Chương 280: Đường lên Bắc Kinh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,957 lượt đọc

Chương 280: Đường lên Bắc Kinh

Người trong khu tụ tập lại bàn tán, ai nấy đều chĩa mũi nhọn về Triệu Đông hiện không có mặt ở đây. Cũng có chút hả hê, thầm nghĩ Triệu Quân đúng là đáng đời, con của mình còn quản không xong, xem đi, bây giờ còn đi trộm cả tiền của bố. Mà bố nó còn mặt dày đi tìm bộ phận an ninh báo mất tiền.

Trước mắt Triệu Quân tối sầm, mấy ngày nay Triệu Đông cũng rất biết điều, không còn cái dáng vẻ đòi tiền anh ta như trước, trông tốt hơn rất nhiều.

Anh ta cứ nghĩ Triệu Đông nhìn thấy dáng vẻ lo lắng chờ đợi tin tức đỗ đại học của mình mà biết quan tâm người bố này, bây giờ nhìn xem, rõ ràng là nó đã lấy tiền trong nhà, đúng là có tật giật mình mà!

Đám người giải tán, bộ phận an ninh cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Nếu là người ngoài trộm, e là bộ phận an ninh của bọn họ sẽ phải bị điều tra tới lui. Nhưng nếu đã là con nhà mình trộm, vậy đó là chuyện trong gia đình rồi, không liên quan tới bọn họ.

Trước khi rời đi, một đồng nghiệp ở bộ phận an ninh có quan hệ thân thiết với Triệu Quân đồng cảm nói: "Anh Triệu, đợi thằng nhóc về rồi từ từ nói chuyện với nó, cần phải cởi mở nói chuyện với con nhé."

Triệu Quân cũng không biết chuyện gì xảy ra, dường như trời sinh anh ta đã có mối quan hệ không được thân thiết được với con cái.

Trong mắt người khác, Triệu Đông có vấn đề, mà người làm bố như anh ta cũng đáng trách.

Triệu Quân đợi rồi lại đợi, đợi đến nửa đêm cuối cùng thằng con mới quay về.

Triệu Đông đi dưới ánh trăng trở về nhà, trong lòng thầm nguyền rủa vận rủi.

Cậu ta ăn cắp tiền của bố mình, vốn dĩ hy vọng có thể "trở mình" trên bàn bạc, nhưng ai ngờ được vậy mà lại thua liên tiếp. Chỉ mới mấy ngày mà đã tiêu sạch số tiền đã trộm, thậm chí còn nợ thêm trăm tệ.

Triệu Đông đẩy cửa vào, nghĩ xem trong nhà còn có thể giấu tiền ở chỗ nào nữa. Cậu ta không tin bố mình chỉ có ít tiền như thế, nếu mà tìm thêm được vài trăm tệ, cậu ta nhất định sẽ gỡ được. Đến lúc đó có thể sẽ lấy lại được toàn bộ số tiền...

"Tạch" một tiếng, Triệu Đông bị dọa giật nảy mình.

Căn phòng nhất thời bừng sáng, hóa ra Triệu Quân đã đợi sẵn ở cửa, tay nắm lấy dây công tắc đèn.

Ban đầu Triệu Đông giật mình, sau đó lại có chút chột dạ.

Triệu Quân cũng không vòng vo với cậu, giơ tay ra: "Tiền đâu?"

Trước tiên anh ta phải lấy lại tiền đã rồi tính xổ với đứa con sau.

Anh ta nghĩ rồi, nếu lo bữa cơm manh áo đầy đủ thì không vấn đề gì nhưng số tiền đó là do anh ta làm việc quần quật kiếm được chứ không phải tiền lấy đi tiêu xài phung phí!

Triệu Đông vẫn còn cãi cố: "Tiền gì ạ?"

Triệu Quân bị bộ dạng giả ngu của thằng con trai làm tức giận đến mức ruột gan đau nhói: "Mày nói tiền gì sao? Mày lấy tiền của thằng bố mày đi tiêu xài, mày còn mặt mũi mà cãi à? Tiền đâu?"

Triệu Đông không nói gì.

Triệu Quân đi tới túm lấy cổ áo con trai: "Tiền đâu?!"

Đó là hy vọng duy nhất của anh ta, là cơ hội để anh ta chuyển mình.

Tâm trạng Triệu Đông treo lơ lửng, giải thích: "Con tiêu hết rồi."

Như còn muốn chọc tức bố mình, nhếch miệng cười: "Còn thiếu một trăm tệ."

Triệu Quân vừa nghe vậy liền bị đả kích, đứng không vững: "Cái gì?"

Triệu Đông nhìn chằm chằm vào mắt bố mình: "Con nói con tiêu hết rồi, ăn uống, xem phim, đánh bài, mời khách... Không còn một xu dính túi."

Triệu Quân ngây người tại chỗ, Triệu Đông không hề sợ hãi mà ngược lại còn có chút sảng khoái vì đã trả thù được.

Cậu ta nhìn bố chẳng khác gì khúc gỗ. Mấy năm này Triệu Quân lam lũ, khổ cực kiếm tiền nên trông cũng già đi khá nhiều. Già không phải bởi vì mái tóc đã ngả bạc hay bóng lưng đã còng xuống, mà là ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Bây giờ, vẻ mệt mỏi ấy đã quay trở lại, giống như thủy triều cuốn trôi tinh thần của người bố.

Một lúc lâu sau, Triệu Quân mới lẩm bẩm: "Triệu Quân, rốt cuộc bố đã làm gì có lỗi với con, khiến con hận bố như vậy."

Mấy năm nay anh ta đã học cách trở thành một người bố tốt, việc nhà cũng đã làm thuận tay hơn rất nhiều. Chẳng lẽ những thứ này chưa đủ để con cái có thiện cảm với anh ta sao?

Trong mơ hồ Triệu Quân lại nghĩ tới Vương Anh.

Nếu anh ta đã nỗ lực đến mức độ này mà cuối cùng vẫn còn bị con trai đâm sau lưng sẽ cảm thấy tâm tàn ý lạnh. Vậy còn kiếp trước thì sao?

Vì ba bố con bọn họ mà Vương Anh bỏ ra toàn bộ sức lực, đến cuối đời, một mình cô làm sao có thể vượt qua những ngày cuối đời vậy?

Lúc này Triệu Quân mới phát hiện mình sai thật rồi.

Con cái sinh ra không phải đã có thể tự lập được mà phải dạy dỗ cẩn thận, phải lo từ cái ăn cái mặc đến sinh hoạt hằng ngày, còn phải kiên nhẫn, chu đáo.

Nhưng anh ta đã sai một li, đi một dặm. Tới bây giờ không thể sửa chữa lỗi lầm được nữa rồi.

Triệu Đông cũng trầm mặc trước câu hỏi của bố.

Cậu đứng ngây ra đó, hai bố con đồng loạt im lặng. ...

Vài ngày sau, tin tức truyền ra khắp khu nhà của nhà máy đường.

"Nghe tin gì chưa? Đội trưởng Triệu vì thi đại học mà xin từ chức ấy, anh ta nói muốn bán nhà!"

"Ý gì vậy? Bán nhà làm gì thế?"

"Tôi nghe nói thằng con trai phá gia chi tử nhà anh ta lấy trộm tiền tiêu sạch rồi. Bây giờ chắc đội trưởng Triệu mất mặt quá, không muốn ở lại đây nữa."

"Chậc chậc, vậy thì cũng không nhất thiết phải bán nhà chứ, bán nhà rồi thì anh ta sống ở đâu?"

"Nói là sắp về quê, ở quê vẫn còn mấy căn nữa."...

Triệu Quân thật sự không thể ở đây nữa, ở thành phố Triệu Đông tụ tập với nhóm người kia, nếu bây giờ không quản, tương lai có khi trở thành phần tử bại hoại mất.

Triệu Tây cũng học được rất nhiều thói quen xấu.

Ăn uống ở thành phố đều phải cần tiền, lúc này chỉ có thể về quê mà sống. Triệu Quân nhìn tình hình hiện tại gần như trái ngược hoàn toàn với hy vọng tương lai, cảm giác trong lòng như có thứ gì đó chết đi.

Triệu Quân nhanh chóng bàn giao nhà xong xuôi, nhận được mấy trăm tệ, đưa hai đứa con về quê.

Không ngờ lúc Triệu Quân đang tìm xe để chuyển đồ đạc về quê, anh ta tình cờ gặp gia đình Vương Anh sắp quay về thành phố.

Lần này Vương Anh về quê cũng không xử lý ngôi nhà ở quê mà đem hết đồ đạc trên thành phố chuyển về nhà. Nhà ở thành phố cô cũng không bán mà để cho thuê.

Gần đến lúc đi báo cáo, cả nhà Vương Anh quay trở lại thành phố chuẩn bị lần cuối, vé tàu đã đặt trước, mấy ngày nữa cả nhà sẽ đến Bắc Kinh.

Gặp được Triệu Quân, Vương Anh cũng chẳng buồn để ý tới anh ta mà quay sang cười đùa với Từ Sương.

Đào Đào được mẹ ôm trong lòng, cô bé vẫn cố chen cái đầu nhỏ ra hóng hớt.

Một nhà vui vẻ hòa thuận tiến về tương lai tốt đẹp của mình.

Còn Triệu Quân, đây là lần cuối cùng anh ta gặp Vương Anh.

***

Vương Anh xử lý xong hết mọi việc ở nhà, lại tạm biệt với bạn bè và hàng xóm ở thành phố.

Lần này kể ra cũng rất may mắn, nguyện vọng của Giang Lâm và Trương Na đều đã đạt được. Giang Lâm đỗ vào đại học Dược của tỉnh còn Trương Na học chuyên ngành y.

Một phòng y tế, cả ba người đều đỗ đại học.

Còn Dương Tình, không ngoài dự đoán đã thi trượt rồi.

Vương Anh dành chút thời gian đi ăn với Giang Lâm và Trương Na, hai ngày sau cô bắt đầu dấn thân vào con đường học tập. Có thể nói đây là lần đầu tiên cô ngồi tàu hỏa, lúc trước Từ Sương lên tỉnh thi, Vương Anh cũng không đi cùng.

Đối với mấy thành phố lớn, từ lâu cô đã không còn khao khát nữa rồi. Xa hoa trụy lạc, nhà cao tầng mọc san sát, ở kiếp trước cô cũng chẳng phải chưa từng nhìn thấy.

Nhưng...

Khi Vương Anh đến ga tàu hỏa, cô mới cảm nhận được cái "tấp nập" của tàu hỏa.

Mấy người lên xe hầu như đều xách túi lớn túi nhỏ, một số người còn khiêng theo các bọc đồ nặng.

Trong lúc chờ xe, Vương Anh bị ép đến mức lảo đảo đứng không vững.

Cô và Từ Sương đã sớm thống nhất với nhau, trước mắt sẽ mang mấy đồ dùng cần thiết chứ không mang hết đồ ở nhà đi. Cho nên chỉ có hai gói đồ lớn, Vương Anh và Từ Sương mỗi người một cái.

Trần Đông và Từ lão thái nhìn Đào Đào, một nhà mấy người cùng nhau chung sống, khá tốt.

Khi chuông báo hiệu tàu đến, đám đông đổ xô về phía lối vào như thủy triều. Từ Sương nhanh tay nhanh mắt kéo vợ con, mẹ và sư phụ, chen chúc vào đám đông phía trước.

Đến khi lên xe Từ Sương mới thở phào nhẹ nhõm. Cũng nhờ phúc của sư phụ, lần này bọn họ đã mua vé giường nằm, bốn giường nằm cạnh nhau.

Đặt hành lý xuống gầm giường, Từ Sương lấy chai nước ra. Bởi vì sợ người già và trẻ nhỏ chưa thích nghi được với môi trường nên Vương Anh đã mang theo một ít nước từ quê đi.

Từ lão thái ngồi ở chỗ cạnh cửa sổ, nói: "Ai ya, già cả rồi."

Bà không ra khỏi cửa nên không biết, cứ nghĩ mọi người xung quanh đều giống nhà mình, cả đời đến thành phố được mấy lần chứ.

Vương Anh bóc quýt cho con gái: "Bây giờ cũng đúng lúc phải đi học rồi, con xem túi lớn túi nhỏ, phần lớn đều là đồ chuẩn bị đến trường hết."

Nói đến đây, Vương Anh nhắc nhở: "Mặc dù chúng ta nhiều người nhưng vẫn phải chú ý an toàn, đừng để lạc mất đồ."

Từ Sương cũng đã kể cho cô nghe tin tức lúc anh tới tỉnh, nói là có một số người nhân lúc tàu chạy chậm lại mà nhảy từ ngoài vào bên trong tàu, nếu đã bị trộm đồ thì đừng mong tìm lại được.

Từ Sương cũng gật đầu đồng ý: "Đồ ăn thức uống đều mang theo cả rồi, chúng ta đi đường mất một ngày một đêm nhưng không thể mất cảnh giác được."

Trần Đông cười giành lấy quýt của Đào Đào ăn, trong lòng cảm thấy rất thoải mái. Có học trò ở đây rồi, bản thân chỉ cần ngồi đợi có người chăm sóc, không cần phải bận tâm gì hết.

Đào Đào ngồi trên tàu hỏa chớp đôi mắt to, ăn vài miếng quýt, dựa người vào cửa sổ tàu ngắm cảnh. Đôi mắt to đầy phấn khích.

"Mẹ ơi, tại sao tàu hỏa lại nhả ra khói đen vậy ạ?"

"Mẹ ơi, sao mọi người lại chen chúc thế ạ?"

"Mẹ ơi, con đi chỗ khác chơi được không ạ?"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right