiền Cúc Hoa mặc trên người bộ quần áo đẹp nhất, ngồi giữa đám đông. Nghe những lời ngưỡng mộ bên cạnh, cười rất sảng khoái...
Điền Đại Trụ càng nhìn, trong lòng lại càng cảm thấy khó chịu.
Nếu như...
Nếu như anh ta không ly hôn với Tiền Cúc Hoa, hoặc nếu Mạch Miêu vẫn nhận anh ta là bố, vậy hôm nay có phải anh ta cũng có thể ngồi trong đó, đắm mình trong ánh mắt ngưỡng mộ của người khác, hưởng thụ cảm giác hãnh diện anh ta đáng có không?
Ma xui quỷ khiến thế nào mà Điền Đại Trụ đi xuống sườn núi, tới nhà Vương Anh.
Trong nháy mắt bầu không khí như ngừng trệ, dường như đã dọa Điền Đại Trụ thu lại chút dũng cảm cuối cùng. Nhưng cuối cùng chút không cam tâm trong lòng anh ta nổi lên.
Con gái rõ ràng cũng là con của anh ta, lẽ nào lên đại học rồi thì không nhận người bố này nữa sao?
Anh không để ý đến ánh mắt khinh thường của dân làng, chen vào giữa đám người nhìn về phía Mạch Miêu nói: "Mạch Miêu, tối nay về nhà ăn bữa cơm nhé? Bố sẽ làm cho con món cà tím hầm khoai tây có mỡ heo mà con thích nhất, trước đây con thích ăn nhất mà... Thịt thêm con gà để chúc mừng con đỗ đại học. Cũng cho em trai con xin vía may mắn như con..."
Tiền Cúc Hoa như bốc hỏa, đang định nói thì bị mẹ kéo lại.
Ngày vui trọng đại, một là không đáng để tranh cãi với Điền Đại Trụ để người khác chê cười, hai là cũng vì nghĩ cho Mạch Miêu. Mẹ Tiền Cúc Hoa nghĩ thầm, dù sao thì lúc ly hôn Mạch Miêu cũng đã mười tuổi rồi, bình thường cũng vô cùng dịu dàng, hiểu chuyện, không giống như Mạch Tuệ ngang bướng, Mạch Nha không hiểu chuyện. Nếu Mạch Miêu vẫn còn tình cảm với cha, Tiền Cúc Hoa mà làm náo loạn lên, chẳng phải cháu ngoại sẽ cảm thấy khó chịu sao?
Tiền Cúc Hoa bị người ta ấn ngồi xuống, mọi ánh mắt của đám đông đều đổ dồn lên người Mạch Miêu.
Mạch Miêu bây giờ đã là một cô gái mười tám tuổi, những năm tháng học tập đã tạo cho cô bé một khí chất của người trí thức mà không ai có thể diễn tả được, trông cô bé giống như mầm non có học thức.
Cô mặc bộ quần áo sạch sẽ, tết tóc, nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn, nhưng không cần đâu ạ. Bây giờ tôi không còn thích cà tím hầm với khoai tây nữa rồi."
Hồi nhỏ nhà nghèo, lại bị bà nội và thím hai, chú hai ghen ghét. Mỗi năm mấy đồ mà mẹ chuẩn bị, cứ đến giữa chiều là bị bà nội lấy trộm mất. Lúc đó Điền Đại Trụ chẳng khác gì tên ngốc ngẩn ngơ, đợi đến khi Tiền Cúc Hoa phát hiện ra thì anh ta liền bị nhéo tai ăn chửi.
Trong nhà không có đồ ăn Tết, Tiền Cúc Hoa tức giận đến mức không muốn nấu ăn, cuối cùng Điền Đại Trụ phải nấu cơm tất niên. Tay nghề anh ta kém, món anh ta nấu nhiều nhất là mấy món nấu cùng mỡ lợn, cà tím hầm khoai tây, bởi vì có hương vị của mỡ lợn nên cũng coi như là món ăn hiếm có.
Mỗi lần như thế Tiền Cúc Hoa sẽ tức tối mà gắp cà tím trong nồi cho Điền Đại Trụ và Mạch Miêu, Điền Đại Trụ cười ngây ngô gắp cho con gái ăn...
Tiền Mạch Miêu nhớ lại quá khứ, khi bố mẹ cô vừa ly hôn, ban đêm cô lén lút quay lưng về phía mẹ mà trộm khóc, vô số lần, cô oán trách trong lòng tại sao mình không phải là một thằng con trai.
Nếu cô là con trai thì không phải gia đình cô sẽ luôn êm ấm sao, dù bố mẹ có xảy ra mâu thuẫn nhỏ nhưng cũng không đến nỗi dẫn tới hôn nhân đổ vỡ, mấy đứa em cũng không phải chịu khổ.
Suy nghĩ này cứ bám theo cô đến khi cô đi học. Cho đến khi tiếp xúc với sách vở, kiến thức, Mạch Miêu mới quên đi được những chuyện cũ.
Cô lao đầu vào biển kiến thức mênh mông, quên đi những chuyện nhỏ nhặt khiến bản thân đau lòng.
Bây giờ thiện trí của Điền Đại Trụ, Mạch Miêu cũng không mảy may dao động.
Nếu Điền Đại Trụ nói những lời này vào mấy năm trước, Mạch Miêu không đảm bảo trong lòng sẽ có chút khó chịu. Nhưng đến hiện tại, trong lòng Mạch Miêu là một mảng tĩnh lặng.
"Tôi cũng không có em trai, tôi chỉ có hai người em gái thôi." Tiền Mạch Miêu nhẹ nhàng mà kiên định nói.
Cho dù cô đã từng hoài niệm chút ấm áp từ bố mình mang lại, nhưng bây giờ cô cũng không chịu nổi chút ấm áp này nữa rồi.
Điền Đại Trụ bị con gái từ chối, vội vàng nói: "Đại nha đầu, trước đây bố đối xử không tốt với con, bố cũng thừa nhận. Nhưng con có thể cho bố một cơ hội để bù đắp cho con không? Con không biết... con không biết, những năm này bố ... hối hận biết bao nhiêu..."
Nửa câu sau Điền Đại Trụ vừa nói vừa khóc.
Một người đàn ông cao to, cứ như vậy mà đứng trước mặt biết bao nhiêu người khóc.
"Bố hối hận rồi..."
Hối hận vì bản thân đã không làm tròn trách nhiệm, không xử lý tốt mối quan hệ giữa mẹ và vợ, không đối xử với con gái mình tốt một chút.
Càng hối hận vì đã ly hôn, hối hận tái hôn, hối hận vì hao tâm tổn sức muốn có con trai.
Điền Đại Trụ khóc, Tiền Cúc Hoa đã quay lưng lại.
Tiền Mạch Miêu vuốt ve đôi vai đang run rẩy của mẹ cô, nhẹ nhàng nói: "Đều đã qua cả rồi."
Có hối hận thì cũng đã qua rồi.
Những ngày khó khăn khổ cực cũng qua rồi.
Đã qua thì không có cơ hội quay trở lại.
Điền Đại Trụ vẫn khóc, nhưng người nhà họ Tiền thì không thể ngồi yên được nữa rồi.
Ngày tốt đẹp lại bị tên đàn ông rác rưởi này quấy nhiễu.
Mẹ Tiền Cúc Hoa tiến đến tát Điền Đại Trụ một cái, hung hăng lau nước mắt.
"Biến! Năm đó cậu ly hôn với con gái tôi, đến một chút tiền cũng không cho. Tám năm này không phải cậu chết rồi à! Trước đây không hề tới hỏi thăm! Mạch Nha, năm đó nó sinh non, Tiền Cúc Hoa nhà tôi được cứu trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc! Cậu đã từng hỏi qua chưa? Đã từng đoái hoài qua chưa hả?"
"Tôi nói thẳng luôn, nếu như lần đó không giữ lại Mạch Nha, cậu có đến nhìn Mạch Nha một cái không?"
"Bây giờ cậu ở đây khóc lóc hối hận cái nỗi gì! Nhìn thấy Mạch Miêu nhà chúng tôi tài giỏi, triển vọng thì mới vác cái mặt tới đây phải không!"
"Biến biến biến! Lúc đó đã ký giấy đoạn tuyệt quan hệ xong xuôi rồi, Mạch Miêu nhà chúng tôi họ Tiền, không còn liên quan gì đến cậu cả! Cậu trông cậy vào con trai cục cưng của cậu ấy, đừng có tới tìm Mạch Miêu nhà chúng tôi nữa."
Mẹ Tiền Cúc Hoa lấy đế giày đánh đuổi Điền Đại Trụ ra ngoài: "Biến!"
Mọi người xung quanh nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của Điền Đại Trụ, nhưng không một ai lên tiếng, kể cả những người anh em thân thiết của Điền Đại Trụ.
Mặc dù người cùng một gia đình, dòng họ giúp đỡ lẫn nhau, nhưng cũng không làm ra mấy chuyện như Điền Đại Trụ.
Anh ta đã kí vào đơn đoạn tuyệt quan hệ, vậy thì đừng mơ nghĩ đến có ngày đoàn tụ.
Tám năm không đoái hoài, bây giờ tới nói mấy lời tốt đẹp, cũng may là Tiền Mạch Miêu là con gái, không muốn làm mất mặt. Thử đổi thành một thằng con trai tính khí nóng nảy xem, đảm bảo đã trực tiếp đá người cha này ra khỏi cửa rồi.
Cái loại người gì đâu.