Chương 279: Mất trộm tiền

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 898 lượt đọc

Chương 279: Mất trộm tiền

Sau sự việc này, người nhà họ Tiền cũng không thể ngồi yên được nữa, kéo Tiền Cúc Hoa và ba chị em Tiền Mạch Miêu về nhà.

Nếu mà không về nhà, lỡ bị người nhà họ Điền chặn lại thì làm thế nào?

Người nhà họ Tiền hùng hùng hổ hổ kéo mấy mẹ con về nhà mẹ đẻ, đại đội trưởng nhân cơ hội kêu người đi mua pháo.

"Đến cổng thôn, treo mấy dây pháo! Rồi đến mấy nhà thương lượng bàn chuyện mở tiệc!"

Bốn sinh viên đại học đó! Đợt này Điền Hữu Phúc lên xã được ngẩng cao đầu rồi.

Bữa tiệc lần này không còn nghi ngờ gì nữa, vẫn là Từ Sương phụ trách.

Thịt lợn không đủ, Từ Sương dứt khoát lấy năm miếng thịt ba chỉ lớn để làm thịt kho tàu, miếng thịt được cắt thành khổ nhỏ, vừa miệng ăn, thêm một chút đậu khoai tây lát khô, đậu phụ nấu với bắp cải và miến, thơm đến mức người ta ăn không đủ.

Phần thịt lợn còn lại băm nhỏ, một phần cho thêm củ cải rồi chiên thành từng viên, một phần làm nước sốt phủ lên trên mì cũng rất ngon.

Vài con cá chép to được câu từ ao cá trên núi, chiên vàng hai mặt, cho thêm chút gia vị, ăn với bánh nướng áp chảo, húp thêm ít canh cá. Thịt cá thơm ngon, nước canh đậm đà, đến cả nước canh cũng không muốn lãng phí, ai cũng ăn hết sạch sẽ.

Cuối cùng làm món hầm, nước được hầm từ xương ống, cho thêm mộc nhĩ, nấm hương, kim châm, đậu phụ và miến. Nước dùng thơm, có thể làm thành món ăn hoặc dùng làm món canh. Tươi ngon hợp vị. ...

Một bữa tiệc thịnh soạn trong thôn, mọi người đều rất thỏa mãn.

"Tiểu tử Sương không hổ là đầu bếp, tay nghề vô cùng cao nha."

Buổi tối Vương Anh bóp vai cho Từ Sương: "Thế nào? Làm thầy dạy nấu ăn lâu rồi, bây giờ phải tự tay chuẩn bị tiệc trong thôn còn chịu nổi không?"

Từ Sương: "Vì để chúc mừng cho em mà, ai cũng rất vui khi làm điều đó."

Vương Anh cũng không ngạc nhiên lắm, mấy năm nay Từ Sương được con gái dẫn dắt, thỉnh thoảng cũng nói mấy câu sến sẩm như vậy.

"Bên chỗ bố em em đã gọi điện nói rồi, bố cũng rất vui. Nhưng tạm thời bố vẫn chưa chuyển công tác được, bảo chúng ta cứ tới Bắc Kinh mua một căn nhà, thiếu thì cứ nói bố."

Năm ngoái Vương Vĩnh Phúc nói sẽ chuyển công tác về đây, nhưng Vương Anh biết e là không dễ chuyển. Đặc biệt là năm sau, sẽ sớm có một cuộc chiến tranh khác ở biên giới phía nam.

Từ Sương ngẩng đầu lên: "Nếu muốn mua nhà, bây giờ có mua được không?"

Không phải bây giờ nói mua nhà là mua được ngay. Mỗi hộ đều được chia theo đơn vị, rất ít nhà có dư ra để bán.

Vương Anh: "Chắc là có nhỉ? Hơn nữa, bây giờ kỳ thi tuyển sinh đại học cũng đã mở lại rồi, số lượng cũng tăng lên, nói không chừng năm nay còn có thay đổi lớn đó. Em thấy nếu chúng ta cứ tìm một nơi để dừng chân, không bằng mua hẳn một căn luôn đi. Anh nói xem như vậy được không?"

Từ Sương suy nghĩ một chút: "Vậy cũng đúng, anh tới đó cũng không cần phải chia phòng nữa. Nhà chúng ta bốn người, có một căn nhà quả thật cũng an toàn hơn."

Vương Anh vỗ tay: "Vậy được rồi. Tháng sau chúng ta đi thuê nhà nửa năm, rồi từ từ tìm. Tốt nhất là ở gần trường học của con và gần nhà hàng của anh một chút. Đúng rồi, cũng phải mua thêm chiếc xe đạp nữa, còn phải hỏi sư phụ xem có cần phải làm giấy phép không nữa."

Xe đạp ở Nam Thiệu không thể sử dụng ở Bắc Kinh, bởi vì bây giờ xe đạp cũng phải được đóng dấu cấp phép.

Hai người tính tổng tiền tiết kiệm, mặc dù sau khi Từ Sương vào thành phố đã mất đi thu nhập, nhưng vì là đầu bếp nên có thể tích góp được một ít tiền bằng cách làm công cho người trong thị trấn, tổ chức đám tiệc cưới hỏi. Còn Vương Anh thì không cần phải nói rồi, trong tay cô còn có tiền lãi mỗi năm của đại đội, thời gian năm năm, vừa hay năm nay không cần đưa nữa.

Số tiền tiết kiệm của hai người là hơn một nghìn năm trăm tệ, cộng thêm cả hơn một nghìn tệ của Vương Vĩnh Phúc - bố Vương Anh, đủ để họ ổn định cuộc sống ở Bắc Kinh.

Vương Anh: "Nếu thiếu một chút cũng không vấn đề gì, tới lúc đó em sẽ nghĩ cách."

Chỉ cần cuối năm nay công bố chính sách, cô có thể tìm được cơ hội.

Từ Sương không cam tâm để vợ chịu khổ, hăng hái nói: "Đến Bắc Kinh rồi, anh nhất định sẽ kiếm được nhiều tiền hơn!"

Vương Anh không hề nghi ngờ tay nghề của anh: "Đó là điều chắc chắn rồi!"

Hai người ôm lý tưởng về một tương lai tươi đẹp dần dần chìm vào giấc ngủ. ...

Mà lúc này, Triệu Quân ở trong thị trấn như bị sét đánh.

Sau hơn nửa tháng thất vọng, cuối cùng Triệu Quân cũng phải thừa nhận sự thật là anh ta không đỗ đại học.

Đề thi năm nay không khó, Triệu Quân cũng cảm thấy hài lòng với bản thân, nghĩ rằng bản thân có thể thi đỗ. Cho dù không đỗ vào trường tốt thì cũng phải đỗ vào một trường tầm tầm một chút chứ?

Phải biết là kỳ thi tuyển sinh đại học đầu tiên, hầu hết mọi người đăng ký nguyện vọng không có quy phạm, cuối cùng khi trúng tuyển, cũng không có nghiêm ngặt lắm. Có một số người điểm cao, dù không đủ để vào trường đại học mà mình đăng ký, cũng sẽ đỗ vào một trường nào đó.

Nhưng rất đáng tiếc, Triệu Quân không phải người xuất sắc như vậy.

Anh ta thi trượt rồi.

Người khác trượt cũng không sao, năm nay nhà máy đường có hàng trăm người báo danh, không trượt mới hiếm thấy.

Nhưng Triệu Quân thì khác, chỉ có anh ta và Vương Anh là vì kì thi mà trực tiếp xin nghỉ việc.

Bây giờ Vương Anh đỗ đại học rồi, còn thi được vào trường tốt, mà Triệu Quân anh ta lại trượt.

Triệu Quân chán nản nằm ở nhà mấy ngày, không chịu ra ngoài, sợ bị người ta bắt gặp rồi hỏi về chuyện thi cử thế nào. Mãi đến ngày thứ năm, Triệu Quân mới vực lại tinh thần, mặc kệ nói thế nào, không thi đỗ chính là không thi đỗ. Anh ta phải chuẩn bị cho lần sau.

Triệu Quân ngồi xổm xuống, lôi chiếc hộp nhỏ dưới gầm giường ra, chuẩn bị tính toán xem còn bao nhiêu tiền, thất bại một lần cũng chẳng sao, anh ta vẫn còn cơ hội thứ hai mà!

Nhưng khi mở hộp ra, anh ta vừa nhìn liền cảm thấy kinh hãi.

Số tiền trong hộp đột nhiên biến mất rồi.

Hơn một trăm tệ không cánh mà bay, ngay cả một xu cũng không để lại cho Triệu Quân.

"Ai! Là ai làm!"

Tiền của Triệu Quân mất sạch rồi. Triệu Quân dường như mất đi lý trí. Đây là hy vọng cuối cùng của anh ta, là cơ hội để anh ta chuyển mình. Anh ta điên cuồng lao ra ngoài tìm bộ phận an ninh, kêu gào bắt người ta phải điều tra.

"Nhất định bị trộm mất rồi! Bị trộm mất rồi!" Triệu Quân không rõ phải trái kêu ầm lên, nhìn ai cũng giống như tên trộm trộm đồ của mình. Ánh mắt như bốc lửa khiến hàng xóm bắt đầu thấy khó chịu.

Người trong bộ phận an ninh nghe tin bị mất tiền cũng vội vã hỏi: "Đội trưởng Triệu, anh kể chi tiết xem tình hình cụ thể như thế nào? Mất bao nhiêu tiền?"

Lúc này Triệu Quân mới bình tĩnh lại, hít một hơi thật sâu nói: "Tiền tôi chuyển công tác, còn có tiền mấy năm nay tôi dành dụm, tiết kiệm, toàn bộ đều mất sạch rồi!"

Số tiền này không nhỏ, mấy gia đình ở đây cũng chưa từng gặp chuyện tồi tệ như thế. Bộ phận an ninh định hỏi chi tiết nhưng những người hàng xóm ở bên đã cắt ngang.

"Cũng chưa chắc đã mất đâu, cậu tìm lại lần nữa xem, hỏi lũ trẻ trong nhà, nói không chừng để quên ở đâu đó thôi."

"Đúng rồi, cậu hỏi Triệu Đông với Triệu Tây xem."

"Triệu Đông đâu? Sao hôm nay không thấy nó đâu thế?"...

Triệu Quân sững người tại chỗ, ý gì đây? Mấy người này đang nghĩ Triệu Đông trộm tiền của anh ta sao?

Không thể nào!

Triệu Quân theo bản năng liền bác bỏ nhưng trong nội tâm lại có một âm thanh nhắc nhở anh ta.

Có lẽ nào?

Mấy năm nay Triệu Đông càng ngày càng nổi loạn, không chỉ học hành sa sút mà thỉnh thoảng còn đánh nhau, còn giao du với một số thanh niên không tốt bên ngoài khu nhà, còn bị nhà trường gọi điện mời phụ huynh lên mấy lần.

Nhóm thanh niên đó đều không được đi học, cũng chưa đủ tuổi để về nông thôn. Một đám choai choai tụ tập lại với nhau rất dễ trở thành mầm mống độc hại của thành phố.

Liệu có phải Triệu Đông không?

Thậm chí đến sức lực phản bác Triệu Quân cũng không còn nữa.

Người bên cạnh nhìn thấy bộ dạng của anh ta như vậy, trong lòng cũng đã rõ. Không ngờ đến người làm bố như anh ta mà cũng không biết con trai mình là loại người như thế nào.

"Đội trưởng Triệu, hôm qua tôi thấy Triệu Đông nhà anh đi cùng người ta đến quán thịt dê ở Thành Đông ăn thịt dê đấy."

"Còn tôi nữa, hôm nọ tôi thấy nó cầm hộp Hồng Tháp sơn* hút đấy."

[Hồng Tháp sơn*: một thương hiệu thuốc lá của Trung Quốc]

"Hai ngày trước còn có người nhìn thấy Triệu Đông đánh bài với người ta nữa."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right